Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Luyến Sắc Tình – Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển

Mê Luyến Sắc Tình

Tác giả: hoa
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghiêm Kình khẽ nhướng mày, khóe môi cong nhẹ thành vòng cung, ngón tay thô ráp chạm nhẹ đến chân tâm mềm mại.

“Gì đây? Tôi còn chưa bôi thuốc tại sao lại ướt thế thật

“? Thì ra Uyển Uyển lại là người khổ d//â//m sao? Hư hỏng

kho

“Chú.” Nghe thấy những gì mà Nghiêm Kình vừa nói, đôi gò má đào của cô gái nhỏ lập tức nóng lên, lại chứng nào tật nấy không kiểm soát được câu từ: “Chú im mồm đi! " Nhưng sau khi thốt ra được những lời đó, Thượng Quan Uyển lại hối hận đến mức phải lấy tay bịt kín miệng mà quay mặt đi, càng không dám nhìn đến gương mặt đang tức giận kia của hắn.

Không thấy hắn cử động nữa, thậm chí dù đang không mất đối mất nhưng Thượng Quan Uyển vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt âm u kia đang nhìn chằm chằm mình.

Cô khẽ mím nhẹ cánh môi, lại miễn cưỡng nói ra vài lời khác bồi thêm: “Em... Em không có ý đó...

Tiếng hừ lạnh của Nghiêm Kình khiến Thượng Quan Uyển phải giật bắn người một cái, không biết cô vì sợ cái gì mà phải lật đật nói thêm một từ nữa: “Em... Em xin lỗi!”

Rốt cuộc trải qua có một tuần, mà cô đã phải đem người đàn ông này đặt lên đầu, còn thiếu điều muốn thờ sống hắn vậy.

Nghiêm Kình chỉ im lặng thở dài, đã khiến cho Thượng Quan Uyển phải nhắm tịt mất, cô gái nhỏ mím chặt cánh môi, bộ dạng như đang cam chịu sự trừng phạt sắp tới.

Nhưng Nghiêm Kình chẳng làm gì cả, vài giây sau l

chân rao

hắn: “Mở chân ra. "= nghe thấy ba chữ ngắn gọn trầm tháp phát ra từ miệng

Ba chữ không nặng nề bao nhiêu nhưng vào tai Thượng Quan Uyển lại chẳng khác nào là mệnh lệnh tuyệt đổi, cô gái nhỏ không dám làm trái lời, ngoan ngoãn mở rộng hai chân trước mặt hắn, đóa hoa kiều diễm liền nở rộ trước mắt người đàn ông.

mặt tuy VN

tới của mẹ. VN

UVN

Nhìn gương mặt tuấn mỹ áp sát vào thân dưới của mình như vậy, Thượng Quan Uyển khẽ cắn môi, thật sự chút xấu hổ, hơi thở của hắn vô tình phả vào càng khiến nơi tư mật mềm mại thêm phần ngứa ngáy.

Người đàn ông híp mắt nhìn rộng hoa trước mặt, cánh môi hai bên vì bị dày vò mà đã sưng lên rồi, thậm chí còn lật ra bên ngoài để lộ thịt non đỏ tươi ướt đắm mật dịch.

Hầu kết của người đàn ông khẽ trượt nhẹ, hắn nuốt khan một ngụm, nghiêng mặt đi đổ một ít thuốc mỡ lên

tay rồi cỗ nhẹ nhàng hết mức để bôi lên chân tâm mềm mại sưng tấy trước mặt.

“Đau thì nói, tôi sẽ làm nhẹ lại. " Thuốc lạnh chạm vào bên dưới khiến Thượng Quan Uyển không khỏi run nhẹ một hồi, Nghiêm Kình đem thuốc bôi đều lên bề mặt hoa kính, thậm chí còn nhẹ tay mát xa nơi đó giúp cô, ten be mă muốn nói hắn chỉ cần bôi thôi là được rồi, không cần phải xoa nó như vậy.

n nhe tay i

Thượng Quan Uyển thật sự

Nhưng lời còn chưa bật ra khỏi cửa miệng, đã bị cảm giác thoải mái ở bên dưới hung hăng đánh gãy, cô gái nhỏ cắn môi, âm thanh hừ hừ rung lên nơi cổ họng.

“Đau à?” Nghiêm Kình ngước mắt nhìn cô, thấy hai hàng lông mày liễu chau lại, hắn sợ rằng dùng quá lực, làm cô đau.

Thượng Quan Uyển mím môi nhìn hắn, khẽ lắc đầu, lại nghe thấy Nghiêm Kình hỏi tới: “Thế là s//ư//ớ//n//g? " Ngón tay thon dài ác ý gảy nhẹ lên hoa hạch kiều nộn một cái, cô gái nhỏ liền run lên, bặm môi trừng mắt lên án hắn.

“Chú cố tình!”

Nghiêm Kình không đáp trả mà chỉ cười, hắn cúi đầu hôn nhẹ xuống hoa kính non mềm trước mặt: “Thả lỏng, bên trong em cũng cần phải bôi.”

