Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mị Công Khanh – Chương 206

Mị Công Khanh

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian từng ngày trôi qua qua, vết thương của Vương Hoằng vốn không

ảnh hưởng tới tạng phủ xương cốt, lại dùng dược liệu quý báu hữu dụng

nhất nên chỉ mất năm ngày đã khỏi. Có điều lúc miệng vết thương mọc da

non thì vô cùng ngứa ngáy, lại không được gãi, khiến cho người ta vô

cùng phiền chán.

Ngồi ở trên tháp, Vương Hoằng khẽ nhíu mày,

môi cũng mím thành một đường…… Chàng có bộ dạng thế này đã khá lâu, nhóm thị tỳ và người hầu đều nhẹ tay nhẹ chân, e sợ sẽ chọc giận chàng.

Một hồi lâu, giọng nói khàn khàn của Vương Hoằng truyền đến: “Gọi Tú Cô đến đây.”

“Vâng.”

Một lát sau, tỳ nữ tầm tuổi trung niên hầu hạ Trần Dung kia đi đến.

Nhìn nàng ta chăm chú, Vương Hoằng hỏi: “Nàng đang làm cái gì?” Giọng nói

bình thản, nhưng hai hàng lông mày nhăn tít lại biểu hiện rằng chàng

không vui.

Tú Cô làm lễ quỳ dưới đất, bẩm: “Nữ lang uống

thuốc đúng giờ, ngẫu nhiên sẽ đọc một số sách, đa phần là nhìn ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ mà xuất thần.”

“Đừng có gọi nàng là nữ lang. Nàng không còn là nữ lang nữa rồi.”

Mệnh lệnh này thình lình thốt ra, Tú Cô cả kinh, vội vàng xác nhận, có điều

vẫn tự nhủ thầm trong lòng: Hai chữ nữ lang này vẫn là người cho phép

mà.

Lúc này, Vương Hoằng lại cười lạnh nói: “Chưa từng nghĩ đến việc gặp ta sao?”

Tú Cô ngẩn ngơ, một hồi lâu mới lúng ta lúng túng nói: “Nô, nô không biết.”

Vương Hoằng phất ống tay áo, giọng nói khôi phục sự ôn hòa: “Đi ra ngoài đi.”

Không biết vì sao, nghe thấy lời lẽ ôn hòa của chàng, Tú Cô lại cảm thấy hoảng hốt. Nàng ta thi lễ, khom người lui về phía sau.

Đảo mắt, lại hai ngày trôi qua.

Lúc này, Vương Hoằng đã khỏi hẳn, miệng vết thương đã mọc xong da non, có

thể từ từ đi dạo. Nghĩ đến qua hai ngày nữa thì không cần phải uống

thuốc nữa.

Vương Hoằng nghiêng người dựa vào tháp, chậm rãi mở to mắt, lại gọi: “Truyền Tú Cô tới.”

“Vâng.”

Nửa khắc sau, Tú Cô lại xuất hiện ở trước mặt Vương Hoằng.

Vương Hoằng nghiêng đầu, theo động tác của chàng, một lọn tóc rủ trước mặt chàng, che giấu hai mắt trong suốt sâu thẳm.

Thấy chàng không mở miệng, Tú Cô đang thi lễ thì thào nói: “Nàng đã có thể

đi lại bước nhỏ nếu có người nâng đỡ, miệng vết thương cũng mọc da non

rồi.” Lặng lẽ liếc nhìn Vương Hoằng một cái, thấy thần sắc chàng bất

động, nàng ta tiếp tục nói: “Mấy ngày nay vừa dậy lúc sáng sớm thì hay

bị nôn mửa. Mỗi ngày, nàng sẽ hỏi một số bà đỡ về việc dưỡng thai sinh

đẻ, nàng còn bảo nô báo cho nàng biết mọi thay đổi ở bên ngoài.”

Tú Cô ngậm miệng.

Sau một lúc lâu, giọng nói thanh nhuận ôn nhu của Vương Hoằngtruyền đến: “Chưa từng nhắc tới ta sao?”

……“Vâng.” Giọng của Tú Cô trầm thấp tới mức đáng thương.

