Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mị Công Khanh – Chương 114

Mị Công Khanh

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe thanh niên kẻ sĩ cười sang sảng, Trần Dung suýt nữa bật cười ra tiếng.

Nhưng đương nhiên nàng không cười, chẳng những không thể cười, nàng còn an phận cúi đầu, lui ra phía sau một bước.

Gương mặt Nhiễm Mẫn vẫn bình tĩnh.

Chậm rãi, y nhoẻn miệng cười nói: “Khá lắm Vương Thất lang! Bội phục, Nhiễm mỗ bội phục!”

Y chắp hai tay, ngẩng đầu nhìn chằm chằm phía sau người nọ, quát: “Lang

quân nhà ngươi đã dự liệu như thế, tại sao còn chưa thấy đâu?”

Thanh niên kẻ sĩ ngẩng đầu nhìn y, há mồm định giải thích, lúc này, một giọng nói thanh nhuận, ôn hòa thấm vào bầu trời đêm: “Tướng quân sao không đi vào nói chuyện?” Người kia nhẹ giọng cười: “Rượu đã ủ, thịt đã thơm

hương. Chỉ đợi anh hùng đạp nguyệt mà đến.”

Giọng nói này thản nhiên tự tại, ngữ khí bình thản phong nhã, dù Nhiễm Mẫn đang tức tối, lúc này cũng không thể phát tác.

Nhiễm Mẫn quay đầu.

Y liếc nhìn Trần Dung trốn phía sau một cái.

Vừa thấy thần sắc của y, Trần Dung hiểu rằng lúc này y muốn mình cùng đi vào…… Trần Dung cắn môi, rốt cục cũng cất bước.

Nhiễm Mẫn duỗi bàn tay nắm cổ tay nàng, nhấc chân đi vào bên trong.

Ngoài phòng, có hai đồng tử diện mạo thanh tú đứng hầu ở bên cạnh, nhìn thấy

Nhiễm Mẫn đi tới, bọn họ xoay người thi lễ, bày ra tư thế ‘Mời’.

Nhiễm Mẫn nhanh bước vào.

Trần Dung bị y nắm chặt tay, thân bất do kỷ đi theo.

Trong phòng trúc, mùi đàn hương thơm ngát, xen lẫn với hương hoa không biết

tên, bất tri bất giác làm cho thần kinh đang căng thẳng của Trần Dung

được thả lỏng.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên.

Chính giữa

phòng trúc là một mĩ thiếu niên ngồi đó. Khác với bình thường là, buổi

tối hôm nay mĩ thiếu niên không hề giản dị. Chàng khoác ngoại bào màu

tím nhạt, thêu phượng hoàng màu lam, tóc dài rối tung trên vai. Trên

tháp của chàng có bày cầm, ngón tay thon dài trắng trẻo đang đặt lên

cầm.

Thời điểm nào nhìn thấy chàng, thiếu niên tuấn mỹ này luôn

có tư thế thản nhiên cao thượng. Có điều giờ này khắc này, năm ngọn nến

phía sau làm nền, trong sự cao thượng lộ thêm một phần uy nghiêm cùng

quý giá.

Chàng cứ lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, nhưng khí độ, sự tao nhã vượt xa mọi người! Trần Dung hoảng hốt nghĩ rằng: Chỉ sợ vương tôn

thái tử Tư Mã thị nhìn thấy Vương Hoằng như thế, cũng sẽ tự cảm thấy hổ

thẹn chăng?

Nhiễm Mẫn nhìn chằm chằm Vương Hoằng, bước đến gần, lanh lảnh cười nói: “Vương Thất lang thật nhàn nhã!”

Vương Hoằng cười.

Chàng chậm rãi ngẩng đầu lên.

Trong nháy mắt chàng ngẩng đầu kia, Trần Dung theo phản xạ co rụt lại, suýt trốn ở sau lưng Nhiễm Mẫn.

Vương Hoằng không hề nhìn nàng.

Chàng chỉ lẳng lặng nhìn Nhiễm Mẫn, khóe miệng cười yếu ớt, ý thái nhàn nhã.

