Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mị Công Khanh – Chương 140

Mị Công Khanh

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một sĩ tử còn trẻ tuổi đứng lên, chắp tay đáp: “Vâng.” Hắn xoay người rời đi.

Trần Dung vội vàng ngẩng đầu, kêu lên: “Chậm đã.”

Tiếng kêu của nàng trong trẻo, nhưng dù là A Kỳ hay là người chung quanh đều tự động xem nhẹ nó.

Không làm sao hơn, Trần Dung chỉ có thể chuyển sang nhìn Vương Hoằng.

Nàng đối diện là khuôn mặt tuấn tú mỉm cười của Vương Hoằng, chàng mỉm cười, ôn nhu nhìn nàng, rồi chàng nhẹ nhàng vươn tay, khẽ khàng lướt qua cằm

nàng một cái, trong câu nói mang theo thở dài: “Hài tử ngốc, đây là Kiến Khang mà.”

Nói tới đây, cũng không chờ Trần Dung mở miệng, chàng vung tay áo dài, xoay người rời đi.

Nhìn bóng dáng áo trắng nhanh nhẹn của Vương Hoằng, gần như là đột nhiên, Trần Dung cười bình thản.

Nàng chậm rãi bước xuống xe ngựa, quần áo đạo bào vàng nhạt lại có vẻ quyến

rũ phong lưu, khiến chúng thiếu niên đồng thời chú ý.

Trong mọi

ánh mắt chăm chú, Trần Dung thi lễ với Vương Hoằng đưa lưng về phía

nàng, nàng mỉm cười, giọng ôn nhu sung sướng: “Hoằng Vận Tử? Danh hào

này rất hay. Đa tạ Thất lang thành toàn.”

Nàng rẽ bước về phía đám người Hoàn Cửu lang, Dũ Chí.

Đảo mắt, bóng dáng mạn diệu của nàng đã lướt qua vương hoằng. Khi lướt qua

chàng, nàng ngừng chân ngoái đầu nhìn lại, lúm đồng tiền như hoa: “A

Dung biết diện mạo của mình không tốt, ngay cả làm đạo cô, ra khỏi hồng

trần, cũng chắc gì đã được an bình. May mắn hôm nay được Thất lang ban

tặng danh hào. Nghĩ đến dưới sự che chở của Lang Gia Vương Thất cùng bệ

hạ, cả đời này của A Dung đã có thể bình an sống quãng đời còn lại.”

Dứt lời, nàng lại hướng tới Vương Hoằng thi lễ, cười bình thản, cất bước xoay người.

Nhìn nàng dần dần đi xa, bóng dáng mạn diệu tự tại, Vương Hoằng dừng chân.

Trên mặt chàng tươi cười chậm rãi thu lại.

Cách đó không xa Dũ Chí cùng Hoàn Cửu lang lúc này đồng thời lắc đầu. Dũ Chí thở dài một tiếng, nói thầm: “Thất lang a Thất lang, làm cái gì vậy?

Cũng chỉ là một phụ nhân, người ta đã không cần huynh, đã sắp xuất gia,

sao huynh còn luyến tiếc không chịu buông tay?”

Hoàn Cửu lang

uống một ngụm rượu, mở miệng ca thán liên tục: “Đáng thương nhi tử của

Lang Gia Vương thị lại rơi vào tình khổ mê chướng. Ai, đáng thương, đáng thương, rất đáng thương.”

Dũ Chí tiếp lời: “Không sai, quả thật rất đáng thương, vì đáng thương Lang Gia Vương Thất, chúng ta làm một ly đi.”

Hoàn Cửu lang vội vàng ngửa đầu nâng chén uống cạn, hắn đem chén rượu không

hướng Dũ Chí lắc lắc, cười nói: “Người đáng thương như thế, thật sự đáng để say sưa một hồi. Lại rót đầy chén đi.”

Lúc này, Trần Dung đi tới phía trước hai người, nàng hướng tới hai người thi lễ, cất giọng

trong trẻo: “Vẫn luôn được hai vị chiếu cố, A Dung đa tạ.”

Dũ Chí liên tục xua tay, cười nói: “Không cần cảm tạ, không cần cảm tạ.”

