Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mị Công Khanh – Chương 198

Mị Công Khanh

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi tin tức lọt vào tai Tôn Diễn thì cậu đang ở ngoài thành. Bất chấp

trưởng giả ở đây, cậu xoay người lên ngựa, quay lại đầu ngựa phóng vào

trong thành.

Khi chạy tới chỗ cửa thành đúng là lúc mặt

trời lặn về phía tây, cửa thành sắp đóng, Tôn Diễn lòng nóng như lửa đốt lại bị dòng người đông đúc như thủy triều ngăn cản nên không thể giục

ngựa chạy nhanh.

Nhảy xuống lưng ngựa, nắm dây cương vội

vàng bước đi, sau khi xô ngã vô số người đi đường, Tôn Diễn đi tới bên

ngoài phủ đệ của Vương Hoằng. Lúc này, hoàng hôn sắp tàn, trời đất đã

sẩm tối.

Ngoài cửa phủ, dòng người vẫn đi qua đi lại, nhưng cửa phủ lại đóng chặt, đèn đuốc huy hoàng đối lập với sân viện lặng yên không tiếng động lại khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.

Tôn Diễn bỏ ngựa ở đó, xoay người trèo qua tường vây.

Cậu vừa chạm đất, bốn phương tám hướng có mười mấy hộ vệ lao ra, đao kiếm

trong tay bọn họ tỏa ra hàn khí dày đặc, đồng thời quát to: “Ai?”

Tiếng quát vừa thốt ra, bọn họ nhìn thấy đầu Tôn Diễn đổ đầy mồ hôi, đồng

thời chắp tay trước ngực, bọn họ kêu lên: “Hóa ra là lang quân Tôn gia.” Tất nhiên bọn họ biết vì sao Tôn Diễn đến, sau khi nhìn thoáng qua thì

đều thối lui ra phía sau.

Tôn Diễn đi nhanh về phía sân viện của Trần Dung.

Trong nháy mắt, cậu đã bước vào cổng vòm, vừa nhảy qua, cậu đã kéo một tỳ nữ

lại, hỏi với giọng gấp gáp: “A Dung ở đâu?” Giọng nói của cậu run run

không thành câu: “Muội ấy thế nào rồi?”

Tỳ nữ kia bị cậu kéo theo, cổ bị bóp chặt, gương mặt trở nên đỏ bừng, chỉ biết giãy giụa tay chân, làm sao còn có thể trả lời?

Đúng lúc này, vài tỳ nữ cùng hộ vệ ùa ra, đồng thời nhìn về phía sau Tôn Diễn, vừa hành lễ vừa gọi: “Lang quân.”

Lang quân? Vương Hoằng đã trở lại?

Tôn Diễn quay phắt đầu lại.

Vừa quay đầu, một cơn gió lướt qua bên người cậu, trong nháy mắt, bóng dáng áo trắng đã chạy qua bậc thang, bước vào trong phòng.

Nhìn thấy Vương Hoằng đi vào, Tôn Diễn vội vàng bỏ tỳ nữ đáng thương kia ra, đuổi theo ngay.

Hai người chạy vào, mang theo gió ùa vào trong phòng, tức thì, bức rèm che

khẽ rung động, sa màn tung bay, khói trên lư hương lượn lờ thanh u cũng

lay động không thôi.

Tôn Diễn bước vội tới bên tháp, cậu vừa vươn tay vén sa màn, liếc mắt một cái nhìn thấy Vương Hoằng, tay cứng đờ lại.

Mặt Vương Hoằng trắng bệch, sắc mặt này cộng thêm hai mắt sâu thẳm trong căn phòng u ám lại khiến cho cậu cảm thấy kinh hãi.

Trong lúc Tôn Diễn mở to mắt, Vương Hoằng đi tới bên cạnh cậu. Vương Hoằng

không nhìn về phía cậu, chàng không hề chớp mắt nhìn chằm chằm tháp kia, vươn kéo kéo sa màn, tay đang không ngừng run rẩy.

