Mê Luyến Sắc Tình – Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
Mê Luyến Sắc Tình
Thượng Quan Uyển tỉnh dậy trong vòng tay chắc chắn của Nghiêm Kình. Ánh nắng buổi sáng len qua rèm cửa, rơi xuống gương mặt người đàn ông đang ngủ say bên cạnh cô. Hai năm qua, hắn thay đổi nhiều, vết sẹo dài trên má trái vẫn còn đó, nhưng nó không làm giảm đi chút nào vẻ nam tính lạnh lùng vốn có. Ngược lại, nó khiến hắn trông phong trần và nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Cô khẽ mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ dọc theo vết sẹo ấy. Nghiêm Kình khẽ động đậy, lông mi dài run run, rồi mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm như vực đen lập tức khóa chặt lấy cô, mang theo chút hoang dại vừa thức giấc.
“Ngủ chưa đủ à?” Giọng hắn khàn khàn, bàn tay to lớn siết chặt eo cô kéo sát vào ngực. “Hay là… muốn anh bù đắp cho em những gì thiếu hụt hai năm qua?”
Thượng Quan Uyển đỏ mặt, cùi chỏ nhẹ hất vào ngực hắn. “Đừng có giở trò! Sênh Nhi và Thế Nhi đang ở ngoài kia, nếu chúng nó nghe thấy thì…”
“Chúng nó có Cận Khiêm trông nom.” Nghiêm Kình cười khẩy, nghiêng người đè cô xuống giường. “Hôm nay anh nghỉ, không đi Thương Kinh. Em cũng nghỉ luôn đi học. Hai đứa con giao cho dì Trương và Cận Bạc. Còn anh… chỉ muốn ở bên em cả ngày.”
Cô chưa kịp phản ứng, đôi môi nóng bỏng đã chặn lại mọi lời cự tuyệt. Nụ hôn sâu, cuồng nhiệt, như thể hắn muốn nuốt chửng cô vào trong. Hai năm xa cách, Nghiêm Kình không chỉ nhớ da diết mà còn như phát điên mỗi khi chạm vào cô. Bàn tay thô ráp lướt dọc sống lưng, kéo khóa váy ngủ xuống, để lộ làn da trắng nõn vẫn còn những vết hôn tím ngắt từ đêm qua.
“Anh… ưm…” Thượng Quan Uyển r//ê//n khẽ, hai chân vô thức quặp lấy eo hắn. “Nhẹ thôi… hôm qua anh làm em đau rồi…”
“Đau thì anh l//i//ế//m cho em.” Hắn cười thấp, cúi xuống cắn nhẹ lên bầu ngực đầy đặn. Lưỡi nóng bỏng l//i//ế//m láp, hút mạnh viên anh đào hồng hào khiến cô cong người lên. “Em ngon quá, Uyển… hai năm anh chỉ mơ thấy cảnh này. Mỗi đêm anh đều tưởng tượng em nằm dưới thân anh r//ê//n rỉ van xin…”
Thượng Quan Uyển cắn môi, nước mắt lưng tròng vì khoái cảm xen lẫn xấu hổ. Cô đưa tay ôm lấy đầu hắn, vuốt ve mái tóc đen nhánh giờ đã ngắn gọn. “Anh… đừng nói những lời d//â//m đ//ã//n//g thế… a… Kình… sâu quá…”
Nghiêm Kình không trả lời bằng lời. Hắn kéo quần ngủ xuống, để lộ nam căn đã cứng ngắc, đầu khấc đỏ au đang rỉ dịch nhờn. Không dạo đầu nhiều, hắn nâng hai bắp đùi trắng nõn của cô lên, ấn sâu một phát. Huyệt động nóng ẩm siết chặt lấy hắn, khiến cả hai cùng r//ê//n rỉ sung s//ư//ớ//n//g.
“Chặt… chặt quá…” Hắn nghiến răng, bắt đầu chuyển động mạnh mẽ. Mỗi cú thúc đều sâu tận cùng, đ//â//m vào điểm nhạy cảm khiến Thượng Quan Uyển khóc nức nở. “Em kẹp anh chặt thế này… hai năm không có anh, em có dùng đồ chơi không hả? Hay là em tự sờ… hửm?”
“Không… không có… hức… anh đừng hỏi…” Cô ôm chặt cổ hắn, móng tay cào nhẹ lên lưng đầy sẹo. “Chỉ có anh… chỉ có anh thôi… a… nhanh nữa đi… anh…”
Nghiêm Kình cười khàn, tốc độ càng lúc càng nhanh. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang khắp phòng ngủ. Mồ hôi lăn dài trên lưng hắn, nhỏ xuống ngực cô. Hắn cúi xuống hôn ngập ngừng, nuốt hết tiếng r//ê//n của cô, tay còn lại xoa bóp hoa hạch căng mọng khiến Thượng Quan Uyển run lên từng đợt.
“Ra đi em… anh muốn xem em ra vì anh…” Hắn thì thầm bên tai, giọng đầy dục vọng.
