Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Luyến Sắc Tình – Chương 49: “Anh già rồi”

Mê Luyến Sắc Tình

Tác giả: hoa
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lập tức gọi cho Cận Bạc còn ở trong nước: “Mau giữ Uyển Uyển lại! Cậu mà để con 6é biến mất thì đem cái đầu của cậu đến gặp tôi!”

Xong xuôi thì liền xách cổ Cận Khiêm quay về Moskva ngay trong đêm.

Thật ra quá trình bỏ chạy của Thượng Quan Uyển không được suôn sẻ cho lắm, đúng thật là cô được Nghiêm Kình đào tạo, so với những kẻ khác ngoại trừ Cận Khiêm và Cận Bạc thì não bộ của bọn họ so với Thượng Quan Uyển chắc chắn là không có cửa thắng.

Nhưng với Cận Khiêm và Cận Bạc thì chưa chắc.

Thiếu nữ vừa leo tường “vượt ngục” thành công, ở bên ngoài cách trang viên không xa đã có một chiếc xe đợi sẵn, ngồi ở ghế lái chính không ai khác chính là Tuệ Yên.

Cô nàng nhìn thấy bóng dáng của Thượng Quan Uyển trèo ra liền vẫy tay ra hiệu, bước chân dài của thiếu nữ vội vàng đi tới, nhưng ngay lúc Thượng Quan Uyển cầm lấy tay nắm cửa thì bả vai liền bị một lực lớn giữ chặt, đồng thời một giọng nói nghiêm túc quen thuộc vang lên.

“Tiểu thư! Tôi e là đêm nay không thể để cô rời đi được!”

“Cận Bạc?”

Thượng Quan Uyển cau mày nhìn người đàn ông, cùng là anh em song sinh với Cận Khiêm nhưng gã này so với anh trai mình lại không được thân thiện cho lắm.

Cũng bởi vì tính cách lạnh lùng cho nên Cận Bạc thường đảm nhiệm những chuyện liên quan đến vũ lực và vũ trang, còn Cận Khiêm thì mật báo thông tin và xử lý thương vụ cho Nghiêm Kình, thế nên lực tay của Cận Bạc dùng lên vai cô cũng vô cùng mạnh bạo, khiến Thượng Quan Uyển có chút nhói đau.

Cô khẽ nhăn mày, lạnh giọng cảnh cáo: “Buông ra!”

Cận Bạc vẫn giữ nguyên vẻ mặt không chút quan tâm đến lời nói của cô, tay hắn dời xuống tóm lấy cổ tay của Thượng Quan Uyển định sẽ dùng lực nhấc bổng mang về trang viên thì ai ngờ sau lưng vang lên tiếng động dao găm bật mở.

Cận Bạc có chút bất ngờ quay đầu nhìn cô gái nhỏ vang hướng ánh mắt khiêu khích nhìn đến hắn, lưỡi dao sắc bén phản chiếu lại ánh đèn đường, rọi vào con ngươi của Cận Bạc đến lóa mất, mi tâm của người đàn ông khẽ cau lại: “Tiểu thư?!”

“Để tôi đi hoặc cậu đem xác tôi về cho Nghiêm Kình" Cận Bạc trừng mắt nghiến răng, lực tay đồng thời siết lại, nhìn lưỡi dao bén lạnh ăn vào da thịt mỏng manh ở nơi cần cổ của Thượng Quan Uyển, lực tay của hắn càng mạnh, Thượng Quan Uyển càng ấn lưỡi dao sâu thêm, đến mức làn da trắng mịn hắn lại t đỏ, vết rách chỉ cần sâu thêm tuôn ra.

Bầu không khí phút chốc liền rơi vào căng thẳng, cho đến khi lực tay của Cận Bạc giảm đi, cuối cùng là không còn siết lấy cổ tay của Thượng Quan Uyển nữa. Cậu ta đứng yên một chỗ, nhìn bóng dáng nhỏ ngồi lên xe, ánh mắt cũng đảo qua người con gái ngồi bên cạnh cho đến khi chiếc xe khuất khỏi tầm nhìn của hắn.

Trước đây Cận Bạc cũng không tin người phụ nữ đó thật sự là Thượng Quan Uyển, nếu không phải cố tình can thiệp dao kéo thì cũng là người giống người mà thôi.

Nhưng đến tối hôm nay, Cận Bạc mới thật sự khẳng định rằng, cô chính là Thượng Quan Uyển, tính tình ngang ngược, táo bạo đó không thể thuộc về một vị tiểu thư đãi các luôn sống

trong nhung lụa và mắc chứng bệnh “tự kỷ” một chút nào!

Cận Bạc khẽ cụp mất, suy tư dâng lên trong đáy mất, im lặng quay lưng đi về hướng trang viên.

Đến lúc phi cơ riêng của Nghiêm Kình đáp xuống sân bay thì cũng đã là năm tiếng sau, trang viên vì thiếu mất bóng dáng của Thượng Quan Uyển mà trở nên nháo nhào. Cũng phải thôi không một ai là không biết nếu lũ người hầu lại sơ xuất để cô gái nhỏ đó biển mất, thì lão đại của bọn họ sẽ nổi trận lôi đình khủng khiếp như thế nào.

