Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa – Chương 88

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này, Tiểu Nặc ngồi đối diện anh, giương con mắt, giọng nói non nớt

vang lên: "Lão đại Viêm, cháu muốn nói một chuyện với chú."

Viêm Dạ Tước hơi giương mắt lên, nhìn con trai của anh và Trình Du

Nhiên, thân thể dựa vào thành ghế, ừ, ý bảo c//u cậu có lời gì thì cứ tiếp tục nói.

Tiểu Nặc cũng có hành động giống Viêm Dạ Tước như đúc, dựa vào thành

ghế, hai chân ngắn xếp chồng lên nhau, nói: "Cháu biết rồi."

"Biết cái gì?" Giọng Viêm Dạ Tước giảm nhỏ, bởi vì anh cũng biết, Trình Du Nhiên còn đang ngủ.

Vào giờ phút này, hai ba con nhìn thẳng vào mắt nhau, cử động giống

nhau, xa xa nhìn, hình như thật đúng là có mấy phần tương tự.

Tiểu Nặc nhíu mày, khóe miệng giương nhẹ, tà khí nói: "Đương nhiên chính là chuyện chú và mẹ rồi."

Nghe cậu nhóc nói ra lời này, Viêm Dạ Tước nhất thời nhíu mày, anh đương nhiên biết cậu nhóc này bề ngoài xem ra ngây thơ nhưng trong lòng có

thể có quỷ, nhìn chằm chằm vào c//u cậu, thản nhiên nói: "Sau đó thì sao?"

"Nói điều kiện!" Đừng tưởng rằng anh là lão đại, Trình Nặc cậu sẽ sợ anh, điều kiện này cần phải nói rõ ràng.

"Nói." Viêm Dạ Tước khạc ra một chữ đơn giản, giọng nói cũng không có

lạnh lẽo anh quen có, anh thật muốn xem cậu nhóc này có thể nói điều

kiện gì với anh.

Vào lúc này Tiểu Nặc lập tức ngồi nghiêm chỉnh, bộ dáng trang nghiêm, mở mắt to ngập nước nhìn Viêm Dạ Tước, nói: "Chú có thể ở chung một chỗ

với mẹ, nhưng chú không thể chiếm đoạt mẹ cho riêng mình."

Trước đây lúc anh chưa xuất hiện, mẹ trừ đi làm ra, bất cức lúc nào cũng ở cùng với c//u cậu, giờ thì tốt rồi, mỗi lần vị lão đại Viêm này đều

mang mẹ đi, bỏ c//u cậu lại.

Nghĩ tới đây, trong lòng c//u cậu đều khó chịu, cho nên, đây là việc thứ nhất!

Viêm Dạ Tước vẫn dựa vào thành ghế như cũ, không nói gì, tiếp tục chờ c//u cậu nói xong "điều kiện."

"Chú không thể ngủ cùng mẹ mỗi ngày." Đôi tay Tiểu Nặc vây quanh trước ngực, bởi vì mẹ phải ngủ cùng c//u cậu.

Cái "điều kiện" này khiến Viêm Dạ Tước cau mày, nhìn chằm chằm cậu nhóc, trong chớp nhoáng này, anh rất muốn lôi Trình Du Nhiên bên cạnh lại hỏi xem cô dạy con trai thế nào.

Tiểu Nặc thấy lão đại không nói lời nào, khóe miệng nhỏ hơi nâng lên,

nhếch mày, tiếp tục nói: "Chú không thể bắt nạt mẹ, phải đối tốt với mẹ, nếu không đối tốt với mẹ, hừ, tự nhiên sẽ có người khác tới đối tốt với mẹ."

"Người nào?" Giọng Viêm Dạ Tước cực lạnh, vừa nghe Tiểu Nặc nói có người khác tới đối tốt với Trình Du Nhiên, anh rốt cuộc không nhịn được mà

lên tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm con trai.

Tiểu Nặc cao ngạo, ngẩng mặt lên, nói không phải lộ ư? C//u cậu mới không

nói, cười một cái nói: "Tóm lại là có, cho nên, chú không thể bắt nạt

mẹ."

Viêm Dạ Tước không nói chuyện, mặt thâm trầm như đang đè nén lửa trong lòng.