Tay

chàng run rẩy, đã cầm được tấm sa màn kia nhưng không có cách nào dùng

lực để kéo nó ra. Tôn Diễn thấy thế, duỗi tay ra giúp chàng.

Hai người đồng thời cúi đầu, nhìn về phía tháp.

Trên tháp, dưới ánh đèn, mặt Trần Dung như giấy vàng. Nàng ngủ ở nơi đó, hai mắt nhắm nghiền, môi mím lại, một tay buông lỏng, tay còn lại thì nắm

chặt góc chăn.

Đèn đuốc cùng ánh nến chiếu trên mặt nàng,

dưới ánh sáng màu vàng ấm áp, cũng không biết vì sao, lại càng khiến

nàng có thêm vẻ yên tĩnh khiến người ta kinh hãi.

Dần dần, Vương Hoằng yếu đuối dựa vào tháp.

Chàng run run vươn tay, mất rất nhiều sức lực, bàn tay kia mới đưa tới trước

mặt Trần Dung. Vừa muốn chạm vào, tay chàng rụt lại, một hồi lâu, tay

kia mới vuốt ve gương mặt Trần Dung.

Ngón tay thon dài trắng trẻo của chàng ôn nhu, thật cẩn thận lướt qua làn môi tái nhợt của nàng.

Tôn Diễn cũng vươn tay, cậu sờ về phía mạch đập của Trần Dung. Sờ một lúc,

sắc mặt cậu xanh mét chuyển sang Vương Hoằng, tiếng quát mang theo áp

lực, nghẹn ngào: “Ngươi bảo vệ muội ấy thế nào vậy? Vương Hoằng, sao

ngay cả một nữ nhân mà ngươi cũng không bảo vệ được? Hả?”

Khi cậu gầm rú, nước miếng văng vào mặt Vương Hoằng, nhưng dường như chàng

không hề nghe thấy, chỉ cẩn thận vuốt ve môi Trần Dung, vuốt cái mũi cao thẳng của nàng.

Tôn Diễn giận dữ, vung tay kéo vạt áo của Vương Hoằng.

Đúng lúc này, Vương Hoằng khẽ động, chàng rút tay về, ôm mặt, cúi đầu…… Một

giọt, hai giọt, nước mắt theo kẽ hở bàn tay rơi xuống, tí tách rơi xuống sàn.

Tôn Diễn ngẩn ngơ, đến lúc này cậu mới phát hiện, bộ

quần áo màu trắng của Vương Hoằng đã sớm lấm bùn, chỗ vạt áo cậu kéo

nhăn nhúm lại có vết máu loang lổ, phải chạy về vội thế nào mới đến mức

này.

Hai tay Vương Hoằng bụm mặt, nước mắt rơi như mưa,

nhưng từ đầu đến cuối cũng không thốt ra tiếng nức nở nào…… Rơi lệ nhiều như thế, nhưng không có tiếng động, tình cảnh này thật sự khiến người

ta thương tâm.

Tôn Diễn buông tay, môi mấp máy, cuối cùng quát khẽ: “Khóc cái gì mà khóc? Người còn chưa chết mà.”

Cậu quay đầu, quát với bên ngoài: “Tất cả chết ở đâu rồi? Đại phu nói như thế nào?”

Tiếng quát dữ dằn, lại không có một người nào trả lời.

Tôn Diễn giận dữ.

Đúng lúc này, giọng khàn khàn nghẹn ngào của Vương Hoằng truyền đến: “Đi ra.”

Thấy chàng đã ngừng khóc, Tôn Diễn vội vàng quay đầu nhìn. Vừa ngó qua, cậu

cảm thấy sửng sốt: Vương Hoằng trước mắt, gương mặt tuấn mỹ vẫn khiến

người ta lóa mắt, ánh mắt trong suốt, tư thái tuyệt đẹp cao quý, nếu

không phải trên người mặc quần áo lấm bùn, nếu không phải trong mắt còn

sót lệ, cậu cảm thấy nam nhân dường như không thể khống chế vừa rồi

không phải là chàng.