Trải qua bảy ngày, Thượng Quan Uyển rốt cuộc cũng giống như một chú mèo hoang đã được Nghiêm Kinh thuần hóa thành công, hắn nói gì cô đều nghe đó mà không cãi cọ một lời.

Cô thả lỏng cơ thể, để ngón tay thô ráp của hắn đi vào, nhưng không có cảm giác trơn ướt mát lạnh của thuốc, khiến cô có chút hơi xót.

“Chú...” Thượng Quan Uyển muốn bảo đau, nhưng lại nghe Nghiêm Kình lên tiếng.

“Chịu khó một chút, tôi bắn vào trong hơi nhiều, phải lấy ra thì mới không bị đau bụng, ngoan.”

Thượng Quan Uyển vành phải cắn răng chịu đựng ngón tay thô ráp moi móc ở bên trong, sau khi tạm rút được một ít tinh dịch ra ngoài, hắn có sờ nhẹ kiểm tra thử vách thịt non, cảm thấy quả thật là có sưng lên rồi, Nghiêm Kình mới tiếp tục đổ thuốc mỡ, bôi trơn cả ngón tay rồi lại đẩy vào miệng hoa non mềm một lần nữa.

Người đàn ông không nói gì, cô gái nhỏ trong lòng hắn cũng tuyệt đối giữ im lặng, khiến không gian phút chốc chìm vào tĩnh lặng cho đến khi Nghiêm Kình chủ động cất lời trước.

“Những gì em thấy trước kia không phải là thật. " Thượng Quan Uyển ôm vẻ mặt khó hiểu nhìn hắn.

Một lúc sau Nghiêm Kình mới giải thích cặn kẽ hơn: “Nữ minh tinh lần trước thực chất chỉ là một trong những cấp dưới của tôi trà trộn vào giới nghệ sĩ mà thôi. " “Ngay cả những chuyện đã xảy ra từ khi em còn là “Thượng Quan Uyển”, cho đến khi em trở thành “Tô Hân Đồng" cũng chỉ là hiểu lầm mà thôi, chúng không hề có thật.”

“Từ trước đến nay tôi chỉ có một mình em, trong mắt tôi chỉ duy nhất hình bóng của em

Thật ra cô sớm đã biết mọi thứ không phải là sự thật rồi, nhưng được nghe từ chính miệng người đàn ông này nói ra, tảng đá trong lòng cô mới có thể gỡ xuống hoàn toàn.

Thế nhưng, cũng không phải là cô tha thứ cho hắn đâu...

“Chú nói với t..” Theo thói quen Thượng Quan Uyển suýt chút đã xưng “tôi” ở trước mặt hắn, may thay cô kịp thời rút lời lại: “Chú nói với em chuyện đó làm gì? Đó là các mối quan hệ của chú, em cần phải quản chúng để làm gì? " “Không” Thượng Quan Uyển chỉ vừa nói xong,

bắt buộc phải quản.”

2. Nghiêm Kinh V

một Kình đã lập tức cắt ngang lời cô: “Em phải quản, em

“Cho dù em không muốn quản, tôi cũng sẽ tự mình khai báo với em! ".

“Còn nữa, đó là bổn phận và trách nhiệm của một người vợ, em gả cho tôi thì nhất định phải quản tôi! ".

“?!” Hai bên huyệt thái dương của Thượng Quan Uyển không khẽ giật nhẹ, gì chứ? “Ai nói em sẽ gả cho chú?!”.

“Ăn nằm với nhau nhiều như thể em lại còn không muốn gả?!” ".#

“Thời đại nào rồi mà ăn nằm với nhau liền phải gả?! Chú làm như sau chuyễn này em có thai luôn không bằng ấy?! Em còn muốn chơi! Không muốn lấy chồng".

Ánh mắt Nghiêm Kình tối đen, mày kiếm nhíu chặt, bất thình lình hắn túm lấy cổ chân của Thượng Quan Uyển, làm cô gái nhỏ không khỏi giật thót người một cái. -

“Chú?!...”