Tiểu Nặc nhìn ra sắc mặt của lão đại Viêm, trong lòng hả hê, cười thầm,

hừ, ai bảo gần đây ba luôn không để cho mẹ ở cùng với c//u cậu.

"Còn nữa, cháu sẽ không gọi chú là ba." Mặc dù c//u cậu biết anh là ba của mình, nhưng c//u cậu hình như thích gọi anh là lão đại Viêm, nghe đầy khí phách, hơn nữa, muốn c//u cậu gọi là ba, trừ phi đối tốt với c//u cậu thì

mới có thể, mặc dù ngày đó anh dùng thân thể bảo vệ mình. . . . . .

Tiểu Nặc khẽ lắc đầu, không để cho mình suy nghĩ, dĩ nhiên phải quan sát, xem sau này có được hay không.

Viêm Dạ Tước hoàn toàn thấy được Trình Du Nhiên thứ hai từ trên người

Tiểu Nặc, vẻ mặt và giọng điệu nói chuyện đều giống nhau như đúc.

"Chờ con muốn gọi thì gọi." Viêm Dạ Tước nói xong, nhắm mắt lại, ở trên

phương diện này, anh sẽ không ép buộc, dù sao chỗ trống sáu năm anh rất

rõ ràng.

Tiểu Nặc giống như là đàm phán thắng lợi, khóe miệng mang theo nụ cười anh tuấn, dựa vào thành ghế, an tâm nhắm mắt.

Còn Trình Du Nhiên nằm trên ghế bên cạnh, mặc dù nhắm mắt lại, nhưng lúc bọn họ nói chuyện đã tỉnh dậy, bọn họ nói chuyện làm cô thở dài trong

lòng, hai ba con này thật đúng là kỳ cục, trước kia Tiểu Nặc thường

thỉnh thoảng hỏi ba là ai, hiện tại sau khi biết nhìn thấy anh cũng

không ôm hôn thân mật, có điều cô rất hiểu cá tính của đứa con trai này, cho nên, cô bắt đầu lo lắng sau này hai ba con chung sống với nhau.

Quan tâm cái khỉ gì, chuyện này cô lo lắng cũng không có biến hóa gì,

chi bằng để cho bọn họ thuận theo tự nhiên, nghĩ vậy, lại muốn đi tìm

Chu công.

Máy bay tư nhân tiến vào bầu trời Newyork, không bao lâu, hạ xuống, bay

lượn, tốc độ chậm lại, cuối cùng hạ xuống tuyến đường an toàn ở sân tư

nhân rộng rãi của tòa thành cổ.

Viêm Dạ Tước mặc tây trang màu đen, xoải bước đi ra cabin, phía sau là

Trình Du Nhiên kéo Tiểu Nặc trên mặt còn dán băng cá nhân, tuy là như

thế, một chút cũng không giấu được khuôn mặt nhỏ nhắn anh tuấn.

Trình Du Nhiên hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc rời khỏi nước Nga

tuyết bay tán loạn rồi, thật vất vả, cô còn sống trở về, lần này lại có

thể ăn thức ăn thím Vân làm rồi, thật là nhớ, nghĩ tới đây, cô muốn bước nhanh hơn vào tòa thành cổ.

Viêm Dạ Tước chợt kéo cô, lạnh lùng nói: "Ăn xong thì phải đi nghỉ ngơi."

"Hả? Viêm Dạ Tước, anh không đi ăn, cũng không nghỉ ngơi ư?" Trình Du

Nhiên nhìn Viêm Dạ Tước, cô biết anh bị thương, thôi, anh đã như vậy thì cô không ngăn cản được, còn không bằng đi theo con trai lấp miếu ngũ

tạng trước rồi nói.

Nhưng cô không biết sao câu nói đó chọc cho Bôn Lang có ý nghĩ kỳ quái,

nhíu mày, nói: "Chị dâu thật đúng là cởi mở, ban ngày đã nói ngủ ——"

Cảm giác chữ còn chưa nói ra, đã bị Đan Hùng gõ một cái vào đầu, ý bảo

anh ta cẩn thận nói năng, chẳng lẽ không biết lão đại đang nhìn anh ta

sao?

Bôn Lang bị gõ, giờ mới nghĩ đến chuyện này, vội vàng cười khan hai tiếng, coi như vừa nãy anh ta chưa nói gì.

