Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa – Chương 156

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mỗi một lần Trình Du Nhiên thi, cũng sẽ có chuyện kinh thiên động địa

xảy ra, lần này từ đầu tới cuối đều suôn sẻ như vậy, còn khiến cô thấy

không quen, vậy mà cái ý niệm này mới vừa thành hình ở trong đầu, đuổi

giết cũng đã chạy đến.

Những sát thủ này vẫn tương đối có lương tri, biết đợi lúc cô thi xong

mới lại xuất hiện, nếu không cô cũng chỉ có thể bi thương trở thành một

danh y thực tập, cho nên cô quyết định, những người đuổi giết cô đằng

sau, cô sẽ mở một mặt lưới, dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là mình Bôn

Lang có thể đánh được một đám.

Xe chạy nhanh trên đường phố chật chội, đừng thấy Lưu Văn Hoa ăn mặc

tương đối bảo thủ, tuy nhiên kỹ thuật lái xe cũng không kém, khiến Bôn

Lang bên cạnh chậc chậc liên tục, không ngừng đánh giá bà thím bên

người.

Trong bệnh viện Lưu Văn Hoa được mệnh danh là bác sỹ mặt đen, chưa từng

bị ai nhìn chằm chằm như thế, sắc mặt nhất thời tối sầm, quát lên: "Nhìn cái gì vậy, nhìn nữa tôi móc mắt anh xuống."

Bôn Lang nhún vai không sao cả, thiên quân vạn mã anh đều không sợ,

huống chi là một cái uy hiếp của bác sỹ bình thường, cười lớn nói: "Bà

thím, một người phụ nữ như cô thì tôi chỉ dùng một ngón tay là có thể

quật ngã."

Lưu Văn Hoa cười lạnh: "Anh đã lợi hại như vậy, khẳng định khiến những người phía sau dừng xe."

Bôn Lang bị một câu nói của cô ta làm cho nghẹn không nhẹ, mặc dù anh ta là thuộc hạ đứng đầu về cao thủ dùng súng của lão đại, tuy nhiên dùng

cứng đối cứng với người, cũng không khác gì chịu chết, nhưng anh ta lại

càng không cam lòng thừa nhận mình không được, phẫn nộ nửa ngày mới lên

tiếng: "Lão đại phái tôi tới là để bảo vệ Tiểu Nặc và chị dâu, người

ngực lớn nhưng không có đầu óc như cô thì biết gì, lại nói ngực cô cũng

không lớn."

Chỉ là những lời phía sau của anh ta thật đúng là chọc tổ ong vò vẽ, nếu như trên tay Lưu Văn Hoa có dao giải phẫu, lúc này khẳng định cắt anh

ta thành mười bảy mười tám đoạn, cặp mắt lóe ánh lạnh cơ hồ dán vào trên mặt Bôn Lang, lớn tiếng quát: "Nói nhảm nữa, lập tức lăn xuống dưới cho tôi."

Bôn Lang không ngờ lực bộc phát của Lưu Văn Hoa mạnh như thế, vuốt vuốt

lỗ tai kêu ong ong, lại lau khuôn mặt bị phun nước miếng, rốt cuộc vẫn

phải lựa chọn tạm thời thỏa hiệp, đàn ông tốt không đấu với phụ nữ, anh

ta đang làm chuyện lớn, tại sao có thể gây gổ cùng một người phụ nữ.

Những người phía sau chính là sát thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh, hiện giờ là lúc Cao Phong Kỳ tan việc, Lưu Văn Hoa lại đặc biệt quen thuộc

đối với con đường này, đáng tiếc không bao lâu đã bị bọn họ đuổi theo

kịp.

Bôn Lang cười khát máu, rốt cuộc có cơ hội để anh ta ra tay rồi, anh ta

muốn khiến người phụ nữ này xem một chút, rốt cuộc mình lợi hại thế nào, xoay người, sẽ phải nổ súng hướng về xe theo sát phía sau.

Nhưng mà đúng vào lúc này, Lưu Văn Hoa bên trái đột ngột quay tay lái,

bánh xe cực nhanh phát ra tiếng vang chói tai, đầu đạn vốn là hướng về

xe phía sau, cũng bởi vì ngoài ý muốn mà thay đổi phương hướng, ghim vào trên tường tòa nhà bên cạnh.

Một cơ hội tốt lại bị Lưu Văn Hoa đọat mất, Bôn Lang tức giận đằng đằng

quát lên: "Cái bà thím này rốt cuộc cô muốn làm cái gì hả?"

