Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa – Chương 68

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ban đêm, tuyết bay rơi tán loạn, gió lạnh gào thét.

Vậy mà, phía trong tòa thành, ngọn lửa lò sưởi trong tường bùng cháy,

từng đợt ấm áp bao phủ phần yên tĩnh này, chợt, tiếng bước chân dồn dập

đánh vỡ trầm tĩnh.

Vào lúc này đến phiên Bôn Lang trông chừng lão đại, mới vừa ăn xong, hơi trễ, vì vậy, dồn dập chạy đi hướng căn phòng của lão đại, ở tại cửa ra

vào, còn nghĩ lão đại ngủ ở bên trong, muốn nhẹ nhàng một chút, nhưng

đến gần, anh ta nhẹ nhàng đẩy cửa ra trong nháy mắt đó. . . . . .

Ah? Trên giường tại sao trống không, lão đại đâu? Anh ta vội vàng đi

vào, liền bắt gặp người anh ta muốn tìm đang mặc quần áo trước tủ treo

quần áo.

"Lão đại, anh đã tỉnh!" Bôn Lang trợn to con mắt, nhìn trên người lão

đại còn quấn băng, thế nhưng, thoáng cái đã tỉnh, nuốt một ngụm nước

bọt, đây thật là thần tiên, chỉ là, lão đại của anh ta vẫn luôn chiếm cứ vị trí này ở trong lòng anh ta.

Vào lúc Bôn Lang vẫn còn đang giật mình, Viêm Dạ Tước khoác áo sơ mi đen lên, xoay người, nói: "Thông báo xuống, lập tức đi họp."

Giọng Viêm Dạ Tước rất bình thản, lại mang theo kiên quyết anh quen có.

Bôn Lang lập tức phấn chấn tinh thần, giơ tay lên làm một thủ thế OK,

anh ta đương nhiên biết lão đại gấp gáp họp là vì nguyên nhân gì, những

người này, muốn động thủ trên đầu thái tuế, cũng cần phải trả giá thật

lớn, dĩ nhiên, khi động đến đầu Bôn Lang này, cũng phải có giá cao.

Viêm Dạ Tước nhìn Bôn Lang đi ra ngoài, cài nốt nút cuối cùng lại, xoải

bước đi ra khỏi phòng, thời điểm đi trên hành lang, anh tự tay đẩy cửa

phòng bên cạnh ra, liếc mắt nhìn vào bên trong, chỉ thấy có người nằm

trên giường, trong mắt nhất thời có từng ánh sáng đứt đoạn khác thường.

Rất nhanh, đóng cửa lại, xoải bước đi hướng thư phòng, có một số việc,

anh phải đi xử lý trước, rồi tới xử lý cái người không an phận này.

Không lâu sau, Bôn Lang và Phi Ưng nhanh chóng đi tới thư phòng, trên

mặt đều mang một tia thâm trầm, hơn nữa còn mang theo một người đàn ông

trung niên sắc mặt tái nhợt.

Đi vào thư phòng, chỉ thấy bóng dáng cao thẳng đứng nghiêm ở trước cửa

sổ, tầm mắt lạnh lùng trông về cảnh sắc phía xa ngoài cửa sổ, trên mặt

không mang theo bất cứ tia cảm tình nào, chợt xoay người, dạo bước đến

trên ghế dựa, ngạo nghễ ngồi xuống, ngước mắt nhìn người trung niên

trước mắt.

Người trung niên gọi là La Nghiêm, là người phụ trách khu vực này, kẻ

địch chui vào dưới mắt cũng không có thấy, ngược lại làm cho người ta

tập kích nửa đường.

Mặc dù lão đại không nói gì, La Nghiêm nhìn con ngươi băng lãnh kia, sau lưng bỗng nhiên có cảm giác lạnh lẽo, so với trời băng đất tuyết phía

ngoài còn phải lạnh bức người hơn, ông ta đương nhiên biết chuyện này

làm ông ta phải xong đời rồi, nuốt một ngụm nước bọt, nói: "Lão đại, là

người của Lục Tường, không biết từ lúc nào, lão ta lại xây một cái bẫy ở đây."

"Không biết?" Giọng Viêm Dạ Tước rất là bình tĩnh, nhưng loại an tĩnh này tựa hồ đang tỏ rõ, gió bão sắp tới.

La Nghiêm ngẩn ra, không dám nhìn ánh mắt lão đại, hốt hoảng nói: "Lão

đại, tôi biết sai rồi, chuyện này là tôi nhất thời sơ sót, mới để cho

Lục Tường có cơ hội lợi dụng, lão đại, ngài cho tôi thêm một cơ hội, tôi nhất định cầm mạng Lục Tường tới chuộc tội với ngài."

"Bằng ông?" Sắc mặt Viêm Dạ Tước lạnh lùng như cũ, nhàn nhạt hỏi ngược lại.

Lúc này, Bôn Lang một bên tiến lên một bước, nhíu mày nói: "Lão đại, chuyện này không bằng giao cho tôi."

"Hơn nữa, tôi nghe nói Lục Tường có một cuộc buôn bán ở nước Pháp, tôi

sẽ đi cắt đứt bọn họ, muốn lão ta nước xa không cứu được lửa gần!" Đan

Hùng cũng trầm mặt, lần này, anh ta cũng một bụng tức giận, Lục Tường

này, bọn họ đã sớm muốn giải quyết sạch sẽ.