Giọng của Vương Hoằng vừa vang lên, một hắc y nhân đã xuất hiện ở trong góc.

Vương Hoằng cúi đầu, không hề chớp mắt nhìn Trần Dung, hỏi với giọng khàn khàn: “Nàng nói những gì?”

Hắc y nhân trả lời: “Vẫn chưa hề nói chuyện, có điều trước khi ngã xuống,

nàng từng nói một câu với Tạ Hạc Đình, Thất lang, người là ta giết,

không liên quan đến chàng, chàng đừng rước họa vào thân.” Giọng nói của

hắc y nhân vô cùng bình thản, khi thuật lại lời của Trần Dung, giọng nói không hề có cảm tình hay mất bình tĩnh.

Nhưng tiếng nói

của hắn vừa dứt, tay Vương Hoằng đặt trên tháp đã vò chặt chăn gấm.

Chàng nắm rất chặt, rất nhanh khiến toàn thân không thể khống chế mà run rẩy.

Nhưng dù là như thế, sắc mặt của chàng vẫn bình tĩnh, ánh mắt vẫn trong suốt, tư thái vẫn tao nhã.

Tôn Diễn mở to mắt nhìn chàng, hừ mạnh một tiếng, nắm chặt tay thành quyền, khi đang chuẩn bị đấm một cái vào mặt Vương Hoằng. Mới ra tay một nửa

thì ngừng lại: Một dòng máu tươi trào ra theo khóe môi Vương Hoằng rồi

rơi xuống sàn.

Từng giọt một rơi xuống đất, gương mặt tuấn

mỹ, tóc xõa tung, tư thái cao quý, máu tươi yêu diễm, trong căn phòng

tĩnh lặng này lại giống như một bức tranh quỷ dị.

Tôn Diễn

nhìn chàng, thấy chàng tao nhã mà thong thả xoa ngực, mới giật mình tỉnh lại, hừ mạnh một tiếng, Tôn Diễn cười lạnh: “Đau lòng thì đau lòng, cần gì phải chịu đựng?” Tiếng nói vừa dứt, cậu quay đầu, dùng tay áo che

mặt, chặn lại nước mắt.

Vương Hoằng không đáp, không để ý, chàng không hề chớp mắt nhìn ngắm gương mặt bình yên của Trần Dung. Chậm rãi, chàng đứng lên.

Lúc này, Tôn Diễn nhớ lại, cậu trầm giọng hỏi: “Đại phu nói như thế nào?”

Tuy rằng cậu đã bắt mạch cho nàng, nhưng không biết được tình trạng cụ

thể, bởi vậy vẫn phải hỏi đại phu.

Không ai trả lời Tôn Diễn.

Mà Vương Hoằng chậm rãi đứng lên, nghiêng người về phía trước, từ từ xốc

chăn lên, ánh mắt liếc về phía miệng vết thương đã được băng bó của

nàng.

Nhìn vết thương kia, tay chàng ôn nhu tách bàn tay Trần Dung đang nắm chặt góc chăn.

Trần Dung nắm rất chặt, mãi mà chàng không thể tách ra được. Vương Hoằng cúi đầu, ôn nhu hôn lên môi nàng, sau khi khiến làn môi tái nhợt của nàng

có chút huyết sắc, chàng khe khẽ gọi với giọng yêu thương: “Khanh khanh, buông tay ra…… Để phu chủ ôm nàng một cái.”

Giọng nói của chàng rất nhẹ, rất ôn nhu, tựa như nỉ non, tựa như gió xuân.

Quả nhiên, tay Trần Dung lỏng ra.

Vương Hoằng nhẹ nhàng ủ tay nàng trong lòng bàn tay mình, sau đó, chàng bế nàng lên.

Tôn Diễn cầm cánh tay chàng, trầm giọng quát: “Vương Thất ngươi điên rồi

sao? Nàng bị thương nặng như thế, đâu thể di chuyển được?”

Vương Hoằng vô tình bỏ tay cậu ra, kiên trì bế Trần Dung lên.