Lưu Văn Hoa nhìn không nhìn anh ta một cái, tiếp tục thuần thục chuyển

tay lái di chuyển, lạnh lùng nói: "Tôi là bác sỹ, quyết không cho phép

anh giết người ở trên xe tôi."

"Cái bà thím này, làm sao cô lại không biết điều như vậy." Bôn Lang hết

chỗ nói, đây không phải là quay phim cảnh cướp, những người phía sau

nhất định là đối đầu với lão đại, nếu không nói giải quyết xong những

người này trước thì xong đời rồi: "Không giết bọn họ, bọn họ sẽ giết đám bọn tôi."

Lưu Văn Hoa không chút nhượng bộ: "Muốn giết người thì anh xuống xe mà giết, tôi tuyệt đối không làm đồng lõa với anh."

Bôn Lang vừa muốn chửi một câu rất ngu rất ngây thơ, âm thành tiếng súng pằng pằng truyền đến từ phía sau lưng, Bôn Lang có người ngăn trở, bọn

họ thì không có, chỉ cần có thể giết chết Trình Du Nhiên, nhiệm vụ của

bọn họ coi như đã hoàn thành.

Tiếng súng trước đó của Bôn Lang mặc dù động tĩnh cũng không nhỏ, nhưng

bởi vì không có tạo thành tổn thương gì, vì vậy cũng không còn bao nhiêu người chú ý, nhưng lần này lại bất đồng, đạn nhanh như bay chẳng những

phá vỡ cửa sổ xe bên cạnh, còn có người đi đường xui xẻo cũng bị liên

lụy, cục diện nhất thời hỗn loạn, người đi đường trốn chạy khắp nơi, xe

hơi đ//â//m loạn vào nhau, tai nạn giao thông liên tiếp xuất hiện.

"Cúi đầu." Trình Du Nhiên đặt con trai tại chỗ ngồi, mình cũng núp mặt

xuống dưới chỗ ngồi, một phát mới vừa rồi trúng thủy tinh phía sau, may

mà khoảng cách khá xa, nếu không đầu cũng không còn.

Bôn Lang dương dương hả hê nói: "Nhìn thấy không bà thím, cô không giết

bọn họ, bọn họ sẽ tới giết cô, không ngừng giết cô, cô nhìn chung quanh

xem, có bao nhiêu người vô tội chết ở dưới súng rồi."

Lưu Văn Hoa nhíu nhíu mày, trong đầu thoáng qua cô ta làm như vậy rốt

cuộc là đúng hay không, chỉ là từ trong gương thấy Tiểu Nặc lanh lợi,

nhất thời kiên định lòng tin cứu người, nhanh chóng vặn tay lái, xe kêu

to một tiếng, chui vào hẻm nhỏ bên cạnh.

Bôn Lang r//ê//n rỉ một tiếng: "Bà thím, không phải điên rồi chứ, đây là con đường cùng."

Tắt động cơ, Lưu Văn Hoa gầm nhẹ một tiếng: "Đừng nói nhảm, toàn bộ

xuống xe." Nói qua dẫn đầu mở cửa xe, chạy về phía vách tường trước mặt, chờ mấy người Trình Du Nhiên tới, mới phát hiện nơi đó lại có một cửa

nhỏ chỉ chứa được một hai người.

"Đáng tiếc địa điểm tốt như vậy cũng bị mai phục." Bệnh nghề nghiệp của

Bôn Lang lại tái phát, nếu để họ mai phục ở nơi này, sẽ chết bao nhiêu,

thừa dịp Lưu Văn Hoa không chú ý, tiện tay đem một quả thuốc nổ dính vào trên hàng rào sắt của cửa nhỏ.

Phía sau cửa nhỏ, vừa lúc xe điện ngầm đang mở, mấy người nhanh chóng xông vào trong trạm, rất nhanh lẫn vào trong dòng người.

Chiếc xe theo sát mà đến thấy chiếc xe phía trước kia đúng là mục tiêu

bọn họ muốn đuổi theo, nhất thời mừng rỡ đồng loạt xông lên, lại phát

hiện bên trong đã sớm không có người, người đàn ông dẫn đầu cả giận nói: "Người đâu, các cậu đuổi thế nào vậy hả?"

"Lão đại, phía trước có một cái cửa." Một thuộc hạ thấy sắc mặt lão đại

nhìn không tốt, tựa như tranh công xông tới, đảo mắt hóa thành một vũng

máu, hắn ta xui xẻo đụng vào thuốc nổ của Bôn Lang.

"Phế vật." Mặt lão đại tức giận quát thuộc hạ: "Còn không mau đuổi theo

cho tôi, không tìm được người, các cậu cũng không cần trở lại."