Viêm Dạ Tước nghe bọn họ mở miệng, nhỏ nhẹ gật đầu, anh vẫn luôn rất yên tâm đối với mấy tên thuộc hạ, nhưng đối với những người nhà họ Viêm,

anh đều không yên tâm hoàn toàn, lúc này, ánh mắt rơi vào trên người La

Nghiêm, chỉ thấy La Nghiêm run run, cũng không dám nói chuyện, chỉ là

lẳng lặng, thận trọng.

Ai biết, khi ông ta cho là lần này thật xong đời, Viêm Dạ Tước chợt đứng lên, đi ra bên ngoài.

Trời ạ, lão đại trở nên thiện lương ư?

Nếu như ông ta nghĩ như vậy thì sai lầm rồi, bắt đầu từ hôm nay, La

Nghiêm sẽ không xuất hiện trên mảnh đất này, đây chính là phương thức

anh trục xuất xua đuổi người nhà họ Viêm.

Viêm Dạ Tước xử lý tốt việc này, hiện tại, cũng nên đi xử lý người không an phận kia rồi.

Đi vào phòng ngủ ấm áp, Tiếu Chấn Vũ tiến lên, anh trầm giọng hỏi: "Người cô ấy thế nào?"

"Vẫn còn đang sốt cao, phải đợi hết sốt mới được." Tiếu Chấn Vũ nhìn rõ

ràng, không hổ là Vua Y chợ đen, lúc ấy cô đang sốt cao mà vẫn còn dùng

hơi sức cuối cùng làm giải phẫu cho anh, một khắc kia, chính anh ta cũng kinh hãi, nhưng vết thương của Viêm Dạ Tước cũng nặng, sao lúc này đã

tỉnh lại rồi.

"Tước, thương thế của anh——"

"Các cậu cũng đi ra ngoài trước." Giọng Viêm Dạ Tước lạnh lẽo cắt đứt

lời anh ta, bước chân đi tới hướng giường, cũng không nhìn người nào đó

bên cạnh, dù sao, sau lời của anh, nơi nàysẽ không có khả năng có những

người khác.

Rất nhanh, người làm kể cả Tiếu Chấn Vũ cũng quay người ra khỏi gian

phòng, toàn bộ không gian trong cũng chỉ còn lại có Viêm Dạ Tước cùng

người nằm trên giường.

Một đôi con ngươi sắc đi tới, Trình Du Nhiên vẫn nằm trên giường, chăn

gấm mềm mại che nửa thân thể, theo ngực cô phập phồng, trán đều là mồ

hôi lớn như hạt đậu, anh chậm rãi đến gần, bàn tay sờ sờ ở trên trán cô, xác thực bỏng đến dọa người.

Vì vậy, ánh mắt rơi vào y phục bên cạnh, là người làm mới vừa đi ra

ngoài nói muốn thay cho Trình Du Nhiên, bởi vì, quần áo mặc đã ướt đẫm

toàn bộ.

Viêm Dạ Tước dựa vào đầu giường, mười ngón tay vuốt ve tóc cô, hai mắt

nhìn mặt mũi cô tái nhợt, sắc mặt mặc dù không nhìn ra, nhưng cũng có

thể thấy một tia ấm áp từ trong tròng mắt lạnh lẽo của anh.

Sau đó, cẩn thận di động thân thể cô, giúp cô thay áo ướt mồ hôi, chuyện này với anh mà nói là khó khăn, mặc dù từ nhỏ anh đã không phải là sống an nhàn sung sướng, nhưng chưa bao giờ phục vụ người khác, cho nên, tay vừa động, hình như vừa vặn quẹt qua da thịt mềm mại của cô.

"Ưmh. . . . . ." Phát ra âm thanh rất nhỏ, xem ra mình làm đau cô.

Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, tận lực thả nhẹ tay lần nữa, thận trọng giúp cô thay áo ngủ to lớn của mình.

Đêm đã khuya, ngoài cửa sổ gió lạnh gào thét, hình như gian phòng ấm áp

căn bản không không cách nào ấm áp người trên giường, chỉ thấy cô không

ngừng phát run.

Viêm Dạ Tước chậm rãi nằm xuống, nghiêng người ở bên cạnh cô, ánh mắt

của anh nhất thời trở nên thâm trầm, hơi thở phái nam vừa nồng vừa nặng

phát ra từ mũi, bàn tay đưa ra, nhẹ nhàng đem đầu cô vùi vào trong cánh

tay mình, hình như muốn làm cô ấm áp hơn. d@đ#l@q#đ

Ôm thân thể mềm mại, trong óc của anh không ngừng thoáng qua tình cảnh

bọn họ ở trong gió tuyết, anh biết cô sợ lạnh, cho nên anh bảo cô rời đi trước, nhưng cô lại không đi, hừ, cái này thật đúng là Trình Du Nhiên,

vẫn không phải là một người an phận, giống như là cô ở trong đống tuyết

gọi anh, nói tâm nguyện của cô.

Bằng tốt nghiệp? Vô tình gặp gỡ thần y? Cũng chỉ có đầu cô mới nghĩ ra

được, nhưng anh còn nhớ thật sâu cô nói câu kia: "Viêm Dạ Tước, anh tỉnh lại, không phải anh muốn biết ba Tiểu Nặc là ai à. . . . . ."

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...