Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Luyến Sắc Tình – Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé

Mê Luyến Sắc Tình

Tác giả: hoa
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thượng Quan Uyển tỉnh dậy trong vòng tay chắc chắn của Nghiêm Kình. Ánh nắng buổi sáng len qua rèm cửa, rơi xuống gương mặt người đàn ông đang ngủ say bên cạnh cô. Hai năm qua, hắn thay đổi nhiều, vết sẹo dài trên má trái vẫn còn đó, nhưng nó không làm giảm đi chút nào vẻ nam tính lạnh lùng vốn có. Ngược lại, nó khiến hắn trông phong trần và nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Cô khẽ mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ dọc theo vết sẹo ấy. Nghiêm Kình khẽ động đậy, lông mi dài run run, rồi mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm như vực đen lập tức khóa chặt lấy cô, mang theo chút hoang dại vừa thức giấc.

“Ngủ chưa đủ à?” Giọng hắn khàn khàn, bàn tay to lớn siết chặt eo cô kéo sát vào ngực. “Hay là… muốn anh bù đắp cho em những gì thiếu hụt hai năm qua?”

Thượng Quan Uyển đỏ mặt, cùi chỏ nhẹ hất vào ngực hắn. “Đừng có giở trò! Sênh Nhi và Thế Nhi đang ở ngoài kia, nếu chúng nó nghe thấy thì…”

“Chúng nó có Cận Khiêm trông nom.” Nghiêm Kình cười khẩy, nghiêng người đè cô xuống giường. “Hôm nay anh nghỉ, không đi Thương Kinh. Em cũng nghỉ luôn đi học. Hai đứa con giao cho dì Trương và Cận Bạc. Còn anh… chỉ muốn ở bên em cả ngày.”

Cô chưa kịp phản ứng, đôi môi nóng bỏng đã chặn lại mọi lời cự tuyệt. Nụ hôn sâu, cuồng nhiệt, như thể hắn muốn nuốt chửng cô vào trong. Hai năm xa cách, Nghiêm Kình không chỉ nhớ da diết mà còn như phát điên mỗi khi chạm vào cô. Bàn tay thô ráp lướt dọc sống lưng, kéo khóa váy ngủ xuống, để lộ làn da trắng nõn vẫn còn những vết hôn tím ngắt từ đêm qua.

“Anh… ưm…” Thượng Quan Uyển r//ê//n khẽ, hai chân vô thức quặp lấy eo hắn. “Nhẹ thôi… hôm qua anh làm em đau rồi…”

“Đau thì anh l//i//ế//m cho em.” Hắn cười thấp, cúi xuống cắn nhẹ lên bầu ngực đầy đặn. Lưỡi nóng bỏng l//i//ế//m láp, hút mạnh viên anh đào hồng hào khiến cô cong người lên. “Em ngon quá, Uyển… hai năm anh chỉ mơ thấy cảnh này. Mỗi đêm anh đều tưởng tượng em nằm dưới thân anh r//ê//n rỉ van xin…”

Thượng Quan Uyển cắn môi, nước mắt lưng tròng vì khoái cảm xen lẫn xấu hổ. Cô đưa tay ôm lấy đầu hắn, vuốt ve mái tóc đen nhánh giờ đã ngắn gọn. “Anh… đừng nói những lời d//â//m đ//ã//n//g thế… a… Kình… sâu quá…”

Nghiêm Kình không trả lời bằng lời. Hắn kéo quần ngủ xuống, để lộ nam căn đã cứng ngắc, đầu khấc đỏ au đang rỉ dịch nhờn. Không dạo đầu nhiều, hắn nâng hai bắp đùi trắng nõn của cô lên, ấn sâu một phát. Huyệt động nóng ẩm siết chặt lấy hắn, khiến cả hai cùng r//ê//n rỉ sung s//ư//ớ//n//g.

