Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mị Công Khanh – Chương 211

Mị Công Khanh

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhiễm Mẫn chấn động, mồ hôi chảy xuống từ trên trán khiến hai mắt chua

xót, y không tự chủ nhớ tới khi y mới gặp Trần Dung, phụ nhân kia đã bộc lộ phẫn nộ cùng hận thù với y. Còn nữa, y từng lôi nàng lên ngựa, cười

lặp lại hỏi nàng: “Chúng ta có từng gặp qua chưa?”

“Nữ lang, ta đã từng đắc tội với nàng sao?”

Hai câu này đã chìm nghỉm trong trí nhớ ở của y, không biết vì sao, lúc này lại giống như chuông thần trong mộ cổ, nặng nề gõ từng nhịp lên ngực y.

Còn nữa, hôm nay khi ở Tây Sơn đạo quan, nàng đã nói một câu: “Tích lũy hai kiếp….”

Tích lũy hai kiếp.

Chỉ là mấy chữ đơn giản lại khiến trước mắt y tối sầm lại.

Nhiễm Mẫn chấn động, đột nhiên lui về phía sau một bước.

Hòa thượng kia nhìn y với vẻ thương cảm, hai tay tạo thành chữ thập, niệm

một tiếng, “A di đà Phật” Sau đó cao giọng tụng nói: “Nhân ở kiếp trước

thì quả ở kiếp sau……”

Trong tiếng tụng niệm, Nhiễm Mẫn xoay người, nghiêng ngả lảo đảo bước trở về.

Đến khi y đã đi rất xa, câu tụng kinh “Nhân ở kiếp trước thì quả ở kiếp sau” vẫn còn quanh quẩn bên tai.

Việc này rất hoang đường, nào có cái gì kiếp trước kiếp sau chứ? Y đường

đường là tướng quân, bình sinh giết người vô số, chẳng lẽ những người bị giết đều do kiếp trước thiếu nợ y nên kiếp này đưa tới tận cửa sao?

Nghĩ đến đây, Nhiễm Mẫn ngửa đầu cuồng tiếu.

Tiếng cười của y kinh động người ở bên trong, Trần Vi vội vàng chạy ra, nàng

ta dựa cửa, sợ hãi nhìn Nhiễm Mẫn, trên gương mặt tú lệ tràn ngập lo

lắng cùng thân thiết.

Hiện tại hiển nhiên nàng ta đã trang điểm tỉ mỉ, búi tóc lả lơi, sóng mắt nhìn y lại ôn nhu vô hạn.

Nhìn thấy Nhiễm Mẫn còn cười to không ngớt, Trần Vi cắn môi, khiếp nhược, thân thiết gọi: “Phu chủ, chàng, chàng làm sao vậy?”

Khi tiếng kêu của nàng ta vừa thốt ra, tiếng cười của Nhiễm Mẫn im bặt.

Y nghiêng đầu, không hề chớp mắt nhìn Trần Vi chăm chú.

Y nhìn rất nghiêm túc, ánh mắt âm liệt có tính bức bách. Mặt Trần Vi

trắng bệch, miễn cưỡng cười nói: “Phu chủ nhìn thiếp như vậy làm gì?”

Nhiễm Mẫn nhìn nàng ta không dời mắt, đột nhiên mở miệng: “Ngươi có nguyện cùng Trần thị A Dung chung một phu quân không?”

A?

Trần Vi khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, hồ đồ nhìn y.

Nhiễm Mẫn không đợi nàng ta suy nghĩ, ra lệnh: “Trả lời ta.”

“Nguyện ý, tất nhiên là nguyện ý.” Trần Vi vội vàng cười nói: “Phu chủ là đại

trượng phu, nếu có thể cưới A Dung làm thê, thiếp nguyện giống như nô tỳ mà thị hầu phu chủ và chủ mẫu.” Nàng ta trả lời rất nhanh chóng, có

điều tươi cười trên mặt hơi miễn cưỡng.

Nhiễm Mẫn cũng không dừng lại, lập tức hỏi: “Nếu để ngươi làm thê, A Dung làm thiếp thì sao?”

