Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Luyến Sắc Tình – Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang

Mê Luyến Sắc Tình

Tác giả: hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Sức của anh cũng trâu phết nhỉ? Viên bạn chỉ cần lệch thêm hai mi li mét nữa là cắm vào lá lách rồi, vậy mà nghe bảo anh vẫn lái xe chạy đến lễ đường? Trong cái tình trạng máu tuôn ròng rã vậy đó hả?”

Nghiêm Kình nhăn mặt, lười biếng phun ra hai chữ: “Im ỗi, Thương Kinh hết bác sĩ nam rồi mà cô lại vào đây? " Im

hay sao

“Mấy thằng nhóc con đó không đủ trình khâu cái vết đạn này của anh đâu, hoặc không, muốn chết sớm thì cứ thử.”./

“Vậy ngấm miệng khâu lẹ tay lên, đừng có nói nhiều.”.

Giang Yến Ly xì một tiếng, cũng chẳng nói thêm gì mà chuyên tâm khâu vết thương, chỉ có điều, lực tay giống như cố tình dồn mạnh xuống, khiến Nghiêm Kình đau đến mức mày kiếm nhíu chặt.

“Mẹ nó! Khâu không bàng hoàng thì tôi sút cô ra ngoài!”.#

Vừa dứt lời, cánh cửa phòng mở ra, lại có thêm hai người đàn ông nữa đi vào, một là Cảnh Ngạo và bên cạnh là Cận Khiêm.

Nhìn hắn què quặt nằm trên giường bệnh như vậy, Cảnh Ngạo không nén được cười mà cất lời trêu chọc.

C

“Hôm nay đám cưới mà suýt chút nữa ông đây phải đi dự đám tang của mày rồi!”

Thần sắc Nghiêm Kình đen kịt, đanh mắt nhìn người kia: “Có gì đáng cười?” Nói xong lại liếc nhìn sang bên Cận Khiêm: “Đưa Cận Bạc sang bên đó chưa? " “Dạ rồi, anh yên tâm đi, thằng nhóc sẽ bảo vệ Uyển Uyển tốt mà.”

Thậm chí không có Cận Bạc thì người của Tô Cảnh Sâm vẫn dư sức đảm bảo an toàn cho Thượng Quan Uyển.

EVN

Nghiêm Kình lại thở ra một tiếng, bên cạnh đó, Cảnh Ngạo đã xoay người ngồi xuống ghế sofa đối diện giường bệnh của hắn, nhàn nhạt mở lời.

“Tao điều tra người đứng sau đợt phục kích sáng nay rồi. " Nghiêm Kình không có phản ứng, cũng chẳng đáp lại nhưng ai nẫy đều biết là hắn đang nghe.

“Có lẽ mày sẽ không muốn biết kẻ chủ mưu đâu nhỉ?”

Cảnh Ngạo vừa dứt lời, ánh nhìn lạnh nhạt của ai kia lại chuyển đến: “Theo lời mày thì chắc là người của Tô Cảnh Sâm? "8. thôi, dù sao

“Ừ.” Cảnh Ngạo chỉ đáp lại một câu khẳng định rồi thôi, dù sao cũng là ân oán riêng của Nghiêm Kình, hắn không phải cần biết nhiều để làm gì.

“Đó là một cái bẫy mà thôi, cái tên già đó dù có đối đầu với tao suốt bao năm qua cũng sẽ không làm ra cái trò bỉ ổi như vậy. " loin. Tô Cải ể k

Còn chưa nói đến, Tô Cảnh Sâm là người thương con hết mực, hắn ta nhất định sẽ

ra để câu kéo lợi ích như vậy.

NOVhong dem

con cái

“Khỏi đi, tao biết là ai rồi. " Lúc Thượng Quan Uyển tỉnh lại lần nữa thì mặt trời bên ngoài đã dần khuất bóng, nhìn sắc chiều bên ngoài không đủ nắng để rọi sáng cả căn phòng cô, ước chừng thời gian hiện tại có lẽ cũng đã hơn năm giờ chiều.

Thượng Quan Uyển bật người dậy, đầu óc giống như vừa thoát khỏi một giấc chìm sâu, vẫn chưa định thần được mà có chút choáng váng. Cô cũng chẳng thể biết được từ cái đêm định mệnh hôm đó cho đến lúc này đã ngủ qua bao lâu.

Nhưng với cơ thể nặng nề chẳng khác gì đeo xiềng như này thì có lẽ đã là một giấc khá dài.