Lúc này Viêm Dạ Tước mới thu hồi ánh mắt, xoải bước đi tới thư phòng, bọn Bôn Lang nhanh chóng đuổi theo.

"Văn Long, thương thế thế nào?" Đi vào thư phòng, Viêm Dạ Tước nhìn Văn Long nói.

"Lão đại yên tâm, tôi không sao rồi." Văn Long vỗ lồng ngực mình, kỳ

thực, trong lòng cũng rất tò mò, l lần này ão đại trở về thế nhưng không chuyển hàng, vì vậy quay đầu nhìn Bôn Lang, chỉ thấy anh ta nhún nhún

vai, dĩ nhiên, bây giờ lão đại có chị dâu và con trai, có thể không vui

mừng ư? Ngay cả bọn họ cũng vui mừng thay lão đại đấy.

Giờ phút này, trong phòng ăn bên trong tòa thành cổ.

Trình Du Nhiên đang hưởng thụ món sở trường của thím Vân, ừ, thực sự rất nhớ!

Tiểu Nặc ăn, chợt nghe được tiếng chạy bộ nhanh như tên bắn, ngẩng đầu nhìn lên là Lợi Ân, lập tức nhảy xuống cái ghế.

Khẹt, Lợi Ân hình như cũng nghe được tin chủ nhân nhỏ, ngày thường là bộ dáng hung ác, đầu cọ xát lên người Tiểu Nặc.

Vào lúc này Trình Du Nhiên nhìn bộ dáng Lợi Ân như vậy thì cũng cảm thấy hết sức đáng yêu, vậy mà, lúc Lợi Ân quay đầu nhìn cô, trong lòng lập

tức giật mình.

Tiểu Nặc biết trong lúc nhất thời mẹ cũng không thể hết sợ hãi, cho nên

sờ sờ Lợi Ân nói: "Lợi Ân, tao rất nhớ mày." Nghe được lời chủ nhân nhỏ

nói, Lợi Ân lại kêu vài tiếng khẹt khẹt, lúc này, Văn Long đi tới, cười

nói: "Này, Tiểu Nặc có nhớ chú hay không?"

"Chú Văn!" Tiểu Nặc chợt đứng lên, nhìn vải băng trên cánh tay Văn Long, nhíu nhíu mày, c//u cậu nhớ, ngày đó chú Văn dùng thân thể đỡ đạn cho c//u

cậu, cho nên, c//u cậu buông Lợi Ân ra, tiến lên hỏi: "Chú Văn, vết thương thế nào ạ?"

"Chú Văn của cháu là người yếu thế à?" Văn Long cười cười, nhìn Tiểu Nặc an toàn trở lại, anh ta cũng an tâm.

"Cháu hãy yên tâm đi, chú Văn của cháu bị hai viên đạn bắn thôi, người ta còn muốn tán gái đó."

"Ừ, Đần Lang nói rất đúng." Tiểu Nặc gật đầu tán thành, vẫn không quên

đưa tay sờ sờ Lợi Ân, ngay sau đó, nó cũng khẹt hai tiếng, bày tỏ đồng

ý.

Vậy mà, Đần Lang lại nhíu nhíu mày, nhìn Tiểu Nặc nói: "Chú nói này, chú tên là Bôn Lang, còn nữa, tại sao cháu khách khí gọi Văn Long là chú

chứ?" Gọi anh ta là Đần Lang, mỗi chữ Đần Lang thôi, quả thật là quá mất mặt.

Hình ảnh này thoạt nhìn gay gắt, quyết liệt, lại làm cho Trình Du Nhiên

cảm thấy dáng vẻ Tiểu Nặc giống như rất vui vẻ, vào lúc này, cô cũng bất tri bất giác nâng lên nụ cười.

"Ăn no?" Giọng Viêm Dạ Tước trầm thấp vang lên bên cạnh cô, cô lập tức thu hồi suy nghĩ, nói: "Rất no."

"Vậy hãy cùng đi cùng anh." Viêm Dạ Tước trầm giọng nói.

Trình Du Nhiên có cảm giác xấu, chủ yếu là ánh mắt người này không đúng, liền vội vàng hỏi: "Đi làm cái gì?"

"Không phải em vừa nói nghỉ ngơi à?" Cô mới vừa nói nghỉ ngơi, nhưng

cũng không liên quan tới anh mới phải, khi cô muốn cự tuyệt đã bị bàn

tay Viêm Dạ Tước nắm lấy cổ tay cô, đứng lên.