Ánh mắt của chàng, trong yên tĩnh lộ ra một ý tứ nào đó khó mà nói rõ.

Nhiễm Mẫn nhíu mày rậm, từ từ nói: “Thất lang nghênh đón khách quý như

vậy sao?”

Lời vừa dứt, tay phải Vương Hoằng khẽ gẩy, sau khi

khiến cho cầm phát ra một loạt tiếng nhạc thanh duyệt, chàng nhíu mày,

chậm rì rì nói: “Tướng quân đang đêm mà đến, là muốn cùng Vương Hoằng

thực hiện một giao dịch đúng không? Giao dịch tức thời, chỉ sợ không thể nói là khách quý!”

Trong giọng nói thanh nhuận rất có khí thế.

Trần Dung ngẩng phắt đầu, nhìn về phía Vương Hoằng.

Dưới ánh nến, trên gương mặt thiếu niên tuấn mỹ cao xa mang theo tươi cười

nhợt nhạt, nhưng nhìn kỹ, mới phát hiện đôi mắt chàng vốn trong suốt lại có gợn sóng.

Nhiễm Mẫn cũng ngẩn ra.

Y nhìn chằm chằm Vương Hoằng.

Nhìn mãi, Nhiễm Mẫn cất tiếng cười to.

Vừa cười, y vừa bước đi. Sau khi ngồi xuống tháp đối diện với Vương Hoằng, y thoáng nhìn Trần Dung, quát khẽ: “Rót rượu!”

Trần Dung đang thất thần, nghe thấy mệnh lệnh như thế, nhất thời rùng mình.

Nàng cúi đầu, bước đến trước tháp Nhiễm Mẫn, nhẹ nhàng quỳ xuống.

Từ lúc Nhiễm Mẫn ngồi xuống, tỳ nữ có tư thái mạn diệu hầu ở bên cạnh đã

đi tới, chuẩn bị rót rượu. Hiện tại nhìn thấy Nhiễm Mẫn sai sử Trần Dung vốn cũng là khách nhân, các nàng ngẩn ngơ, nhìn thoáng qua nhau rồi

cuối cùng thi lễ với hai người, xoay người lui về phía sau.

Lúc

này, Vương Hoằng vẫn cười yếu ớt, đôi mắt cũng không thèm nâng lên, càng không hề liếc nhìn Trần Dung. Tựa hồ, ở trong mắt chàng, Trần Dung chỉ

là một cơ thiếp Nhiễm Mẫn tùy tiện mang đến, tựa hồ chỉ là một người qua đường mà chàng chưa bao giờ từng gặp qua, cũng chưa từng quen biết……

Trần Dung cố gắng bình ổn tâm trí, tay trái nâng ống tay áo, bắt đầu rót rượu cho Nhiễm Mẫn.

Tiếng rượu rót vào chén vang lên trong phòng trúc im lặng.

Đảo mắt, một chén rượu đã được rót đầy.

Nhiễm Mẫn liếc nhìn Trần Dung, bưng chén rượu lên, từ từ nói: “Rót một chén rượu cho Vương Hoằng.”

Đây là mệnh lệnh.

Trần Dung thi lễ, nhẹ giọng đáp: “Vâng.” Xoay người, cầm theo bầu rượu đi về phía Vương Hoằng.

Nàng cúi đầu, đi đến trước mặt Vương Hoằng.

Sau khi thi lễ với chàng, Trần Dung hơi hạ thấp người, cầm bầu rượu, rót rượu cho Vương Hoằng.

Rượu chảy vào trong chén.

Trên gương mặt tuấn dật của Vương Hoằng vẫn mang theo tươi cười nhợt nhạt.

Ánh mắt kia an hòa như thế, tươi cười thản nhiên như thế, thật sự không

thấy chút dị thường.

Nhiễm Mẫn liếc nhìn Vương Hoằng vân đạm

phong khinh, cao xa tự tại, đột nhiên, y cảm thấy chán ghét hành vi của

mình. Lập tức, y trầm giọng ra lệnh: “Lui ra!”