Thượng Quan Uyển hít sâu vào một hơi, những gì đã xảy ra trước đó đối với cô như một cơn ác mộng thoáng qua, thậm chí đến tận lúc này cái ngày định mệnh đó ngỡ như không có thực.

Dù thần trí có mơ hồ ra sao, Thượng Quan Uyển vẫn còn nhớ rõ, trước khi cô ngất đi thì Nghiêm Kình đã đến, cô nghe được giọng nói của hắn vẫn còn văng vẳng bên tai.

Thế nhưng lời nói đầu tiên sau tám tiếng chờ đợi mà cô

vậy hả? = 0 được nghe lại là: Em ngur -Ray ngây thơ

Phải chăng là cô đã nghe nhầm rồi đúng không? Thời điểm đó cơ thể đã thấm mệt, sức lực cũng không còn, Thượng Quan Uyển chỉ hoài nghi rằng có lẽ là lúc đó cô không tỉnh táo mà thôi.

Nhất định phải tìm hắn hỏi cho ra lẽ!

Ngay lúc Thượng Quan Uyển xoay người muốn ngồi dậy, cửa phòng đột nhiên có người mở ra, cô gái nhỏ nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy người làm khép nép đi vào, đúng lúc nhìn thấy Thượng Quan Uyển đang ngồi sừng sững trên giường thì không khỏi có chút giật mình, nhưng ngay sau đó nét mặt liền chuyển thành mừng rỡ.

“Tiểu thư, cô tỉnh rồi?!” Người làm đó đặt túi đồ xuống đất, nhanh nhảu chạy lại cạnh giường của cô: “Cô có thấy đau ở đâu nữa không?”

“Chắc là ổn...” Ngoại trừ bầu hơi choáng, còn lại thì không có gì đáng lo ngại: “Tôi ngủ bao lâu rồi?”

“Cô ngất ba ngày rồi, hai ngày trước cô còn sốt cao, ông chủ lo lắng lắm, ông ấy chưa biết cô đã tỉnh đâu, để tôi đi gọi!”

Lỗi Hời ta lại, cô th

“Đợi đã!” Thượng Quan Uyển kéo tay áo của người ta lại, cô thả chân xuống giường, chậm chạp xỏ dép muốn ồi: “Để tôi tự đi, tôi cũng có việc muốn hỏi một một chút. " Người làm ngẫm nghĩ trong vài giây rồi liền gật đầu đồng ý, cô ấy đỡ lấy tay của Thượng Quan Uyển mà dìu cô đi.

“Cẩn thận kẻo ngã. " Người làm để cô lại trước cửa phòng làm việc của Tô Cảnh Sâm, Thượng Quan Uyển hít sâu một ngụm mới nâng tay gõ nhẹ.

“Vào ồi.” Cánh cửa mở ra rồi đóng lại, Tô Cảnh Sâm vẫn luôn cúi mặt nhìn đến đống văn kiện ngổn ngang trên bàn mà không hề ngẩng đầu nhìn đến dù một lần.

Vì mãi vẫn không thấy người đối diện lên tiếng, ông mới nhíu mày, ngước mắt lên: “Là ai...