Nhưng cuối cùng càng trốn tránh, nỗi sợ càng biến thành sự thật, tiếng phi cơ xé gió đáp xuống vô cùng rõ ràng, khiến người trong trang viên sợ đến mức hồn bay phách lạc, mặt mũi trắng bệch, huyết sắc lúc tái lúc xanh đồng loạt quỳ gối ở giữa huyền quan đợi hắn bước vào.

Nghiêm Kình không cần phải hỏi cũng thừa biết Thượng Quan Uyển đã chạy mất rồi.

Lúc này Cận Bạc mới xuất hiện, cậu ta không nói không rằng liền quỳ gối trước mặt Nghiêm Kình, tự giác chờ đợi chủ nhân của mình trách tội.

Người đàn ông tây trang đen tuyền trước mắt cũng không phản ứng gì nhiều, Thượng Quan Uyển chạy mất ngay cả Cận Bạc cũng không giữ chân được thì đám người làm cỗ lắm cũng vô năng, trách phạt làm gì.

Sắc mặt Nghiêm Kình lạnh đi, quay lưng bảo Cận Bạc đi theo vào phòng làm việ

“Cậu là không thể tìm được con bé hay là cố tình để con bé rời đi? " Sau khi cửa phòng đóng lại, đây là lời đầu tiên mà hắn mở miệng, hỏi xong thì rút một điếu thuốc từ bao thuốc lá châm lửa rồi rít sâu vào một hơi.

Dường như Nghiêm Kình cũng đã đoán trước được sự việc, Cận Bạc là một trong hai tay sai xuất sắc nhất của hắn, không vời nào lại bị một con nhóc mấy đấy tuổi qua mặt được, chưa kể đến thời gian hắn đào tạo cậu so với Thuộng Quan Uyển còn lâu được.

Cho nên nếu Cận Bạc thật sự “không thể tìm thấy” thì chẳng khác nào mười mấy năm hắn đào tạo một kẻ vô dụng?

Cậu thanh niên dường như cũng biết lão đại của mình đã đoán ra được rồi nên đành nói thẳng -

“Lúc đó tiểu thư kề dao vào cổ của chính mình, ép buộc tôi phải để cô ấy đi, tôi không còn cách nào khác.”./

Nghiêm Kình khẽ liếc mắt, tâm tư của hắn càng thêm khó đoán: “Đi theo ai?”.

“Dạ người trong xe lúc đó là cô Tuệ Yên, người của băng Yểm Dạ ạ.”

Nghiêm Kình khẽ nhướng mày, ném điếu thuốc trên miệng vào sọt rác, xoay người đi ra khỏi phòng, hắn chỉ mới đáp xuống Moskva chưa được bao lâu, bây giờ còn là nửa đêm lại đích thân lái xe chạy ra khỏi trang viên mà không mang theo ai bên cạnh cả.

Dường như Cận Bạc cũng hiểu ra là hắn đi đâu.

Ngoài Yểm Dạ thì Nghiêm Kình còn đi đâu được nữa? Chỉ là hắn không đến Yểm Dạ, mà là chạy thẳng tới biệt thự của Cảnh Ngạo, xe chỉ vừa dừng lại, thì đã thấy một chiếc khác từ bên trong biệt thự lao ra, dường như chủ nhân của chiếc xe kia còn phát hiện ra Nghiêm Kình mà nhảy xuống vội vàng đi tới.

Vào lúc canh một gà gáy, hai người đàn ông đều trong trạng thái sốt sắng đến mức không thể ngồi yên được nữa.

Cảnh Ngạo nôn nóng như thể đang nằm trong nỗi nước sôi.

“Vợ tao đâu?!”

“Vợ mày, sao mày hỏi tao?!”

“Thế mày đến đây làm gì?!”

“Kiếm vợ tao!”

zì ông nội =))