“Vâng.”

Trần Dung lên tiếng, cúi đầu, chậm rãi lui ra.

Chỉ chốc lát, nàng đã thối lui ra sau lưng Nhiễm Mẫn, dáng người yểu điệu duyên dáng dần dần biến mất trong một góc tối.

Nhiễm Mẫn thu hồi lực chú ý từ trên người Trần Dung. Y nhìn chằm chằm Vương

Hoằng, đột nhiên cười nói: “Nhiễm mỗ thật sự không rõ, làm sao Thất lang biết tối nay ta sẽ đến? Lại làm sao mà biết, ta muốn thực hiện giao

dịch với ngươi?”

Trước câu hỏi của y, Vương Hoằng vươn ngón tay thon dài.

Chàng chậm rãi bưng lên chén rượu Trần Dung vừa rót, nhấp một ngụm, nói với

giọng cực kỳ tùy ý: “Tướng quân chí hướng cao xa, tính toán quá nhiều,

cơ hội tốt để làm giao dịch như thế cùng Lang Gia Vương thị, hẳn sẽ

không dễ dàng buông tha.”

Khi chàng nói ra những lời ‘Chí hướng

cao xa, tính toán quá nhiều’, hai mắt Nhiễm Mẫn âm trầm, khí tức xơ xác

tiêu điều bao phủ quanh phòng.

Nhiễm Mẫn là Thiên Vương, y luôn coi mạng người là việc vặt, vừa có tâm ra oai, khí thế thật sự kinh người.

Bất tri bất giác, nhóm tỳ nữ đứng hai bên đã lạnh run.

Khóe miệng Vương Hoằng vẫn mỉm cười, cử chỉ đều rất lịch sự tao nhã.

Nhiễm Mẫn chậm rãi nghiêng người, đôi mắt y như chim ứng, không hề chớp khóa

chặt trên mặt Vương Hoằng, ngữ khí lại mang theo ý cười: “Thất lang sao

biết ta có chí hướng cao xa, tính toán quá nhiều?”

Vương Hoằng ngẩng đầu lên.

Chàng nhìn lại Nhiễm Mẫn, mỉm cười, chàng lắc chén rượu trong tay, nói:

“Mời!” Rồi ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, chàng còn nâng chén đảo

ngược, lắc lắc về phía Nhiễm Mẫn, ý tứ thực sáng tỏ, là muốn y uống rượu xong rồi nói sau.

Gương mặt Nhiễm Mẫn bình tĩnh, ánh mắt như

sói đi săn khóa chặt trên người chàng. Cho tới bây giờ, dưới khí thế của y, không có ai không khuất phục. Ngay cả mấy chủ tử Thạch gia cũng là

im miệng không nói, khúm na khúm núm.

Có điều nói đi nói lại, nếu Vương Hoằng cũng có cử chỉ thất thố, vậy chàng thật đúng là tốt mã dẻ cùi.

Nhiễm Mẫn nhìn Vương Hoằng một lúc, chậm rãi ngồi thẳng.

Khi đó, khí tức vừa rồi dần dần biến mất. Chúng tỳ nữ đồng thời thở dài một hơi, Trần Dung ngẩng đầu lên, nàng nhìn Nhiễm Mẫn quả thực giơ lên chén rượu uống một hơi cạn sạch. Nàng biết lần này Vương Hoằng đã thắng một

nước.

Chờ Nhiễm Mẫn uống xong rượu, vài tỳ nữ nhăn mày nhăn mặt đi lên trước, rót rượu cho hai người.

Vương Hoằng không lấy chén rượu, tay phải chàng đặt lên cầm, tùy ý gẩy hai

cái, sau khi phát ra vài âm phù dễ nghe, làm cho không khí trầm ngưng

trong phòng trúc trở thành hư không, chàng ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn

Nhiễm Mẫn rồi nói: “Này vừa đứng, tướng quân chuẩn bị giúp ta thế nào?”

Chàng lại hỏi ra vấn đề như thế!

