Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Thất – Chương 138

Mê Thất

Tác giả: Điển Y
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nó không chịu nói, ta lại không dám hỏi Lâm Hạo, đành phải đi tìm Lâm Nam.

“Mẫu thân nó a ──” Hắn có chút khó xử.

Ta lập tức tỏ vẻ không cần phải nói, tìm hiểu chuyện riêng tư người khác cũng không tốt, hơn nữa cũng không phải là chuyện hay ho gì! Nhưng Lâm Nam lập tức nói: “Mẫu thân nó khi vừa sinh nó ra liền bỏ đi rồi!”

“Nga!” không biết là đã ly hôn chưa hay là vẫn …..

Vừa nói xong, Lâm Hạo liền từ bên ngoài đi vào, có chút mệt mỏi. Nhìn bộ dáng y chắc chăn là vừa mới khỏi bệnh đã bắt đầu làm việc. Quả nhiên có tiền cũng phiền não a.

“Ngươi không làm việc sao?” Ta hỏi Lâm Nam, hắn dường như vẫn rất nhàn rỗi.

Lâm Nam ‘ha ha’ cười, “Ta giao công việc cho cấp dưới, tạm thời chỉ phải phụ trách sản nghiệp trong nước, nếu có đại sự, hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, muốn đi lại cũng rất đơn giản. Ta đã nghĩ thông, già rồi mà còn liều mình cũng không được nha, chung quy cũng nên thả lỏng!── Hơn nữa ta phá sản cũng không việc gì, còn có cổ phần công ty trong nhà nữa ──”

Lâm Hạo vươn vai, trên trán nhỏ mấy giọt mồ hôi, trong hiện tại đã cần phải mở máy điều hòa.

“Ngươi không thoải mái sao?” Ta hỏi.

Y nói: “Uống thuốc là sẽ ổn thôi, vừa nãy uống chút rượu nên hơi khó chịu!”

Biểu tình kia đâu chỉ là khó chịu.

“Ngươi cho là thân thể hiện tại của ngươi giống như trước đây sao?” Lâm Nam châm chọc nói.

Ta huých Lâm Nam một cái, đối với bệnh nhân như vậy có phần quá đáng, hơn nữa còn là ca ca hắn! Ta nhớ rõ Lâm Hạo rất bảo vệ đệ đệ mình, Lâm Nam cũng từng rất khâm phục Lâm Hạo. Tại sao hiện tại lại biến thành như vậy?!

Mười mấy năm, bọn họ đã thay đổi quá nhiều. Lâm Hạo mới chỉ gặp mặt một lần vì duyên cớ gì cư nhiên mỗi ngày đều đến thăm ta Lâm Nam tuy rằng cười hì hì, nhưng không còn vẻ đơn thuần như lúc ta biết.

“Vô nghĩa! Nếu chỉ là xã giao ta đã sớm từ chối.” Lâm Hạo cãi lại, nhưng bởi vì đau đớn nên không buồn nói, động tác trên tay nhanh hơn, viên thuốc vừa lấy ra đã đưa vào miệng.

Nằm trên chiếc sô pha dài hơn mười phút, Lâm Hạo sắc mặt khá hơn, đứng lên uống mấy ngụm nước.

Kim đồng hồ chỉ vào chín giờ, một lão phụ nhân tới hỏi chúng ta cần ăn bữa đêm không. Lâm Nam không hứng thú xua tay, Lâm Hạo tỏ vẻ cứ đồ dễ dàng tiêu hóa là được, đến phiên của ta, ta nói tùy tiện là tốt rồi. Ánh mắt phụ nhân kia cứng đờ nặng nề nhìn ta, khiến ta hoảng sợ. Nàng chán ghét ta, đối với Lâm Hạo và Lâm Nam lại ôn nhu hơn. Sự khác biệt rõ nét khiến ta cảm thấy nếu không phải nàng tuổi đã lớn, ta nhất định sẽ nghĩ nàng thầm mến huynh đệ bọn họ.

Nhưng theo như Lâm Hạo và Lâm Nam nói, nàng là người đã theo dõi bọn họ lớn lên từng ngày!

Không đến nửa giờ, bữa đêm đơn giản mà dinh dưỡng được bưng lên, Lâm Hạo ăn từng miếng nhỏ. Lý tẩu vẫn chuẩn bị phần cho ba người, cho nên Lâm Nam ngồi trên ghế vừa ăn vừa xem báo, ta thì nhìn chằm chằm TV.

Cửa khẽ động, nhìn kỹ. Cư nhiên là Diệp Tề ôm một người đến đây, cho đến khi hắn thả người trong lòng ra, ta mới nhìn rõ người hắn ôm cư nhiên là Lâm Lan.

“Lại uống rượu?” Lâm Hạo mang theo tức giận nói.

Diệp Tề kéo kéo áo, tao nhã ngồi bên cạnh Lâm Lan, cười khổ nói: “Hắn gần đây rất ít uống rượu, hôm nay không biết lại phát điên gì nữa!”

Ta đột nhiên nhớ lời mình đã hỏi về mẫu thân nó, chẳng lẽ là do ta nó mới uống nhiều rượu như thế? Trong lòng ta lập tức cảm thấy không được tự nhiên, đành phải im lặng cúi đầu ăn cơm.

Diệp Tề đi từ từ đến gần: “Quên đi, tính tình Lâm Lan luôn như vậy ── ngươi cũng đừng sinh khí, không tốt cho sức khỏe đâu.”

Lâm Hạo thở dài: “May mà có ngươi chăm sóc cho nó!”

“Làm sao làm sao!” Diệp Tề cười cười: “Đêm nay ta muốn ở lại, ngươi không ngại chứ?”

Lâm Hạo nhìn hắn một cái giống như hắn đang nói lời vô nghĩa!

“Có phải không ăn đủ hay không? Của ta cho ngươi đấy!” Lâm Nam đột nhiên nói với ta.

A? Ta nhìn lại, trong bát mình cư nhiên đã hết, bụng cũng cảm thấy căng căng: “Không cần, ta no rồi!”

Lâm Nam hơi bĩu môi. Nam nhân hơn ba mươi, làm này động tác cư nhiên không khiến người ta cảm thấy trái nghịch, ngược lại như là có điểm ủy khuất?! Nhưng ta thật sự ăn không vô a, cho nên ta cười khan vài tiếng rồi rời khỏi bàn.

Hoàn đệ nhất bách tam thập bát chương.

¤•, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, ••, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, •¤

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Thất
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...