Thượng Quan Uyển không chịu nổi nữa. Cơ thể căng cứng, huyệt động co giật mạnh mẽ, một dòng nước nóng phun ra ướt đẫm nam căn của hắn. Nghiêm Kình gầm lên thấp, thúc mạnh thêm vài chục cú rồi b//ắ//n t//i//n//h sâu vào trong cô.
Hai người thở hổn hển, ôm chặt lấy nhau. Nghiêm Kình không rút ra, vẫn giữ nguyên tư thế dán sát cơ thể cô. Hắn hôn nhẹ lên trán cô, giọng dịu dàng hiếm thấy: “Em là của anh. Suốt hai năm anh ở nơi tối tăm, chỉ nghĩ đến em và hai đứa con là anh mới sống sót được. Giờ anh về rồi… không ai có thể cướp em đi nữa.”
Thượng Quan Uyển nước mắt lăn dài, ôm chặt lấy hắn. “Anh hứa đi… đừng giấu em nữa. Dù có chuyện gì cũng phải nói với em. Em không muốn làm người ở lại lần thứ hai.”
“Anh hứa.” Nghiêm Kình siết chặt cô trong lòng. “Kiếp này anh chỉ có em. Dù Thương Kinh hay cả thế giới này có sụp đổ, anh cũng sẽ ôm em mà chạy.”
Hai người nằm yên một lúc, tận hưởng hơi ấm của nhau. Bên ngoài cửa phòng, tiếng cười giòn tan của Nhất Sênh và Nhất Thế vang lên. Nhất Thế đang cố gắng dỗ em gái: “Sênh Nhi ngoan, ba mẹ đang ngủ, chúng ta đừng làm ồn. Để anh trai kể chuyện cho em nghe nhé?”
Thượng Quan Uyển mỉm cười, ngẩng đầu nhìn Nghiêm Kình. “Anh nghe chưa? Con trai chúng ta giống anh lắm, biết lo cho em gái rồi.”
Nghiêm Kình cười khẩy, nhưng ánh mắt đầy tự hào. “Giống anh thì tốt. Sau này lớn lên sẽ bảo vệ được mẹ và em gái. Còn anh… chỉ cần bảo vệ em là đủ.”
Hắn cúi xuống hôn cô lần nữa, nụ hôn lần này dịu dàng hơn, đầy yêu thương. Thượng Quan Uyển đáp lại, hai tay vòng qua cổ hắn. Khoảnh khắc yên bình này quý giá đến mức cô không muốn rời xa.
Nhưng cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng. Điện thoại trên bàn đầu giường rung nhẹ. Nghiêm Kình liếc mắt, sắc mặt thoáng tối lại. Tin nhắn từ Cận Khiêm: “Lão đại, Thượng Quan Mục đã xuất hiện ở biên giới. Hắn muốn gặp riêng.”
Nghiêm Kình xóa tin nhắn ngay lập tức, siết chặt eo vợ. “Không có gì quan trọng. Hôm nay anh chỉ ở bên em.”
Thượng Quan Uyển không hỏi, chỉ nép sát vào ngực hắn. Cô biết, dù bão tố có đến đâu, người đàn ông này cũng sẽ che chở cho cô và hai đứa con. Đó là lời hứa anh đã dùng cả mạng sống để giữ.
Ngoài cửa, Nhất Sênh lại thì thầm: “Anh Thế ơi, hôm nay ba mẹ ngủ lâu quá. Hay là ba lại đang ‘chơi trò người lớn’ với mẹ hả?”
Nhất Thế hoảng hốt bịt miệng em gái: “Suỵt! Đừng nói lung tung! Ba dặn rồi, không được nói ra!”
Tiếng cười khẽ của hai đứa trẻ vang lên. Thượng Quan Uyển và Nghiêm Kình trong phòng cùng lúc bật cười. Nghiêm Kình hôn lên tóc cô, giọng trầm ấm: “Nghe chưa? Con gái chúng ta thông minh lắm. Lớn lên chắc chắn giống em.”
Thượng Quan Uyển véo nhẹ mũi hắn: “Giống em thì tốt. Đừng giống anh, suốt ngày chỉ biết gây chuyện.”
Nghiêm Kình cười lớn, lật người đè cô xuống lần nữa. “Vậy anh gây chuyện tiếp đây. Lần này anh sẽ chậm rãi… để em nhớ suốt cả ngày.”
Ngoài cửa, hai đứa trẻ ngoan ngoãn chạy đi tìm dì Trương. Còn trong phòng, tiếng r//ê//n rỉ ngọt ngào lại vang lên, hòa quyện cùng ánh nắng buổi sáng ấm áp.
Họ đã trải qua quá nhiều. Nhưng từ nay, chỉ còn hạnh phúc.
--------------------------------------------------










![[⚡️Cao H, NP] Chinh Phục Nam Nhân Đã Có Vợ](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-49456-1781538934-150x150.webp)