Chàng lại dùng ngữ khí nhẹ nhàng bâng quơ mà chắc chắn hỏi ra vấn đề như thế!

Trần Dung ngẩng ngay đầu lên……

Nhiễm Mẫn cũng nâng đầu. Y nhìn thẳng Vương Hoằng, đột nhiên, y bật cười

khanh khách: “Vì sao ta phải trợ giúp Vương Hoằng ngươi?”

Trong tiếng chất vấn của y, Vương Hoằng khoanh hai tay, tựa tiếu phi tiếu nhìn y.

Dưới ánh mắt của chàng, Nhiễm Mẫn chậm rãi nhíu mày.

“Cộp” một tiếng, Nhiễm Mẫn đặt chén rượu trong tay xuống, quát khẽ: “Mẹ nó

chứ! Nói chuyện với những người như các ngươi thật đúng là hao tâm tốn

sức. Được rồi, Vương Thất lang, chúng ta nói thẳng ra đi. Lúc này ta

giúp ngươi đối phó Mộ Dung Khác, ngày khác nếu Nhiễm Mẫn có yêu cầu thì

cần ngươi giúp đỡ một chút trong Tấn thất.”

Sau khi y nói ra yêu cầu của mình, mắt đen như sói nặng nề nhìn chằm chằm Vương Hoằng, chờ câu trả lời của chàng.

Dưới ánh mắt của y, Vương Hoằng mỉm cười.

Chàng chậm rãi đứng lên.

Khi chàng đứng lên, vách tường phía sau chàng hiện ra một bóng người.

Vương Hoằng nhìn chằm chằm Nhiễm Mẫn, chậm rãi, hắn nở nụ cười, hàm răng trắng như tuyết dưới ánh nến tản ra hàn quang.

Mỉm cười, giọng nói của Vương Hoằng trước sau như một nhã nhặn, ôn nhu mà

lạnh nhạt: “Đối phó với Mộ Dung Khác chỉ là việc nhỏ, thuận lợi cho

tướng quân mà thôi, mua bán này không có lời.”

Nhiễm Mẫn không kiên nhẫn, y đứng phắt dậy.

Hai tay vỗ một cái, y nặng nề nhìn chằm chằm Vương Hoằng, nói với vẻ tức

giận: “Vương Thất lang, ngươi cũng đừng quên, nếu không có ta, tính mệnh của ngươi đã khó bảo toàn! Ngay cả Lang Gia Vương gia cũng sẽ gạt bỏ uy vọng. Dưới tình huống như vậy, ngươi còn dám nói mua bán không có lời!”

Y thấp giọng rít gào đến đây, vung tay áo dài, quay đầu rời đi.

Trần Dung giật mình, nhìn thoáng qua Vương Hoằng, thấy chàng mỉm cười, bình

thản nhìn theo bóng dáng của Nhiễm Mẫn, nàng ngập ngừng một chút rồi cúi đầu chạy ra khỏi phòng trúc.

Chúng thân vệ đang chờ, nhìn thấy Nhiễm Mẫn đi ra vội vàng bước lên đón.

Bọn họ đang muốn mở miệng hỏi, thấy y nghiêm mặt, biểu tình tối tăm thì không dám thốt ra một tiếng.

Đoàn người xoay người đi ra bên ngoài.

Dưới sự dẫn dắt của Nhiễm Mẫn mang theo gương mặt âm trầm, mọi người không nói được một lời, cúi đầu hành tẩu.

Vừa mới bước ra ngã tư đường, một thân vệ liền kêu lên: “Làm sao mà cháy vậy?”

Mọi người đồng thời ngẩng đầu.

Chỉ thấy trên bầu trời phía tây, ánh lửa tận trời, khói đen bốc lên tận

mây. Cùng khói đen cuồn cuộn kia là tiếng la hét ầm ĩ, kêu nháo của

người thành Nam Dương.

Mọi người nhìn ngó, đột nhiên, một thân vệ kêu lên: “Tướng quân, không tốt! Ngài nhìn phương hướng kia đi!”

Trong giọng nói tràn ngập kinh hoảng.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mị Công Khanh
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...