Anh nhìn bọn Bôn Lang, trước khi đi vẫn không quên lưu lại một câu:

"Chuyện tiểu Nặc là con trai tôi, không cho phép ai truyền đi."

Bọn họ dĩ nhiên biết nguyên nhân lão đại làm như thế, đều gật đầu, Bôn

Lang cười cười, nói: "Miệng xé rách cũng không nói, lão đại yên tâm đi,

anh yên tâm đi nghỉ ngơi nhé."

Lời này nghe thật đúng là khiến cho Trình Du Nhiên xấu hổ, nhưng trong

lòng cô cũng đồng ý lời Viêm Dạ Tước nói, bởi vì sau khi biết truyền

thống nhà họ Viêm, cô chỉ lo lắng cái này, cô cũng không muốn Tiểu Nặc

sẽ có số mạng như vậy, cô phải bảo vệ c//u cậu.

Vậy mà, gánh nặng bảo vệ Tiểu Nặc, bảo vệ Trình Du Nhiên đều được Viêm

Dạ Tước gánh vác, anh chịu những khổ sở kia, chắc chắn sẽ không để cho

con trai mình trải qua nó!

Nói xong, anh kéo Trình Du Nhiên đi lên lầu, Tiểu Nặc liếc bọn họ, quay

đầu nhìn về phía Lợi Ân, thở dài một cái, nói: "Thôi, dẫu sao hôm nay

cũng là lão đại Viêm cứu tao, tao tác thành cho họ vậy."

Lợi Ân hình như không hiểu chủ nhân nhỏ đang nói cái gì, mở trừng hai

mắt, chỉ thấy Tiểu Nặc nhảy lên trên ghế, cùng bọn Văn Long tiếp tục

dùng bữa.

Mà giờ khắc này, Trình Du Nhiên đã bị Viêm Dạ Tước mang theo trở về

phòng đang ngồi ở trên ghế sa lon, hình như hơi khẩn trương, không biết

anh gọi mình tới làm gì.

Viêm Dạ Tước lấy ra một sợi dây chuyền từ trong túi, đứng ở sau lưng cô đeo vào giúp cô.

Trình Du Nhiên cúi đầu nhìn qua dây chuyền, sắc mặt cứng đờ, nói: "Đây không phải là. . . . . ."

Đây không phải là dây chuyền sáu năm trước anh để lại ư, sao lại ở trên tay anh?

"Khi ở Nga, rơi từ trên người em, dây chuyền này là thứ mẹ anh thích

nhất." Giọng Viêm Dạ Tước rất khẽ rất bình tĩnh, trước kia sợi dây

chuyền này là dây chuyền mẹ thích nhất, nói với anh là có một ngày để

lại cho cô gái mình thích nhất, cũng coi là quà ra mắt bà cho con dâu

tương lai.

Vào thời điểm nguy hiểm nhất, dây chuyền rớt xuống từ trên người Trình Du Nhiên, rất nhiều hồi ức không cách nào nhớ lại.

Hóa ra dây chuyền này quan trọng với anh như vậy, Trình Du Nhiên cũng

không biết việc này, cho nên, cô vội vã mở miệng nói: "Nếu là của mẹ

anh, làm sao anh không giữ ——"

"Về sau, nó thuộc về em, không cho phép tháo xuống." Viêm Dạ Tước cắt

ngang lời cô, tròng mắt sâu thẳm nhìn cô, sau đó, cánh tay duỗi ra, ôm

cô lên trên chân mình.

Ở trước mặt anh Trình Du Nhiên có vẻ hết sức nhỏ nhắn, đưa tay sờ sờ dây chuyền, trong lòng cô làm sao lại không biết nguyên nhân anh đem nó cho mình, cười cười.

Vậy mà, nụ cười này hết sức dễ nhìn ở dưới ánh đèn, khiến tim Viêm Dạ Tước hơi run lên.

Trình Du Nhiên nhìn Viêm Dạ Tước, tối nay anh dịu dàng hơn rất nhiều so

với bình thường, loại dịu dàng này khiến trong lòng cô dâng lên gợn

sóng, sáu năm trước, anh chỉ để lại nó, nhưng vào sáu năm sau, chính anh đeo lên cho cô, cũng tựa như anh đang đem tim mình đeo ở trên người cô.