Hắn dựa vào gần Trần Dung, một bên tới gần nàng, hắn một bên lén lút liếc

về phía Vương Hoằng ở xa, hạ giọng nói: “Có chuyện này nàng cũng không

hiểu, hiện tại là chúng ta thật sự cần cảm tạ nàng. Tiểu A Dung, về sau

có việc gì cần thì cứ việc phân phó. Đặc biệt khi có người vô sỉ tiếp

cận nàng, nàng nhất định phải hướng chúng ta xin giúp đỡ đó.” Nói tới

đây, không biết hắn nghĩ tới cái gì, hai tay vỗ lên đùi một cái, cười ha hả.

Trên thực tế, hiện tại vui vẻ không chỉ là hai người bọn

họ, 7 8 thiếu niên ngồi bên cạnh đều ung dung tự tại, diện mạo thanh tú

văn nhã xuất chúng. Giờ phút này, đám thiếu niên liếc mắt nhìn Vương

Hoằng một cái, lại liếc mắt nhìn Trần Dung, sau đó lại nhìn phía Vương

Hoằng, dùng tay áo che mặt, hai vai run rẩy.

Trong tươi cười

cùng ánh nhìn chăm chú của mọi người, Trần Dung cúi chào nhóm người

quen, eo nhỏ gập lại, sau đó lộn trở về xe ngựa của mình.

Từ đầu đến cuối, lưng của nàng rất thẳng tắp, trên mặt nàng tươi cười sung sướng thoải mái, đến tận khi bước lên xe ngựa.

Xe ngựa khởi động.

Dần dần, tiếng cười đi xa.

Cũng không biết qua bao lâu, Trần Dung mới cử động thắt lưng đã có chút cứng ngắc, từ từ thu hồi tươi cười trên mặt.

Lúc này, Thượng tẩu ở bên ngoài thở dài: “Ngay cả khi nữ lang đã làm nữ quan, Thất lang cũng là có tâm mà.”

Lão nói tới đây, trong lòng buồn bã, lập tức ca thán.

Trần Dung nhắm lại hai mắt, sau một lúc lâu, nàng mới nhẹ giọng nói: “Chàng

đúng là có tâm……” Thượng tẩu vừa nghe, lại lên tiếng thở dài.

Lại một lát sau, Thượng tẩu hỏi: “Nữ lang, chỗ lang quân có cần đi gặp một lần nữa hay không?”

Trước khi xuất gia tồn tại truyền thống tạm biệt thân bằng cố hữu đã lâu. Nói như vậy, chính vì xuất gia nên đại biểu ân oán dĩ vãng được xóa bỏ, có

những nơi, từ biệt chẳng những là thân hữu, thậm chí ngay cả cừu gia,

cũng sẽ đi gặp một lần từng nhà một. Dù sao, hồng trần thế tục cần cắt

đứt, chính là bốn chữ ân oán tình cừu.

Huống chi, quan hệ của Trần Dung cùng Trần gia Đại huynh thật sự không nhạt.

Trần Dung trầm ngâm một hồi, thấp giọng nói: “Không cần.”

Thượng tẩu ngẩn ra, hỏi: “Vì sao không cần?”

Trần Dung không trả lời.

Lúc này, xe ngựa của Trần Dung đã đi vào ngõ nhỏ.

Hai bên đường, người đi đường đều liếc mắt nhìn về phía xe ngựa của nàng, chuyên chú đánh giá.

“Này đó là Trần thị A Dung đã hướng bệ hạ thỉnh cầu xuất gia.”

“Nghe nói là tiểu mỹ nhân hiếm có.”

“Đáng tiếc, đáng tiếc.”

“Đáng tiếc lắm sao? Chậc chậc chậc, đạo gia không phải có bảy mươi hai thuật

truyền lưu trên đời sao? Có thể thấy được là người không thể thoát khỏi

ái tình.” Giọng nói này có vài phần mờ ám.

“Giá — giá –”

Thượng tẩu liên tục vung roi ngựa, điều khiển xe ngựa chạy về phía sân viện của Trần Dung.

Trần Dung vừa mới đi xuống xe ngựa, một bóng người vọt về phía nàng.

Thượng tẩu cả kinh, lập tức tiến lên một bước ngăn lại.

