Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Thất – Chương 142

Mê Thất

Tác giả: Điển Y
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Lan rất bài xích đứa trẻ kia, thái độ của nó đối với đứa trẻ này vô cùng lãnh đạm. Bất quá Lâm Nam cũng không yêu cầu nó phải thích thú hay quan tâm. Theo cách hắn nói thì Lâm Lan cuối cùng cũng sẽ phải thích. Còn Lâm Hạo tuy rằng không thể nói là hoan nghênh nhưng chí ít cũng không thể hiện thái độ coi thường.

Lâm Nam vừa ăn vừa cầm bình sữa đưa tới miệng đứa trẻ. Lâm Lan hừ hừ cầm bát đũa gõ xuống tạo ra mấy tiếng vang, giống như tiểu hài tử đang im lặng biểu lộ cảm giác bất mãn. Nếu là Lâm Hạo trước đây nhất định sẽ ngăn hành vi vô lễ của nó, bất quá hôm nay y rõ ràng là không có tâm tình.

Hôm ấy y bị đau dạ dày, không những không được nghỉ ngơi mà ngược lại càng liều mạng làm việc. Chẳng qua thay vì ra ngoài thì y làm việc ở nhà, khi máy tính không thuận lợi để chỉ đạo giải quyết thì sẽ có cấp dưới giàu kinh nghiệm đến nhà xin chỉ thị từ y.

Khi y đang làm việc Lâm Nam sẽ rất ít khi quấy rầy, cả ngày hôm qua chỉ làm duy nhất một việc là chơi đùa với con hắn. Ngược lại Lâm Hạo kỳ quái không vui, không làm việc trong thư phòng mà lại thích ra ngoài phòng khách.

Bác sĩ rất chịu khó đến đây. Ngoại trừ Diệp Tề còn có một vị bác sĩ khác ước chừng khoảng năm mươi tuổi. Bọn họ phần lớn đều cùng nhau đến, bất quá Diệp Tề thường xuyên đến đây hơn, nói theo cách nào đấy thì hắn giống như là một khách trọ của nơi này.

Đang ăn, tay Lâm Hạo bỗng nhiên run lên. Chiếc thìa trong tay đánh rơi xuống bàn phát ra tiếng rắc ── Lâm Hạo đặt đĩa thức ăn vừa rồi sang bên cạnh, lấy chiếc thìa mới. Mọi người lại tiếp tục động tác của mình.

Lâm Hạo sau khi ăn mấy miếng, an vị dựa vào sô pha……

“Làm sao vậy?” Ta nhỏ giọng hỏi Lâm Nam bên cạnh.

Gương mặt Lâm Nam vẫn trầm như nước, Lâm Lan cũng cảm thấy có gì đó không đúng liền chạy đến bên cạnh Lâm Hạo hỏi y có chỗ nào không thoải mái hay không. Lâm Hạo sắc mặt không tốt, so với tối qua kém hơn rất nhiều. Thấy chúng ta đều chăm chú nhìn y, Lâm Hạo lập tức khoát tay nói: “Không có việc gì, ta chỉ cảm thấy hơi choáng váng một chút, có thể là do hôm qua làm việc quá nhiều!”

Lâm Lan rót cho y một cốc nước rồi nói: “Ba, hiện tại thân thể ba không tốt, mệt nhọc như vậy làm cái gì. Lâm gia chúng ta cũng có phải túng thiếu gì đâu, với lại, sớm muộn gì con cũng sẽ đến công ty để giúp ba mà……”

Gương mặt Lâm Hạo vốn luôn vô cảm nay dường như xuất hiện sự cảm động, y nói: “Ta biết, ta chỉ muốn công ty ổn định hơn, ngoài ra còn phải mở rộng kinh doanh ở nước ngoài ──”

“Ta đi lên nghỉ ngơi trước, các ngươi cứ tiếp tục ăn đi.” Lâm Hạo nói.

Trở lại trên bàn, Lâm Lan còn nói thầm thật đúng là muốn dọa chết mọi người, ba ba của nó quả đúng là một kẻ cuồng công việc.

Lâm Nam kinh ngạc đứng tại chỗ.

“Làm sao vậy?” Ta đẩy đẩy hắn.

Hắn đến chỗ điện thoại bấm số, “Ah, A Tề, là ta…… Buổi chiều ngươi đến đây một chuyến, hả…… Không có gì, ngươi tới xem một chút, ừm…… Tốt, làm phiền ngươi rồi!”

Chờ Lâm Lan ra ngoài, ta hỏi Lâm Nam: “Có phải có chuyện gì hay không? Lâm Hạo sắc mặt thật sự rất kém, khi ở bệnh viện ta đã cảm thấy cơ thể y không tốt. Y có phải đang mắc bệnh gì hay không?”

Lâm Nam nói: “Trước kia thận y xảy ra vấn đề, sau đó phải làm phẫu thuật cấy ghép!”

Trong lòng ta kinh ngạc, “Đổi thận ──”

“Ừm!” Lâm Nam gật đầu.

Trong khi chúng ta đang trò chuyện thì cũng đúng lúc Diệp Tề vừa đến nơi. Xem ra là vừa nhận được điện thoại là lập tức chạy đến. Lâm Nam vô cùng bất ngờ với tốc độ của hắn, kinh ngạc nói một câu: “Ngươi nhanh thật──”

Diệp Tề không nhẹ nhàng chậm chạp mỉm cười chào hỏi như ngày thường mà chỉ quay lại gật đầu với Lâm Nam rồi gấp gáp nói: “Ta lên trước xem Lâm Hạo một chút!”

Một Diệp Tề luôn luôn bình thản ung dung nay lại vội vàng như vậy ta lần đầu tiên nhìn thấy, trong lòng khó tránh khỏi có chút bất an: “Không có việc gì chứ?”

Lâm Nam bất chợt xoay người đè lấy bả vai của ta, “Ngươi đang rất lo lắng sao?”

“Chẳng lẽ ngươi không lo lắng sao?” Ta nghi hoặc nhìn hắn. Hắn vừa rồi chủ động gọi điện thoại, hẳn là so với ta còn lo lắng hơn rất nhiều lần.

Lâm Nam sắc mặt không tốt, giọng nói cũng chuyển sang ngữ khí âm trầm: “Ngươi sẽ không thích y đấy chứ?!”

“Cái gì?” Lời nói của Lâm Nam quả thực khiến ta cảm thấy choáng váng. Không chỉ Lâm Hạo, còn cả hắn nữa, với ta mà nói đều là những người xa lạ mà ta đã từng thân thiết. Nhưng ở chung mấy ngày nay, cho dù là bằng hữu bình thường cũng sẽ rất lo lắng.

“Oa ──” Tiếng trẻ con khóc nỉ non vang lên cắt đứt cuộc đối thoại của chúng ta.

Bị đặt ở một bên, bảo bảo không biết vừa rồi do chưa ăn no hay do bị chúng ta nói chuyện ồn ào khiến nó bực bội lớn tiếng khóc. Lâm Nam đi tới ôm lấy bé rồi với lấy bình sữa, thế nhưng do vừa rồi mãi nói chuyện với ta khiến cho bình sữa ấm đã nguội mất, Lâm Nam hiển nhiên không ngại phiền phức lập tức pha lại một bình khác để đút cho hài tử này. Đối với việc ăn uống của hài tử, Lâm Nam luôn luôn là một người cha đầy kinh nghiệm, so với một người cha mẫu mực còn mẫu mực hơn rất nhiều.

Hoàn đệ nhất bách tứ thập nhị chương.

¤•, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, ••, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, •¤

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Thất
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...