Nghĩ tới đây, Trình Du Nhiên không khỏi hôn lên môi anh, cười cười, nói: "Được rồi, yêu cầu của anh, em đồng ý rồi, anh ——"

Cô chỉ hôn nhẹ một cái, đang muốn rời đi, làm thế nào cũng không nghĩ ra bàn tay Viêm Dạ Tước giữ gáy cô, nhất thời khiến nụ hôn này sâu hơn!

Viêm Dạ Tước ôm cô thật chặt, tựa như vĩnh vi không muốn tách ra, một

loại tình cảm lan tràn giữa họ, hai người đã hôn đến ý loạn tình mê.

Viêm Dạ Tước chặn ngang ôm lấy cô, sải bước đi tới hướng giường, nhẹ nhàng nhẹ đặt lên giường.

Môi lưỡi nóng bỏng lấy khí thế cuồng dã cuốn lấy cô, cảm giác nóng rực

tê liệt lan tràn toàn thân, Viêm Dạ Tước dán bên tai Trình Du Nhiên, nhỏ giọng nói: "Du Nhiên. . . . . ."

Trong tiếng nói khàn khàn của Viêm Dạ Tước mang theo giọng mũi, bá đạo

lạnh lẽo, giống như ma diệt không hết kiêu căng thiêu đốt cô.

Trình Du Nhiên ừ, đôi tay chống trên lồng ngực anh, "Anh còn bị thương ——"

Lời kế tiếp còn chưa nói ra, hoàn toàn bị nụ hôn của anh bao phủ, chỉ

nghe được anh tuyên bố, nói: "Em chỉ thuộc về anh, duy chỉ có anh."

Giọng anh êm ái như lông vũ, lại nặng nề khi mang theo hơi thở bá đạo,

trong lòng Trình Du Nhiên sợ, nhưng nghe anh nói, trong lòng chợt ngẩn

ra, bất tri bất giác gật đầu, rất nhanh sẽ luân hãm vào trong thế công

của anh, khí phách kia, dịu dàng kia. . . . . .

Giờ khắc này, Trình Du Nhiên đem tình yêu, tim bỏ vào trong thân thể

anh, có lẽ, nơi đó sẽ là chỗ ở thích hợp nhất với cô; mà Viêm Dạ Tước

lại đem dịu dàng chưa bao giờ có cho cô, cũng đem trái tim bá đạo cho

cô.

Tình yêu, là sau khi hai trái tim gặp nhau, thay đổi nhau, quý trọng nhau. . . . . .

Một đêm trôi qua, tay Viêm Dạ Tước chiếm giữ đặt tại ngang hông cô,

khiến Trình Du Nhiên không thể động đậy, làm cho cô nhíu mày, muốn lấy

cánh tay anh ra, cho rằng anh đang ngủ, vì vậy thận trọng, nhưng chỉ hơi di động, đã bị anh ôm chặt hơn, lật người đè cô dưới thân.

"Hóa ra anh không ngủ?" Trình Du Nhiên chỉ vào lồng ngực rắn chắc của

anh, trên mặt hiện lên đỏ ửng, nói: "Anh mau dậy đi, anh không biết mình rất nặng à?"

Viêm Dạ Tước hình như không nghe được lời cô, nhưng lật người, từ mặt bên ôm chặt cô, không cho phép cô rời đi!

Vậy mà, lúc này một tràng tiếng gõ cửa cắt ngang không gian yên tĩnh:

"Lão đại, không xong, ông cụ tới Newyork rồi! Nhưng chưa tới nơi này,

bảo anh qua một chuyến."

Những lời này giống như là sấm sét giữa trời quang, Viêm Lệnh Thiên đến rồi?

Lúc này Viêm Dạ Tước mới đứng dậy, mặc quần áo vào, hướng Trình Du Nhiên nói: "Em ở lại chỗ này, anh đi ra ngoài gặp ông ấy."

Nói xong, Viêm Dạ Tước đặt một nụ hôn nhẹ trên trán cô, liền vội vã rời đi.

Trình Du Nhiên ôm chăn, nhíu nhíu mày, Viêm Lệnh Thiên đến rồi? Chẳng lẽ biết chuyện Tiểu Nặc rồi ư?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...