Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Thất – Chương 158

Mê Thất

Tác giả: Điển Y
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thứ sáu cuối tuần này?

Ta khó hiểu nhìn hắn. Hắn đang định giải thích thì có vài vị khách nhân đi tới quầy bar gọi rượu. Ta lập tức thức thời nói, “Ngươi cứ làm viêc, ta đi trước đây.”

Bởi vì trong lòng vẫn khẩn trương, động tác tương đối cẩn thận nên cả đêm ta không hề phạm phải sai lầm gì.

“Mệt lắm không?” Tiểu Lâm cười hì hì nói, “Thoạt nhìn có vẻ nhẹ nhàng, nhưng kỳ thật khá là vất vả.” Tiểu Lâm chỉ làm bán thời gian, hiện tại đang học năm thứ hai nên thời gian khá rảnh rỗi, những hôm nào không có tiết sẽ đến đây kiếm chút tiền tiêu vặt. Có lẽ là bởi vì tuổi còn nhỏ nên nó luôn cười hì hì, trông rất vui vẻ.

Ta lắc lắc đầu, sau đó cảm thấy không đúng, cuối cùng lại gật gật đầu.

Nó ha ha cười, “Ngươi không phải từ trên ngọn núi nào đó xuống đấy chứ, ha ha.” Thấy ta liếc mắt một cái, hắn lập tức sửa lại, “Ta chỉ đùa thôi mà……”

“Ta biết.” Ta cười khổ đáp.

“Tốt lắm, tất cả đi nghỉ ngơi thôi.” Phong nhìn một lượt đại sảnh trên cơ bản đã được quét dọn sạch sẽ, “Phần còn lại ngày mai tiếp tục.”

“Ok.” Mọi người đều đồng thanh hô lên. Có hai người ở bên ngoài, những người khác đều có phòng riêng ở phía sau.

Bởi vì vấn đề công việc cuối cùng cũng được giải quyết, ta thoải mái ngủ được một giấc yên ổn, mãi cho đến giữa trưa mới tỉnh lại. Chờ đến khi ta ra ngoài mới phát hiện ra rằng thì ra ta như thế vẫn có thể coi là dậy sớm. Những người khác hiện tại còn đang ngủ say. Khi ta ra ngoài mua cơm hộp trở về, lục tục mới có người rời giường.

“Mua cơm hộp sao? Ăn như vậy không tốt cho sức khỏe.” Phong lười biếng vươn vai nói, “Sao không nấu cơm đi?”

Ta nói, “Cho đơn giản một chút.”

“Phía sau có bếp cho mọi người dùng chung. Ngươi có thể tự làm để ăn, cũng có thể làm cùng với mọi người.” Phong đề nghị nói.

“Thật sao?” Ta cao hứng hỏi. Đồ ăn bên ngoài vừa đắt lại khó ăn, nếu được như thế thì thật tốt quá.

Phong gật đầu.

Qua hai ngày, ta phát hiện bản thân đã rất thích ứng với cuộc sống nơi này.

Tiểu Lâm đang quét dọn bỗng nhiên chớp mắt nói với ta, “Uy, hôm nay là thứ sáu nga.”

“Làm sao vậy? Có nhiều người đến sao?” Ta hỏi.

“……” Tiểu Lâm gãi gãi lỗ tai, “Người thì đúng là có nhiều, bất quá ý ta là, không biết ngươi ngày mai liệu có rời đi hay không?”

“Vì sao phải rời khỏi? Lão bản muốn đuổi việc ta sao?” Ta kinh ngạc hỏi.

“Là tự ngươi từ chức a.” Tiểu Lâm thần bí nói.

“Vì sao?” Ta không có lý do gì để từ chức cả. Đây là chỗ dung thân ta vất vả lắm mới tìm được.

“À, ngươi đêm nay sẽ biết thôi.” Tiểu Lâm bĩu môi.

Đến giờ mở cửa, ta dường như tờ mờ hiểu ra được điều gì đó. Lượng khách đến đông hơn rất nhiều, nhưng tại sao đều là nam nam, nữ nữ. Một cặp nam nữ dắt tay nhau cũng không có. Trên vũ đài cũng đổi từ biểu diễn bình thường thành ái muội tiêu sái.

Tiểu Lâm tiến đến trước mặt ta, như thể đang quan sát ta rốt cuộc có phản ứng gì.

“Mau làm việcđi!” Bộp một tiếng, Phong đánh một cái sau ót Tiểu Lâm.

“Đau chết người ta. Lão bản, đánh ta như vậy, ta không may bị thương thì biết làm sao bây giờ?” Lẩm bẩm lại không dám lớn tiếng nói, Tiểu Lâm hừ hừ chạy đi.

Phong nhìn ta, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, “Quên đi, ngày mai nói sau.”

Ta mờ mờ mịt mịt nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ đi theo phía sau Tiểu Lâm tiếp tục làm việc.

Thừa dịp lúc rảnh rỗi, ta tò mò hướng Tiểu Lâm hỏi thăm, “Các ngươi sao kì lạ vậy? Có phải ta phạm phải sai lầm gì hay không?”

“A? Nhìn những người ở đây ngươi không thấy có gì kỳ quái sao?”

“Kỳ quái?” Ta nghĩ nghĩ, “Có cái gì kỳ quái a? Ngươi đang nói tới cái khuyên tai mới ngươi đang đeo sao? Tuy rằng ta cảm thấy nam sinh đeo có vẻ không hợp nhưng ngươi đeo nhìn lại rất được a……”

Tiểu Lâm khóe miệng run rẩy một chút, “Dừng lại, ngươi hiểu sai ý ta rồi. Ta đang hỏi ngươi không thấy có gì kỳ quái trong cửa hàng sao?”

Ta bỗng nhiên tỉnh ngộ, nguyên lai là cái này a, “Chính là đối tượng kinh doanh bất đồng thôi. Ban đầu cũng cảm thấy có chút quái dị, bất quá không quan hệ gì đến công việc của chúng ta……”

Tiểu Lâm ấn ấn trán, “Thì ra là thế. Do chúng ta suy nghĩ nhiều quá mà thôi, còn tưởng rằng ngươi không quen được. Hai nhân viên trước đây của cửa hàng cũng vì lí do đó mà từ chức.”

Hoàn đệ nhất bách ngũ thập bát chương.

¤•, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, ••, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, •¤

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Thất
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...