“Vậy làm em có thai lần nữa thì em mới chịu gả đúng không?! Đây là em nói vẫy nhé! Lát nữa khóc ít thôi, có khóc nhiều thì tôi cũng không tha cho đâu!”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tỉnh giấc trên giường chú
Chương 2: Lời thú nhận táo bạo
Chương 3: Nỗi sợ hãi của người chú
Chương 4: Cơn thịnh nộ bùng nổ
Chương 5: Cái tát đau đớn và lời yêu
Chương 6: Giấc mơ tình ái cuồng loạn (H)
Chương 7: Bí mật “thuốc chữa bệnh”
Chương 8: Thách thức ba tháng yêu anh
Chương 9: Cái đuôi nhỏ bướng bỉnh
Chương 10: Niềm vui nhỏ trong tình yêu
Chương 11: Nghi ngờ và tin đồn đen tối
Chương 12: Quyết định kết thúc sớm
Chương 13: Lần cuối đầy oán hận
Chương 14: Quan hệ tỉnh táo đầu tiên (H)
Chương 15: Khoái lạc đau đớn xen lẫn (H)
Chương 16: Lời nói cay nghiệt trước chia tay
Chương 17: Que thử thai và tin sốc
Chương 18: Mang thai và chạy trốn
Chương 19: Sự thật về đứa con trong bụng
Chương 20: Lời đề nghị tàn nhẫn
Chương 21: Cơn đau sinh non
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
Chương 23: Cha con tái ngộ
Chương 24: Hai năm xa cách
Chương 25: Tin đồn kết hôn giả
Chương 26: Trốn thoát khỏi tai mắt
Chương 27: Sinh đôi trong nguy kịch
Chương 28: Cổ Mục phản bội
Chương 29: Nghiêm Kình xông vào Cổ gia
Chương 30: Máu me và nước mắt
Chương 31: Thi thể không đầu
Chương 32: Bản báo cáo tử vong
Chương 33: Lễ tang đơn giản
Chương 34: Tô Cảnh Sâm biết sự thật
Chương 35: Nửa năm đau thương
Chương 36: Khóc trước mộ anh
Chương 37: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 38: Anh đã về (H)
Chương 39: Hai năm nhớ nhung
Chương 40: Đánh thức dục vọng
Chương 41: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 42: Chịu phạt quỳ gối
Chương 43: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 44: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 45: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 46: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 47: Chờ em tốt nghiệp
Chương 48: Siêu thị và ghen tuông
Chương 49: “Anh già rồi”
Chương 50: Hôn lễ hoành tráng
Chương 51: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 52: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 53: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 54: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 55: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 56: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 57: Đêm dài không ngủ của lão đại
Chương 58: Thượng Quan Uyển bị “bắt nạt” đến khóc (H)
Chương 59: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 60: Khoái lạc trên bàn ăn (H)
Chương 61: Gia đình bốn người hạnh phúc
Chương 62: Nghiêm Kình dạy con trai “cách yêu vợ”
Chương 63: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai?
Chương 64: Ghen tuông vì một cái nhìn
Chương 65: Đêm mưa và lời thề nguyện
Chương 66: Vết sẹo trên mặt anh
Chương 67: Uyển Uyển vuốt ve từng vết thương
Chương 68: Nghiêm Kình khóc vì vợ
Chương 69: Cuộc sống ngọt ngào sau hôn lễ
Chương 70: Lão đại Thương Kinh làm chồng hiền
Chương 71: Sênh Nhi ghen tị với ba
Chương 72: Đêm tình trên du thuyền (H)
Chương 73: Thượng Quan Uyển bị “ăn tươi nuốt sống” (H)
Chương 74: Bí mật hai năm anh giấu em
Chương 75: Nghiêm Kình quỳ xin lỗi vợ
Chương 76: Tái ngộ Tô Cảnh Sâm
Chương 77: Cha vợ cuối cùng cũng chấp nhận
Chương 78: Đêm tân hôn thứ hai (H)
Chương 79: Uyển Uyển bị anh “làm” đến ngất (H)
Chương 80: Hai đứa con làm “phi công”
Chương 81: Nghiêm Kình dạy vợ “bài học” mới (H)
Chương 82: Ghen tuông vì một tin nhắn
Chương 83: Thượng Quan Uyển chủ động cưỡi (H)
Chương 84: Cuộc sống hôn nhân ngọt đến sâu răng
Chương 85: Nghiêm Kình bị vợ “bắt nạt”
Chương 86: Đêm dài ở biệt thự (H)
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
Chương 88: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai
Chương 89: Nghiêm Kình lo lắng quá mức
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển
Chương 91: Đêm tình trong phòng thai nhi (H)
Chương 92: Nghiêm Kình ghen với con gái thứ hai
Chương 93: Gia đình sáu người
Chương 94: Hôn nhân viên mãn
Chương 95: Ký ức đau thương quay lại
Chương 96: Thượng Quan Mục còn sống?
Chương 97: Âm mưu đen tối lần nữa
Chương 98: Sênh Nhi bị bắt cóc
Chương 99: Nghiêm Kình điên cuồng cứu con
Chương 100: Thượng Quan Uyển liều mạng theo con
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang
Chương 102: Nghiêm Kình xông vào một mình
Chương 103: Cuộc chiến đẫm máu
Chương 104: Quả bom nổ tung
Chương 105: Nghiêm Kình hy sinh
Chương 106: Tin tử vong chấn động
Chương 107: Thượng Quan Uyển khóc trước mộ
Chương 108: Hai năm đau thương
Chương 109: Nhất Sênh và Nhất Thế lớn lên
Chương 110: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 111: Anh đã về thật rồi (H)
Chương 112: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 113: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 114: Chịu phạt quỳ gối
Chương 115: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 116: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 117: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 118: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 119: Chờ em tốt nghiệp
Chương 120: Siêu thị và ghen tuông
Chương 121: “Anh già rồi”
Chương 122: Hôn lễ hoành tráng
Chương 123: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 124: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 125: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 127: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 128: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 129: Hạnh phúc viên mãn – Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Luyến Sắc Tình
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...