Người nọ vọt tới trước mặt Trần Dung liền dừng chân, hắn vừa túm lấy Thượng

tẩu vừa kêu lên: “A Dung, A Dung, Đại huynh của muội bị kẻ côn đồ bắt đi rồi, muội mau mau đi cứu hắn.”

Người này gương mặt gầy dài,

hình thể cũng gầy, trên mặt tái nhợt còn phủ phấn, không phải là Tam đệ

của Trần gia Đại tẩu kia sao?

Giờ này khắc này, vẻ mặt hắn lo âu, vừa nói xong, hai mắt chăm chú nhìn Trần Dung có chút thất thần.

Trần Dung liếc mắt một cái thì cảm thấy chán ghét quay đầu đi.

Nàng không thèm quan tâm bước vào sân viện nhà mình.

Sau khi Tam đệ gầy yếu văn nhược kia ngẩn ngơ, hướng về phía bóng dáng Trần Dung kêu lên: “Trần thị A Dung, muội không có lương tâm sao? Ta nói,

Đại huynh của muội bị kẻ côn đồ bắt đi rồi. Bọn họ còn muốn chặt tay Đại huynh nhà muội đó.”

Lúc này, Trần Dung và Thượng tẩu đã trước

sau vào sân. Nghe thấy người nọ kêu gào, Trần Dung dừng chân, lạnh lùng

nói: “Ta nay đã là nữ quan bệ hạ thân phong.” Nàng quay đầu, lấy một

loại ánh mắt từ trên cao nhìn xuống tiếp lời: “Ngươi đi nói cho kẻ đó

biết, nếu không muốn liên lụy người nhà, không muốn thi cốt không còn,

đừng nói là chặt bỏ một bàn tay, ngay cả chặt hết chân tay hắn thì đều

có thể.”

Lời của nàng vừa dứt, đại môn ‘sầm’ một tiếng bị đóng lại.

Tam đệ ngơ ngác đứng ở ngoài cửa, nhìn chằm chằm đại môn một lúc, hắn vẫn mang vẻ mặt không dám tin.

Trần Dung vừa vào sân, liền hỏi Bình ẩu canh giữ trong nhà: “Người bảo vệ Đại huynh ta có trở về bẩm báo gì không?”

Bình ẩu lắc đầu nói: “Không có. Nữ lang không phải đã nói sao? Nếu hết thảy bình an thì không cần trở về bẩm báo.”

Trần Dung gật gật đầu, nói với Thượng tẩu: “Tẩu, sau khi ngươi đỗ xe ngựa

thì đi ra ngoài một chuyến, tìm được người của chúng ta, truyền lời của

ta, khi đêm dài nhàn tĩnh che mặt vào, bắt hai huynh đệ của Đại tẩu ta

đánh cho một trận, đánh nặng chút, để bọn họ nằm mười ngày một tháng mới được.”

Lúc này Thượng tẩu không hề do dự, Bình thành bị vây

công, người ở đó cũng có chút hùng hổ tuyệt tình, hơn nữa trên đường đi

về phía nam, lão cũng đã kiến thức nhiều chuyện. Có thể nói, lão đối với mệnh lệnh này của Trần Dung, chẳng những không bài xích ngược lại vô

cùng đồng ý. Sau khi lĩnh mệnh liền rời đi nhanh như bay.

Đảo mắt, lại là hai ngày trôi qua.

Chạng vạng, Bình ẩu đi đến phía sau Trần Dung, nhẹ giọng bẩm: “Nữ lang, ban ngày lang quân đã tới.”

Trần Dung quay đầu, nhẹ giọng hỏi: “Chuyện gì?”

Bình ẩu thấp giọng nói: “Lang quân lải nhải hồi lâu, nói cái gì tuy rằng phụ nhân kia thô bỉ không chịu nổi, tính cả huynh đệ của ả cũng không phải

người được việc, nhưng mà, lúc trước lang quân vừa tới Kiến Khang, chẳng những nhiễm bệnh nặng, còn nghèo khó không chịu nổi. Nếu không phải

được nhạc phụ thu lưu, được phụ nhân kia chiếu cố, ngài cũng sẽ không

sống đến ngày hôm nay. Ngài nói, về sau ngài sẽ quản giáo bọn họ cho

tốt. Nữ lang chịu sự chú ý của mọi người, mặc kệ là làm người hay là làm việc nên cẩn thận một chút, trăm ngàn lần đừng để người ta lợi dụng cái gì.”