“Chặt… chặt quá…” Hắn nghiến răng, bắt đầu chuyển động mạnh mẽ. Mỗi cú thúc đều sâu tận cùng, đ//â//m vào điểm nhạy cảm khiến Thượng Quan Uyển khóc nức nở. “Em kẹp anh chặt thế này… hai năm không có anh, em có dùng đồ chơi không hả? Hay là em tự sờ… hửm?”

“Không… không có… hức… anh đừng hỏi…” Cô ôm chặt cổ hắn, móng tay cào nhẹ lên lưng đầy sẹo. “Chỉ có anh… chỉ có anh thôi… a… nhanh nữa đi… anh…”

Nghiêm Kình cười khàn, tốc độ càng lúc càng nhanh. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang khắp phòng ngủ. Mồ hôi lăn dài trên lưng hắn, nhỏ xuống ngực cô. Hắn cúi xuống hôn ngập ngừng, nuốt hết tiếng r//ê//n của cô, tay còn lại xoa bóp hoa hạch căng mọng khiến Thượng Quan Uyển run lên từng đợt.

“Ra đi em… anh muốn xem em ra vì anh…” Hắn thì thầm bên tai, giọng đầy dục vọng.

Thượng Quan Uyển không chịu nổi nữa. Cơ thể căng cứng, huyệt động co giật mạnh mẽ, một dòng nước nóng phun ra ướt đẫm nam căn của hắn. Nghiêm Kình gầm lên thấp, thúc mạnh thêm vài chục cú rồi b//ắ//n t//i//n//h sâu vào trong cô.

Hai người thở hổn hển, ôm chặt lấy nhau. Nghiêm Kình không rút ra, vẫn giữ nguyên tư thế dán sát cơ thể cô. Hắn hôn nhẹ lên trán cô, giọng dịu dàng hiếm thấy: “Em là của anh. Suốt hai năm anh ở nơi tối tăm, chỉ nghĩ đến em và hai đứa con là anh mới sống sót được. Giờ anh về rồi… không ai có thể cướp em đi nữa.”

Thượng Quan Uyển nước mắt lăn dài, ôm chặt lấy hắn. “Anh hứa đi… đừng giấu em nữa. Dù có chuyện gì cũng phải nói với em. Em không muốn làm người ở lại lần thứ hai.”

“Anh hứa.” Nghiêm Kình siết chặt cô trong lòng. “Kiếp này anh chỉ có em. Dù Thương Kinh hay cả thế giới này có sụp đổ, anh cũng sẽ ôm em mà chạy.”

Hai người nằm yên một lúc, tận hưởng hơi ấm của nhau. Bên ngoài cửa phòng, tiếng cười giòn tan của Nhất Sênh và Nhất Thế vang lên. Nhất Thế đang cố gắng dỗ em gái: “Sênh Nhi ngoan, ba mẹ đang ngủ, chúng ta đừng làm ồn. Để anh trai kể chuyện cho em nghe nhé?”

Thượng Quan Uyển mỉm cười, ngẩng đầu nhìn Nghiêm Kình. “Anh nghe chưa? Con trai chúng ta giống anh lắm, biết lo cho em gái rồi.”

Nghiêm Kình cười khẩy, nhưng ánh mắt đầy tự hào. “Giống anh thì tốt. Sau này lớn lên sẽ bảo vệ được mẹ và em gái. Còn anh… chỉ cần bảo vệ em là đủ.”

Hắn cúi xuống hôn cô lần nữa, nụ hôn lần này dịu dàng hơn, đầy yêu thương. Thượng Quan Uyển đáp lại, hai tay vòng qua cổ hắn. Khoảnh khắc yên bình này quý giá đến mức cô không muốn rời xa.

Nhưng cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng. Điện thoại trên bàn đầu giường rung nhẹ. Nghiêm Kình liếc mắt, sắc mặt thoáng tối lại. Tin nhắn từ Cận Khiêm: “Lão đại, Thượng Quan Mục đã xuất hiện ở biên giới. Hắn muốn gặp riêng.”