“Đồng Đồng?! Con tỉnh rồi sao?!”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tỉnh giấc trên giường chú
Chương 2: Lời thú nhận táo bạo
Chương 3: Nỗi sợ hãi của người chú
Chương 4: Cơn thịnh nộ bùng nổ
Chương 5: Cái tát đau đớn và lời yêu
Chương 6: Giấc mơ tình ái cuồng loạn (H)
Chương 7: Bí mật “thuốc chữa bệnh”
Chương 8: Thách thức ba tháng yêu anh
Chương 9: Cái đuôi nhỏ bướng bỉnh
Chương 10: Niềm vui nhỏ trong tình yêu
Chương 11: Nghi ngờ và tin đồn đen tối
Chương 12: Quyết định kết thúc sớm
Chương 13: Lần cuối đầy oán hận
Chương 14: Quan hệ tỉnh táo đầu tiên (H)
Chương 15: Khoái lạc đau đớn xen lẫn (H)
Chương 16: Lời nói cay nghiệt trước chia tay
Chương 17: Que thử thai và tin sốc
Chương 18: Mang thai và chạy trốn
Chương 19: Sự thật về đứa con trong bụng
Chương 20: Lời đề nghị tàn nhẫn
Chương 21: Cơn đau sinh non
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
Chương 23: Cha con tái ngộ
Chương 24: Hai năm xa cách
Chương 25: Tin đồn kết hôn giả
Chương 26: Trốn thoát khỏi tai mắt
Chương 27: Sinh đôi trong nguy kịch
Chương 28: Cổ Mục phản bội
Chương 29: Nghiêm Kình xông vào Cổ gia
Chương 30: Máu me và nước mắt
Chương 31: Thi thể không đầu
Chương 32: Bản báo cáo tử vong
Chương 33: Lễ tang đơn giản
Chương 34: Tô Cảnh Sâm biết sự thật
Chương 35: Nửa năm đau thương
Chương 36: Khóc trước mộ anh
Chương 37: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 38: Anh đã về (H)
Chương 39: Hai năm nhớ nhung
Chương 40: Đánh thức dục vọng
Chương 41: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 42: Chịu phạt quỳ gối
Chương 43: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 44: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 45: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 46: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 47: Chờ em tốt nghiệp
Chương 48: Siêu thị và ghen tuông
Chương 49: “Anh già rồi”
Chương 50: Hôn lễ hoành tráng
Chương 51: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 52: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 53: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 54: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 55: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 56: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 57: Đêm dài không ngủ của lão đại
Chương 58: Thượng Quan Uyển bị “bắt nạt” đến khóc (H)
Chương 59: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 60: Khoái lạc trên bàn ăn (H)
Chương 61: Gia đình bốn người hạnh phúc
Chương 62: Nghiêm Kình dạy con trai “cách yêu vợ”
Chương 63: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai?
Chương 64: Ghen tuông vì một cái nhìn
Chương 65: Đêm mưa và lời thề nguyện
Chương 66: Vết sẹo trên mặt anh
Chương 67: Uyển Uyển vuốt ve từng vết thương
Chương 68: Nghiêm Kình khóc vì vợ
Chương 69: Cuộc sống ngọt ngào sau hôn lễ
Chương 70: Lão đại Thương Kinh làm chồng hiền
Chương 71: Sênh Nhi ghen tị với ba
Chương 72: Đêm tình trên du thuyền (H)
Chương 73: Thượng Quan Uyển bị “ăn tươi nuốt sống” (H)
Chương 74: Bí mật hai năm anh giấu em
Chương 75: Nghiêm Kình quỳ xin lỗi vợ
Chương 76: Tái ngộ Tô Cảnh Sâm
Chương 77: Cha vợ cuối cùng cũng chấp nhận
Chương 78: Đêm tân hôn thứ hai (H)
Chương 79: Uyển Uyển bị anh “làm” đến ngất (H)
Chương 80: Hai đứa con làm “phi công”
Chương 81: Nghiêm Kình dạy vợ “bài học” mới (H)
Chương 82: Ghen tuông vì một tin nhắn
Chương 83: Thượng Quan Uyển chủ động cưỡi (H)
Chương 84: Cuộc sống hôn nhân ngọt đến sâu răng
Chương 85: Nghiêm Kình bị vợ “bắt nạt”
Chương 86: Đêm dài ở biệt thự (H)
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
Chương 88: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai
Chương 89: Nghiêm Kình lo lắng quá mức
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển
Chương 91: Đêm tình trong phòng thai nhi (H)
Chương 92: Nghiêm Kình ghen với con gái thứ hai
Chương 93: Gia đình sáu người
Chương 94: Hôn nhân viên mãn
Chương 95: Ký ức đau thương quay lại
Chương 96: Thượng Quan Mục còn sống?
Chương 97: Âm mưu đen tối lần nữa
Chương 98: Sênh Nhi bị bắt cóc
Chương 99: Nghiêm Kình điên cuồng cứu con
Chương 100: Thượng Quan Uyển liều mạng theo con
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang
Chương 102: Nghiêm Kình xông vào một mình
Chương 103: Cuộc chiến đẫm máu
Chương 104: Quả bom nổ tung
Chương 105: Nghiêm Kình hy sinh
Chương 106: Tin tử vong chấn động
Chương 107: Thượng Quan Uyển khóc trước mộ
Chương 108: Hai năm đau thương
Chương 109: Nhất Sênh và Nhất Thế lớn lên
Chương 110: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 111: Anh đã về thật rồi (H)
Chương 112: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 113: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 114: Chịu phạt quỳ gối
Chương 115: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 116: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 117: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 118: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 119: Chờ em tốt nghiệp
Chương 120: Siêu thị và ghen tuông
Chương 121: “Anh già rồi”
Chương 122: Hôn lễ hoành tráng
Chương 123: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 124: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 125: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 127: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 128: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 129: Hạnh phúc viên mãn – Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Luyến Sắc Tình
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...