Nhìn thấy chàng xoay người bước đi, Tôn Diễn vẫn không rõ tình huống đang

xảy ra mà phẫn nộ, cậu gầm nhẹ: “Có người nào có thể đi ra nói cho ta

biết rốt cuộc A Dung làm sao không?”

Đồng thời với lúc Tôn Diễn gầm rú, giọng nói ôn nhu như gió xuân của Vương Hoằng truyền đến: “Tình huống như thế nào?”

Hắc y nhân đi ra, cúi đầu đáp: “Cửu công chúa đã chết, Thái Hậu tức giận,

một mực muốn giết Quang Lộc đại phu, còn muốn giết hết thân nhân của

ngài ấy. Nhưng mà sau khi biết được Quang Lộc đại phu trúng kịch độc thì đã được bệ hạ khuyên nhủ.”

Vương Hoằng cúi đầu, tóc chàng

rủ xuống, nhẹ nhàng phất qua mặt Trần Dung. Nhìn nàng, chàng yêu thương

nhẹ nhàng cắn chóp mũi nàng, chàng lại hỏi: “Sao Tạ Hạc Đình lại có mặt ở đó?”

Hắc y nhân đáp: “Tạ Hạc Đình đi theo mọi người tới

xem náo nhiệt. Người bệ hạ phái tới bắt Quang Lộc đại phu đã được hắn

khuyên giải nên rời đi rồi.”

Tôn Diễn nghe đối thoại của

hai người, trong cơn giận dữ, cậu quát với Vương Hoằng: “Đây là lúc nào

mà ngươi còn hỏi những chuyện này? Vương Thất lang, ngươi nói cho ta

biết, A Dung của ta làm sao vậy?”

Lần này, rốt cục Vương

Hoằng chú ý tới Tôn Diễn. Chàng quay đầu lại, nhìn chằm chằm Tôn Diễn,

nhẹ giọng nói: “A Dung của ngươi?” Tôn Diễn thấy bây giờ chàng còn để ý

xưng hô này, hai mắt trợn tròn định phát hỏa.

Vương Hoằng

lại chỉ liếc nhìn cậu một cái rồi thu hồi tầm mắt. Chàng cúi đầu nhìn

Trần Dung, ôn nhu cười, nói: “Trong thiên hạ, nàng chỉ có thể là A Dung

của ta.”

Tôn Diễn cắn răng gầm lên: “Ngươi… rốt cuộc A Dung làm sao vậy?”

Vương Hoằng không ngẩng đầu, chàng in một nụ hôn lên môi Trần Dung, nhẹ nhàng nói: “Không sao, A Dung chỉ là, sắp chết thôi.”

“Cái gì?” Tôn Diễn nổi giận, rốt cuộc cậu không thể khống chế kéo vạt áo

Vương Hoằng, nghiến răng nghiến lợi quát: “Ngươi nói rõ ràng cho ta.”

Vương Hoằng liếc cậu, không chút để ý vươn tay, phất qua mu bàn tay cậu.

Chỉ phất qua một cái sao có thể buông bỏ ra. Vương Hoằng nhíu mày, rốt cục

ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Tôn Diễn, chàng chậm rãi nói: “Đánh ngất

hắn.”

Ba chữ thốt ra, một cơn gió ập tới. Tôn Diễn cả kinh, tay phải vội vàng vung lên. Đúng lúc này, một bên khác cũng có cơn gió

ập tới. Chỉ nghe “Bốp” một tiếng, cậu cảm thấy cổ đau nhức, ngã quỵ về

phía sau.

Vương Hoằng liếc nhìn Tôn Diễn ngã xuống đất, nhẹ nhàng nói: “Đưa hắn về đi. Nhớ kỹ phải đối xử cẩn thận, nếu làm hắn bị

thương, sau khi A Dung tỉnh lại sẽ oán trách ta.”

Hai hắc y nhân đồng thời lên tiếng đáp, khiêng Tôn Diễn lên, chỉ chốc lát đã biến mất trong sân.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mị Công Khanh
Chương 198

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 198
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...