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tỉnh giấc trên giường chú
Chương 2: Lời thú nhận táo bạo
Chương 3: Nỗi sợ hãi của người chú
Chương 4: Cơn thịnh nộ bùng nổ
Chương 5: Cái tát đau đớn và lời yêu
Chương 6: Giấc mơ tình ái cuồng loạn (H)
Chương 7: Bí mật “thuốc chữa bệnh”
Chương 8: Thách thức ba tháng yêu anh
Chương 9: Cái đuôi nhỏ bướng bỉnh
Chương 10: Niềm vui nhỏ trong tình yêu
Chương 11: Nghi ngờ và tin đồn đen tối
Chương 12: Quyết định kết thúc sớm
Chương 13: Lần cuối đầy oán hận
Chương 14: Quan hệ tỉnh táo đầu tiên (H)
Chương 15: Khoái lạc đau đớn xen lẫn (H)
Chương 16: Lời nói cay nghiệt trước chia tay
Chương 17: Que thử thai và tin sốc
Chương 18: Mang thai và chạy trốn
Chương 19: Sự thật về đứa con trong bụng
Chương 20: Lời đề nghị tàn nhẫn
Chương 21: Cơn đau sinh non
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
Chương 23: Cha con tái ngộ
Chương 24: Hai năm xa cách
Chương 25: Tin đồn kết hôn giả
Chương 26: Trốn thoát khỏi tai mắt
Chương 27: Sinh đôi trong nguy kịch
Chương 28: Cổ Mục phản bội
Chương 29: Nghiêm Kình xông vào Cổ gia
Chương 30: Máu me và nước mắt
Chương 31: Thi thể không đầu
Chương 32: Bản báo cáo tử vong
Chương 33: Lễ tang đơn giản
Chương 34: Tô Cảnh Sâm biết sự thật
Chương 35: Nửa năm đau thương
Chương 36: Khóc trước mộ anh
Chương 37: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 38: Anh đã về (H)
Chương 39: Hai năm nhớ nhung
Chương 40: Đánh thức dục vọng
Chương 41: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 42: Chịu phạt quỳ gối
Chương 43: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 44: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 45: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 46: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 47: Chờ em tốt nghiệp
Chương 48: Siêu thị và ghen tuông
Chương 49: “Anh già rồi”
Chương 50: Hôn lễ hoành tráng
Chương 51: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 52: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 53: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 54: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 55: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 56: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 57: Đêm dài không ngủ của lão đại
Chương 58: Thượng Quan Uyển bị “bắt nạt” đến khóc (H)
Chương 59: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 60: Khoái lạc trên bàn ăn (H)
Chương 61: Gia đình bốn người hạnh phúc
Chương 62: Nghiêm Kình dạy con trai “cách yêu vợ”
Chương 63: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai?
Chương 64: Ghen tuông vì một cái nhìn
Chương 65: Đêm mưa và lời thề nguyện
Chương 66: Vết sẹo trên mặt anh
Chương 67: Uyển Uyển vuốt ve từng vết thương
Chương 68: Nghiêm Kình khóc vì vợ
Chương 69: Cuộc sống ngọt ngào sau hôn lễ
Chương 70: Lão đại Thương Kinh làm chồng hiền
Chương 71: Sênh Nhi ghen tị với ba
Chương 72: Đêm tình trên du thuyền (H)
Chương 73: Thượng Quan Uyển bị “ăn tươi nuốt sống” (H)
Chương 74: Bí mật hai năm anh giấu em
Chương 75: Nghiêm Kình quỳ xin lỗi vợ
Chương 76: Tái ngộ Tô Cảnh Sâm
Chương 77: Cha vợ cuối cùng cũng chấp nhận
Chương 78: Đêm tân hôn thứ hai (H)
Chương 79: Uyển Uyển bị anh “làm” đến ngất (H)
Chương 80: Hai đứa con làm “phi công”
Chương 81: Nghiêm Kình dạy vợ “bài học” mới (H)
Chương 82: Ghen tuông vì một tin nhắn
Chương 83: Thượng Quan Uyển chủ động cưỡi (H)
Chương 84: Cuộc sống hôn nhân ngọt đến sâu răng
Chương 85: Nghiêm Kình bị vợ “bắt nạt”
Chương 86: Đêm dài ở biệt thự (H)
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
Chương 88: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai
Chương 89: Nghiêm Kình lo lắng quá mức
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển
Chương 91: Đêm tình trong phòng thai nhi (H)
Chương 92: Nghiêm Kình ghen với con gái thứ hai
Chương 93: Gia đình sáu người
Chương 94: Hôn nhân viên mãn
Chương 95: Ký ức đau thương quay lại
Chương 96: Thượng Quan Mục còn sống?
Chương 97: Âm mưu đen tối lần nữa
Chương 98: Sênh Nhi bị bắt cóc
Chương 99: Nghiêm Kình điên cuồng cứu con
Chương 100: Thượng Quan Uyển liều mạng theo con
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang
Chương 102: Nghiêm Kình xông vào một mình
Chương 103: Cuộc chiến đẫm máu
Chương 104: Quả bom nổ tung
Chương 105: Nghiêm Kình hy sinh
Chương 106: Tin tử vong chấn động
Chương 107: Thượng Quan Uyển khóc trước mộ
Chương 108: Hai năm đau thương
Chương 109: Nhất Sênh và Nhất Thế lớn lên
Chương 110: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 111: Anh đã về thật rồi (H)
Chương 112: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 113: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 114: Chịu phạt quỳ gối
Chương 115: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 116: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 117: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 118: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 119: Chờ em tốt nghiệp
Chương 120: Siêu thị và ghen tuông
Chương 121: “Anh già rồi”
Chương 122: Hôn lễ hoành tráng
Chương 123: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 124: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 125: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 127: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 128: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 129: Hạnh phúc viên mãn – Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Luyến Sắc Tình
Chương 49: “Anh già rồi”

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 49: “Anh già rồi”
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...