Trần Vi mở to hai mắt, quả thực không thể tin vào lỗ tai của mình mà nhìn

Nhiễm Mẫn chăm chú, nhưng dưới sự bức bách của Nhiễm Mẫn, nàng ta nào có tâm tình suy nghĩ kỹ lưỡng? Lập tức không chút nghĩ ngợi đáp lời: “Vậy, vậy, A Vi cũng rất vui mừng.” Nàng ta rưng rưng lệ, nghẹn ngào thốt ra

tiếng, lặp lại: “A Vi thật sự vui mừng.” Nói ra mấy chữ cuối cùng, nàng

ta có chút hoảng hốt, trên khuôn mặt luôn văn tĩnh khiếp nhược kia đột

nhiên lộ ra một chút dữ tợn.

Nhưng ngay lập tức, nàng ta che giấu vẻ mặt này, ánh mắt lấp lánh lệ chờ mong, khát vọng nhìn Nhiễm Mẫn.

Vừa đối diện với gương mặt Nhiễm Mẫn, nàng ta lui về phía sau một bước, thật cẩn thận cất tiếng gọi: “Phu chủ, chàng sao vậy?”

Nhiễm Mẫn vẫn không nhúc nhích nhìn nàng ta chằm chằm.

Ánh mắt của y rất kỳ quái, giống như nàng ta là người xa lạ, cũng giống như y chưa từng nhận biết rõ nàng ta. Y đang nghiêm túc nhìn nàng ta. Ánh

mắt có thể đ//â//m thủng lòng người kia làm Trần Vi không khỏi hoảng loạn.

Nhưng mà, vừa rồi mình đâu có nói sai câu nào?

Nhiễm Mẫn vẫn đang nhìn nàng ta chằm chằm.

Khi y hỏi câu này hoàn toàn là theo bản năng. Y cảm giác rằng có lẽ mình sẽ nhận được đáp án từ câu trả lời của Trần Vi.

Vì thế, ngay khi Trần Vi nói ra “A Vi thật sự vui mừng,” lại lộ vẻ dữ tợn, trước mắt y trở nên choáng váng.

Đột nhiên, cảnh vốn chỉ xuất hiện trong mơ, gương mặt tân nương vốn không

hề tồn tại kia lại trùng khớp với khuôn mặt trước mắt này.

Thật sự là vớ vẩn, hòa thượng kia chỉ nói lời mê sảng vậy mà mình còn tin vào nó, rồi hỏi Trần Vi câu hỏi này.

Nhiễm Mẫn lắc đầu, lạnh lùng đi vào bên trong.

Đến khi y bước vào sân, Trần Vi vẫn đang dựa vào cạnh cửa, không hề cử động.

Không biết vì sao, ánh mắt xa lạ cùng tìm tòi nghiên cứu vừa rồi Nhiễm Mẫn nhìn nàng ta làm lòng nàng ta vô cùng hoảng loạn.

Đây là phu quân mà mình trăm phương nghìn kế cũng muốn gả sao?

Mình vốn có thể làm thê tử của y nhưng con tim y đã bị tiện nhân vô sỉ kia

cướp đi, y không muốn cưới mình, phụ thân nói, quên y đi.

Nhưng

sao nàng ta có thể quên được? Khi gặp nhau lúc qua sông, chỉ liếc mắt

một cái nàng ta đã ái mộ y rồi. Y chính là nam tử tuấn mỹ nhất có khí

phách nhất mà nàng ta từng gặp trong cuộc sống của mình. Y vung tay lên, vô số sĩ tốt nghiêm nghị đồng ý, ngay cả sĩ tộc cao quý không ai bì nổi cũng phải nhờ y bảo vệ.

Nàng ta ái mộ y lâu như vậy, vì thế sẽ không dễ dàng buông tha.

Trần Kỳ đã nói rồi, Nhiễm Mẫn không muốn cưới nàng ta làm thê tử, nếu muốn ở cùng y thì chỉ có thể làm thiếp. Làm thiếp vốn không bảo đảm, nói không chừng ngày nào đó chủ mẫu sẽ giết nàng ta.