Vương Hoằng tươi cười, chàng chậm rãi đứng lên, áo bào trắng theo gió tung bay.

“Đi thôi.” Giọng của lang quân rõ ràng mang theo ý cười, Tú Cô lại cảm thấy ngữ khí hơi lạnh lẽo, lại mang theo chút phiền chán. Có điều cảm giác

này đảo mắt đã biến mất, khi lọt vào tai, giọng nói kia còn tăng thêm

vài phần mềm mại ôn nhu: “Nhìn xem nàng thế nào.”

“Vâng.”

Dưới sự vây quanh của nhóm tỳ nữ, Vương Hoằng rất nhanh đã đi tới sân viện của Trần Dung.

Nhìn tẩm phòng lặng yên không tiếng động, chàng dừng bước chân, sau khi đứng ngơ ngẩn một lúc, bước chân của Vương Hoằng lại đi nhanh hơn

Đảo mắt, chàng đã bước vào cửa phòng.

Lúc này Trần Dung đang đưa lưng về phía chàng, vén rèm cửa sổ bằng lụa mỏng nhìn phong cảnh bên ngoài. Nàng mặc xiêm y đỏ rực như lửa. Bộ y phục

kia lấp lánh rực rỡ trong nắng sớm.

Mái tóc mỹ nhân bồng bềnh như đang múa, y phục đỏ khiến dung nhan xinh đẹp như ngọc…… Nhìn ngắm

như thế, Trần Dung da trắng như tuyết, tóc đen như mực, y phục như lửa,

xinh đẹp diễm lệ kinh người.

Trong lòng Vương Hoằng vốn ảo

não, không biết tại sao nhìn thấy nàng thì sự ảo não lại biến mất hết,

chỉ còn lại mềm mại nơi đáy lòng.

Chàng đến gần nàng.

Chậm rãi đi đến phía sau nàng, Vương Hoằng vươn tay. Chàng ôm eo nhỏ của

nàng, trong lúc Trần Dung không thể tự kiềm chế mà run rẩy, thì chàng

nghiêng đầu chôn bên cần cổ nàng.

Ngửi thấy hương thơm chỉ

thuộc về nàng, cảm giác được sự tồn tại của nàng, giọng thầm thì có chút buồn bực, có chút tương tư của Vương Hoằng vang lên: “Sao không đến

thăm ta?”

Bàn tay Trần Dung đang đặt lên bậu cửa sổ chậm rãi giơ lên, vừa mới giơ lên, lại vô lực hạ xuống.

Rũ mắt, Trần Dung khẽ nói: “Ngày ấy ở ngoài cửa, ta đã nghe thấy Thất lang an bài…… Vốn đã chuẩn bị rời đi, cần gì phải tới gặp? Thấy rồi chỉ chọc tương tư mà thôi.”

Vương Hoằng nghe nói như thế, cánh tay ôm eo nàng càng thêm chặt, chàng cười lạnh nói: “Nếu đã tương tư, thì đừng nên rời đi nữa.” Giọng nói có vẻ nghiến răng nghiến lợi.

Trần Dung kinh ngạc vì thấy chàng tức giận, nàng chậm rãi quay đầu.

Đối diện với gương mặt nàng, Vương Hoằng cảm thấy hoa mắt. Giờ phút này sắc mặt Trần Dung trắng bệch như tuyết, hai mắt sáng ngời ướt át, diễm

quang bức người, đồng thời, lại có sự yếu ớt làm cho người ta thương

tiếc.

Nàng chớp chớp lông mi thật dài, tay đặt trên bậu cửa

sổ rốt cục giơ lên, vuốt ve gương mặt chàng: “Thất lang.” Giọng nói rất

nhẹ rất mềm mại, mang theo nghẹn ngào.

Từ khi nhìn thấy hai

mắt Trần Dung ướt át, Vương Hoằng đang nhíu mày cũng dần dần giãn ra.

Giờ phút này nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của nàng, chàng lại nhoẻn

miệng cười, vui vẻ đáp: “Uh.”

Trần Dung khàn khàn nói: “Ta, ta không biết nên làm thế nào cho phải.”