Nghiêm Kình xóa tin nhắn ngay lập tức, siết chặt eo vợ. “Không có gì quan trọng. Hôm nay anh chỉ ở bên em.”

Thượng Quan Uyển không hỏi, chỉ nép sát vào ngực hắn. Cô biết, dù bão tố có đến đâu, người đàn ông này cũng sẽ che chở cho cô và hai đứa con. Đó là lời hứa anh đã dùng cả mạng sống để giữ.

Ngoài cửa, Nhất Sênh lại thì thầm: “Anh Thế ơi, hôm nay ba mẹ ngủ lâu quá. Hay là ba lại đang ‘chơi trò người lớn’ với mẹ hả?”

Nhất Thế hoảng hốt bịt miệng em gái: “Suỵt! Đừng nói lung tung! Ba dặn rồi, không được nói ra!”

Tiếng cười khẽ của hai đứa trẻ vang lên. Thượng Quan Uyển và Nghiêm Kình trong phòng cùng lúc bật cười. Nghiêm Kình hôn lên tóc cô, giọng trầm ấm: “Nghe chưa? Con gái chúng ta thông minh lắm. Lớn lên chắc chắn giống em.”

Thượng Quan Uyển véo nhẹ mũi hắn: “Giống em thì tốt. Đừng giống anh, suốt ngày chỉ biết gây chuyện.”

Nghiêm Kình cười lớn, lật người đè cô xuống lần nữa. “Vậy anh gây chuyện tiếp đây. Lần này anh sẽ chậm rãi… để em nhớ suốt cả ngày.”

Ngoài cửa, hai đứa trẻ ngoan ngoãn chạy đi tìm dì Trương. Còn trong phòng, tiếng r//ê//n rỉ ngọt ngào lại vang lên, hòa quyện cùng ánh nắng buổi sáng ấm áp.