Nghe thấy câu nói đó, mặt Trần Vi khiếp nhược, cung kính đáp lời, nhưng trong lòng lại đang cười lạnh.

Chủ mẫu sẽ giết nàng ta ư?

Ai là chủ mẫu? Trần Dung sao? Nàng là loại người tâm tư suy nghĩ gì cũng

đều lộ ra ở trên mặt, mỗi tiếng nói cử động đều rất thẳng thắn trực

tiếp, có thể tàn nhẫn đến đâu chứ? Chỉ cần nói mấy câu mềm mại, thường

xuyên hiến chút ân cần, cho dù nàng không thích cũng sẽ không thể nhẫn

tâm nổi.

Không biết vì sao, Trần Vi cảm thấy nắm chắc khi đối

phó với Trần Dung. Mà điều quan trọng nhất là bình thường nàng ta chỉ

cần dùng sự nũng nịu yếu ớt, làm cho tướng quân chán ghét nàng. Một khi

ra tay, thì phải giống như rắn độc khiến cho nàng không thể xoay người

chạy thoát.

Cẩn thận suy nghĩ sau một lúc, nàng ta rốt cục hạ quyết tâm, nàng ta sẽ làm thiếp.

Hết thảy như nàng ta mong muốn, Nhiễm Mẫn thu nạp nàng ta. Mà tộc muội Trần Dung lại thất thân với Vương Hoằng. Có thể nói, đây là kết cục tốt

nhất.

Có điều…….

Đứng ở bên cạnh, nàng ta ngơ ngác nhìn Nhiễm Mẫn múa kiếm trong sân. Nhìn y, ánh mắt của nàng có sự lạnh lùng.

Không biết bắt đầu từ khi nào, có lẽ là lúc trở lại thành Kiến Khang. Khi

nàng ta phát hiện Nhiễm Mẫn uy phong lẫm lẫm lại giống như chó trốn chui trốn lủi ở thành Kiến Khang, lòng của nàng ta đã thay đổi. Thành Kiến

Khang rất tốt mà, các quý tộc bôi hương thơm ngát, mặc thường phục hoa

lệ nhất, ung dung cưỡi ngựa, chuyện trò vui vẻ, giơ tay nhấc chân đều là vẻ phong lưu.

So sánh với bọn họ, Nhiễm Mẫn trước mắt càng thô bỉ hơn, quả thực chính là một dân đen đến từ nông thôn.

Hơn nữa, y cũng không đối tốt với mình. Cũng may bản thân là nữ nhi Trần

thị, nếu là làm thiếp, nếu có chút thủ đoạn, vẫn có thể gả cho vương gia của Tư Mã thị. Hẳn đám đại quý tộc với cách nói năng phong lưu, cử chỉ

ung dung, nhất định sẽ không thô bạo giống như y, không biết thông cảm

với mình thế này.

Bắt đầu từ ngày đầu tiên tiến vào thành Kiến Khang, Trần Vi phát hiện bản thân đã hối hận.

Trước kia bản thân không hề hiểu chuyện, nhìn thấy một Nhiễm Mẫn đã cho rằng y là tốt nhất. Nhưng trên thực tế, mọi quý tộc trong thành Kiến Khang đều tao nhã hơn y rất nhiều.

Nàng ta cắn môi, nghĩ đến Vương Thất

lang kia. Diện mạo A Dung như thế, chàng cũng nguyện ý cho nàng địa vị

quý thiếp. Nếu là chính mình, dù thế nào cũng có thể tìm thấy một nam

nhân trong số đệ tử Vương Tạ xuất sắc hơn so với Vương Thất lang. Tuy

rằng xuất thân của mình không tốt lắm nhưng mình biết rõ về nam nhân,

chỉ cần có cơ hội, nàng ta nhất định có thể khiến cho nam nhân không thể rời khỏi nàng ta.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mị Công Khanh
Chương 211

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 211
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...