Nàng nâng lên hai mắt lấp lánh lệ, si ngốc nhìn chàng khẽ nói: “A Dung luyến mộ Thất lang đã lâu nhưng từ đầu đến cuối đều không nghĩ rằng sẽ có một ngày có thể cùng Thất lang nắm tay.”

Môi nàng run run, nước

mắt như trân châu chảy xuống hai gò má: “Thất lang, hôm nay ta cứng rắn

muốn rời đi thì còn có thể……” Nếu có một ngày, nàng đã quen với hạnh

phúc với hưởng thụ mà chàng cho nàng, còn có cuộc sống không sầu không

lo với hài tử mà chàng lại không chút lưu tình đẩy nàng ra, sao nàng có

thể chịu nổi?

Lúc này, nàng và chàng ở thành Nam Dương ấm áp

khoái hoạt như thế, ngay cả nàng bị Mộ Dung Khác mang đi, chàng đã bỏ

mặc mọi thứ, cứu nàng trở về. Điều này làm cho nàng có ảo tưởng, có khát vọng không nên tồn tại, rồi một đao kia thực sự làm cho nàng sợ hãi.

Nghĩ đến, nếu là trước kia, chàng đối với nàng như vậy nàng đã khó mà có thể chấp nhận.

Vương Hoằng nghe vậy, môi mím thành một đường.

Đúng lúc này, đột nhiên Trần Dung mở rộng hai tay, vòng ôm cổ chàng.

Nàng ôm rất đột ngột, cũng rất chặt.

Trần Dung vẫn không nhúc nhích, ôm Vương Hoằng thật chặt.

Vương Hoằng giật mình, chậm rãi, chàng cũng vòng ôm người nàng.

Chàng ôm chặt nàng.

Ôm chặt Trần Dung vào trong lòng, Vương Hoằng cúi đầu xuống.

Môi chàng mấp máy, chàng muốn nói, chắc chắn mình sẽ không buông tay.

Chàng lại muốn nói, nhân sinh khổ đoản (cuộc sống ngắn ngủi), cần gì nghĩ ngợi lo lắng nhiều như thế?

Chàng lại muốn nói, nàng không đi được đâu, ta sẽ không buông tay đâu.

Chàng suy nghĩ vô số câu, nhưng lời đến bên miệng thì lại nuốt xuống.

Một hồi lâu, Vương Hoằng nhẹ giọng nói: “Ta.” Dừng một chút, chàng thì thào nói: “A Dung, nàng muốn ta làm cái gì? Nàng nói ra đi, ta đều làm

được.” Ngữ khí của chàng mang theo cầu xin: “Nàng đừng đi, chỉ cần nàng

đừng đi.”

Nói như vậy, Trần Dung quả thực không thể tin được là lời từ miệng Vương Hoằng nói ra.

Ngữ khí này nàng rất quen thuộc, là ngữ khí ngày xưa khi nàng luôn nói

chuyện với chàng, đây là một việc làm không tự giác khiến bản thân giống như hạt bụi ngửa đầu lên cầu xin.

Trần Dung vội ngẩng đầu, mở to hai mắt đẫm lệ không dám tin nhìn Vương Hoằng.

Vương Hoằng nghiêng đầu, né tránh ánh mắt nàng.

Trần Dung vẫn mở to mắt nhìn.

Một hồi lâu, nàng thấp giọng nói: “Được.”

Nàng mỉm cười, nhẹ nhàng nói thêm: “Được, ta không đi nữa.”

Mấy chữ vừa thốt ra, Vương Hoằng nhoẻn miệng cười, vẻ sung sướng không thèm che giấu, thậm chí không thể khống chế mà bộc lộ ra, làm cho tim Trần

Dung cũng bay bổng theo.