Họ đã trải qua quá nhiều. Nhưng từ nay, chỉ còn hạnh phúc.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tỉnh giấc trên giường chú
Chương 2: Lời thú nhận táo bạo
Chương 3: Nỗi sợ hãi của người chú
Chương 4: Cơn thịnh nộ bùng nổ
Chương 5: Cái tát đau đớn và lời yêu
Chương 6: Giấc mơ tình ái cuồng loạn (H)
Chương 7: Bí mật “thuốc chữa bệnh”
Chương 8: Thách thức ba tháng yêu anh
Chương 9: Cái đuôi nhỏ bướng bỉnh
Chương 10: Niềm vui nhỏ trong tình yêu
Chương 11: Nghi ngờ và tin đồn đen tối
Chương 12: Quyết định kết thúc sớm
Chương 13: Lần cuối đầy oán hận
Chương 14: Quan hệ tỉnh táo đầu tiên (H)
Chương 15: Khoái lạc đau đớn xen lẫn (H)
Chương 16: Lời nói cay nghiệt trước chia tay
Chương 17: Que thử thai và tin sốc
Chương 18: Mang thai và chạy trốn
Chương 19: Sự thật về đứa con trong bụng
Chương 20: Lời đề nghị tàn nhẫn
Chương 21: Cơn đau sinh non
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
Chương 23: Cha con tái ngộ
Chương 24: Hai năm xa cách
Chương 25: Tin đồn kết hôn giả
Chương 26: Trốn thoát khỏi tai mắt
Chương 27: Sinh đôi trong nguy kịch
Chương 28: Cổ Mục phản bội
Chương 29: Nghiêm Kình xông vào Cổ gia
Chương 30: Máu me và nước mắt
Chương 31: Thi thể không đầu
Chương 32: Bản báo cáo tử vong
Chương 33: Lễ tang đơn giản
Chương 34: Tô Cảnh Sâm biết sự thật
Chương 35: Nửa năm đau thương
Chương 36: Khóc trước mộ anh
Chương 37: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 38: Anh đã về (H)
Chương 39: Hai năm nhớ nhung
Chương 40: Đánh thức dục vọng
Chương 41: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 42: Chịu phạt quỳ gối
Chương 43: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 44: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 45: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 46: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 47: Chờ em tốt nghiệp
Chương 48: Siêu thị và ghen tuông
Chương 49: “Anh già rồi”
Chương 50: Hôn lễ hoành tráng
Chương 51: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 52: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 53: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 54: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 55: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 56: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 57: Đêm dài không ngủ của lão đại
Chương 58: Thượng Quan Uyển bị “bắt nạt” đến khóc (H)
Chương 59: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 60: Khoái lạc trên bàn ăn (H)
Chương 61: Gia đình bốn người hạnh phúc
Chương 62: Nghiêm Kình dạy con trai “cách yêu vợ”
Chương 63: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai?
Chương 64: Ghen tuông vì một cái nhìn
Chương 65: Đêm mưa và lời thề nguyện
Chương 66: Vết sẹo trên mặt anh
Chương 67: Uyển Uyển vuốt ve từng vết thương
Chương 68: Nghiêm Kình khóc vì vợ
Chương 69: Cuộc sống ngọt ngào sau hôn lễ
Chương 70: Lão đại Thương Kinh làm chồng hiền
Chương 71: Sênh Nhi ghen tị với ba
Chương 72: Đêm tình trên du thuyền (H)
Chương 73: Thượng Quan Uyển bị “ăn tươi nuốt sống” (H)
Chương 74: Bí mật hai năm anh giấu em
Chương 75: Nghiêm Kình quỳ xin lỗi vợ
Chương 76: Tái ngộ Tô Cảnh Sâm
Chương 77: Cha vợ cuối cùng cũng chấp nhận
Chương 78: Đêm tân hôn thứ hai (H)
Chương 79: Uyển Uyển bị anh “làm” đến ngất (H)
Chương 80: Hai đứa con làm “phi công”
Chương 81: Nghiêm Kình dạy vợ “bài học” mới (H)
Chương 82: Ghen tuông vì một tin nhắn
Chương 83: Thượng Quan Uyển chủ động cưỡi (H)
Chương 84: Cuộc sống hôn nhân ngọt đến sâu răng
Chương 85: Nghiêm Kình bị vợ “bắt nạt”
Chương 86: Đêm dài ở biệt thự (H)
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
Chương 88: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai
Chương 89: Nghiêm Kình lo lắng quá mức
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển
Chương 91: Đêm tình trong phòng thai nhi (H)
Chương 92: Nghiêm Kình ghen với con gái thứ hai
Chương 93: Gia đình sáu người
Chương 94: Hôn nhân viên mãn
Chương 95: Ký ức đau thương quay lại
Chương 96: Thượng Quan Mục còn sống?
Chương 97: Âm mưu đen tối lần nữa
Chương 98: Sênh Nhi bị bắt cóc
Chương 99: Nghiêm Kình điên cuồng cứu con
Chương 100: Thượng Quan Uyển liều mạng theo con
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang
Chương 102: Nghiêm Kình xông vào một mình
Chương 103: Cuộc chiến đẫm máu
Chương 104: Quả bom nổ tung
Chương 105: Nghiêm Kình hy sinh
Chương 106: Tin tử vong chấn động
Chương 107: Thượng Quan Uyển khóc trước mộ
Chương 108: Hai năm đau thương
Chương 109: Nhất Sênh và Nhất Thế lớn lên
Chương 110: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 111: Anh đã về thật rồi (H)
Chương 112: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 113: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 114: Chịu phạt quỳ gối
Chương 115: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 116: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 117: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 118: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 119: Chờ em tốt nghiệp
Chương 120: Siêu thị và ghen tuông
Chương 121: “Anh già rồi”
Chương 122: Hôn lễ hoành tráng
Chương 123: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 124: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 125: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 127: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 128: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 129: Hạnh phúc viên mãn – Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Luyến Sắc Tình
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...