Bình ẩu nói tới đây, hạ giọng nói với vẻ chần chứ: “Nữ

lang, lang quân nhất định là đoán ra được chuyện đó. Ngài còn nói hai

huynh đệ kia nằm ở trên giường không thể động đậy, thỉnh đại phu đến nói là một người bị đánh gãy xương sườn, một người bị gãy xương đùi, còn

nói phải nằm mất mấy tháng.”

Trần Dung nghe đến đó không chút để ý tươi cười, nàng cởi xuống búi tóc, chậm rãi nói: “Đại huynh của ta từ nhỏ đã nhân từ nương tay …… Huynh ấy không biết, hôm nay Tam đệ kia dám dùng sự an toàn của huynh ấy gạt ta đi ra ngoài, ngày mai bọn họ sẽ dám chặt bỏ đầu Đại huynh ta đến đòi chút tang phí, ta thật sự không thể

nuông chiều.”

Trần Dung nói xong, lắc đầu, cười nói: “Được rồi, không nói chuyện này nữa.”

Bình ẩu thấy nàng mất hứng thì vội vàng chuyên tâm giúp nàng chải tóc.

Thánh chỉ của Hoàng Đế ước chừng qua thêm bốn ngày mới được đưa tới. Tiếp

thánh chỉ, tiếp nhận đạo bào hoàng gia ban cho, trước mặt mọi người,

Trần Dung một lần nữa vấn thành búi tóc đạo cô, dưới sự hộ tống của

hoàng gia thị vệ ngồi xe ngựa, mang theo hành lý, chậm rãi đi về phía

Tây Sơn đạo quan.

Một ngày này, đúng là ngày xuân ánh mặt trời rực rỡ, cành liễu xanh um.

Xe ngựa chậm rãi đi, hai bên du khách như nước.

Chỉ chốc lát, đoàn xe đi tới Tây Sơn.

Tây Sơn đạo quan ở giữa sườn núi, xuyên qua rừng cây nhỏ có thể nhìn thấy

mái cong của đạo quan. Cho dù mới chỉ đầu mùa xuân, nơi này đã tràn ngập sắc xanh, tiếng đàn tiếng ca không dứt.

Trần Dung bước xuống xe ngựa, dưới sự hộ tống của nhóm hoàng gia hộ vệ chậm rãi đi về phía đạo quan.

Sơn đạo uốn lượn, trên đường rải đá có cỏ mọc khắp nơi. Chuyển qua một

triền núi, mười mấy đệ tử quý tộc có cuộc sống an nhàn nhất tề nhìn về

phía Trần Dung.

Nhìn Trần Dung mặc đạo bào rộng thùng thình lại

dấu không nổi vẻ phong lưu diễm sắc, một thiếu niên trên mặt phủ phấn tú lệ cười nói: “Hay cho một tiểu mỹ nhân Hoằng Vận Tử, hay cho một danh

hào Hoằng Vận Tử, đúng là nói hết chỗ khiến người ta lưu luyến tiểu mỹ

nhân này.”

Lời của hắn vừa dứt, một thanh niên khác tầm 20 tuổi

cao gầy cười nói: “Ta cảm thấy chữ Vận dùng ở trên người nàng rất thanh

nhã cao khiết, không bằng dùng một chữ Mị. Không đúng, chữ Mị quá mức

diễm tục, nữ lang này cũng có nét phong lưu, chậc chậc, ta cũng không

biết nên hình dung nàng thế nào.”

Trong tiếng nói chuyện của hai người, một ca kĩ nũng nịu cười nói: “Thiếp thật sự không rõ, nếu Lang

Gia Vương Thất kia coi tiểu cô nhà người ta là tâm can bảo bối, tại sao

còn để nàng trở thành nữ quan? Hay là, đây lại là thủ đoạn phong lưu của đám danh sĩ bọn họ?” Dứt lời, nàng ta lấy tay áo che miệng, khanh khách cười vui.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mị Công Khanh
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...