Nàng vươn tay ôm cổ chàng, hôn lên

môi chàng, khẽ cười nói: “Đàn lang, đàn lang.” Đàn lang là tiếng gọi âu

yếm người trong lòng của nhóm nữ lang đương thời. Sau khi Trần Dung gọi

hai tiếng, cảm giác không thể biểu đạt vui mừng của mình, mặt mày hớn hở kêu gọi: “Thất lang, có giờ khắc này, có những lời này của chàng, ngay

cả khi có một ngày bị chàng vứt bỏ, ta phải tự thiêu, ta cũng không hối

hận.” Con người mà, dù sao cũng phải cá cược một lần mà, chẳng phải sao? Nếu lòng chàng như lòng ta, vì sao còn phải buông tha chứ?

Trong mắt nàng lấp lánh ánh lệ, mặt mày vui vẻ, động lòng người nói không nên lời. Vương Hoằng có chút ngẩn ngơ, chàng thật không ngờ, bản thân làm

nhiều việc như vậy, suy nghĩ nhiều cách đến thế, bồi hồi bối rối đã lâu

mà không bằng một câu nói này?

Nghiêng đầu, chàng nhíu mày nghi hoặc hỏi: “Vì sao A Dung vui mừng như thế?”

Chàng thật sự không rõ, bởi vậy lời này hỏi ra rất nghiêm túc.

Trần Dung lại cười khanh khách, ôm cổ chàng, dựa vào trong lòng chàng cười vui không ngừng.

Nàng không nói cho chàng biết, đây là lần đầu tiên nàng rõ ràng cảm giác

được chàng yêu nàng. Nàng luyến mộ chàng sâu đậm, mà chàng cũng luyến mộ nàng sâu đậm.

Đây là lần đầu tiên, con tim phiêu bạc của

nàng trở nên kiên định. Lần đầu tiên, nàng nói cho chính mình biết chàng sẽ không tổn thương mình lần nữa. Ngay cả một ngày kia nàng già đi, mà

chàng gặp một nữ tử trẻ tuổi tuyệt mỹ, chàng cũng sẽ xử trí thích đáng,

sẽ không đến mức ngay cả đường lui cũng không để lại cho nàng.

Đàn lang của nàng, trước kia luôn cao cao tại thượng, ngay cả nói thích

nàng, cũng cứ như là bố thí. Ngay cả cứu nàng khỏi tay người Hồ, đảo mắt lại tính kế nàng, đẩy nàng vào chỗ nguy hiểm. Chàng chưa từng khiến cho nàng cảm thấy kiến định, ngoại trừ giờ khắc này.

Vui mừng ập đến như thủy triều, Trần Dung vui mừng đến mức không thể khống chế tiếng cười của mình.

Vương Hoằng lại hỏi hai tiếng, thấy không nhận được câu trả lời của nàng thì

không khỏi ngậm miệng lại. Dần dần, chàng bị sự vui sướng của nàng cuốn

hút nên cũng mỉm cười.

Hai người ôm nhau, sung sướng dường như trải rộng vô cùng vô tận.

Đảo mắt, mười ngày trôi qua, vết thương của Trần Dung đã khỏi hẳn.

Một ngày này, tuy rằng mới chỉ sáng sớm, thái dương đã mọc lên từ phía đông diễm lệ chiếu rọi cả trời đất.

Ngồi ở trong xe ngựa, Trần Dung nhìn cửa thành càng ngày càng gần, thấp

giọng hỏi: “Thất lang, không có người nào nhận ra ta chứ?”

Không đợi Vương Hoằng trả lời, nàng lại hỏi: “Thất lang, chúng ta sẽ ra khỏi thành sao?”

Vương Hoằng dựa tháp, cười nhẹ, nói: “Yên tâm, không có ai nhận ra nàng đâu.”

Lúc này, xe ngựa của chàng đi theo đoàn xe ngựa chậm rãi chạy ra khỏi cửa thành.

Dù đã được Vương Hoằng cam đoan, Trần Dung cũng vẫn khẩn trương, đến khi

xe ngựa ra khỏi cửa thành, nàng mới kinh ngạc hỏi: “Vì sao bọn họ không

kiểm tra?”

Rõ ràng hai bên cửa thành có không ít vệ sĩ hoàng gia, vì sao không có ai đòi kiểm tra?

Vương Hoằng không đáp, chỉ có ánh mắt trong sáng nhìn nàng mang theo ý cười.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mị Công Khanh
Chương 206

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 206
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...