Từ xe điện ngầm ra ngoài, Lưu Văn Hoa thắng gấp, thiếu chút nữa khiến

Bôn Lang theo sát ở phía sau đụng vào, anh ta vội vàng nói: "Bà thím,

không cần cả kinh sợ hãi được không, mới vừa rồi nếu không phải là tôi

tránh kịp thì cô lại nói tôi vô lễ với cô." Mặc dù Lưu Văn Hoa cứu bọn

họ, nhưng Bôn Lang vẫn nhịn không được cãi vã với cô ta.

Sắc mặt Lưu Văn Hoa trầm xuống, lạnh giọng hỏi: "Bọn họ là ai?"

"Người giết chúng tôi." Mắt Bôn Lang trợn trắng, anh ta nào biết là ai,

ngay cả một kẻ cũng không cho giết, nếu như không phải là vừa nãy anh ta cơ trí đem thuốc nổ đặt ở cửa nhỏ, đoán chừng hôm nay cũng không thoát

được, cũng không biết nổ chết bao nhiêu người.

Lưu Văn Hoa không để ý tới anh ta, xoay người nói với Trình Du Nhiên:

"Năng lực của cô đều mạnh mở mọi mặt, dù cô không nghĩ cho mình, cũng

nên suy tính vì con trai cô chứ, đi theo đám xã hội đen này, sớm muộn gì cô cũng sẽ xảy ra chuyện."

Trình Du Nhiên thật không có cách nào, không suy tính vì con trai cũng

may, cha con trai của cô chính là thủ lĩnh Hắc bang lớn nhất trên thế

giới, không đi theo đám bọn anh thì đi theo ai, chỉ là bác sỹ Lưu cũng

là tốt bụng, lại nói bằng tốt nghiệp vẫn còn chưa cầm ở trên tay, cô

cũng không thể nói gì thêm, chỉ thở dài rồi nói: "Du Nhiên nhớ kỹ lời

nói của bác sỹ Lưu, còn có cảm ơn bác sỹ Lưu đã cứu giúp, tôi sẽ lập tức cho người đưa chiếc xe kia tới."

Mặt Lưu Văn Hoa không vẻ gì gật đầu một cái, có thể nói cô ta đều đã nói rồi, còn dư lại đều xem Trình Du Nhiên lựa chọn thế nào thôi.

Tiểu Nặc nhìn một chút cái này, lại nhìn một chút cái đó, khóe miệng đột nhiên nâng lên nụ cười tà ác, ghé vào bên tai Bôn Lang nói: "Chú Đần

Lang, chú có muốn trả thù dì này hay không?"

"Cháu có biện pháp?" Bôn Lang đang buồn bực, nghe Tiểu Nặc nói như vậy

thì nhất thời thấy hứng thú, anh ta biết đầu đứa con trai này của lão

đại là mưu ma chước quỷ, thật có thể khiến mình xả giận, ít nhất có thể

ngẩng đầu lên ở trước mặt đám người Đan Hùng, chỉ là anh ta không có chú ý tới, lúc Tiểu Nặc nói chuyện, trên mặt nở nụ cười quỷ dị.

Thấy Bôn Lang mắc câu, Tiểu Nặc nhẹ nhàng nói: "Không phải dì này xem

thường Hắc bang à, chú chỉ cần nghĩ biện pháp kéo dì ấy vào không phải

xong rồi sao."

Đây tựa hồ là ý kiến hay, Bôn Lang gật đầu một cái, cũng không cần đánh

còn có thể làm cho cô ta khất phục, cái chủ ý này không tệ, có điều ngay sau đó lại cau mày hỏi: "Nhưng làm như thế nào mới có thể kéo cô ấy

vào?" Khiến một người phụ nữ căm thù hắc bang đến tận xương tuỷ vào hắc

bang, độ khó này dường như tương đối lớn.

Vào lúc hai người đang thảo luận xem làm cách nào để xuống tay, một

giọng nói phách lối đột nhiên vang lên: "Trình Du Nhiên, không ngờ cô

thật đúng là có thể chạy, chẳng qua tôi xem cô còn có thể chạy đến đâu

nữa?"

Mặt Trình Du Nhiên liền biến sắc: "Vạn Nhã Cầm, làm sao cô biết ở chỗ

này?" Sau khi Vạn Tuyết Cầm chết, Viêm Dạ Tước cũng từng phái người đặc

biệt đi tìm cô ta, chỉ nghe được tin cô ta mất tích mấy ngày trước, sau

lại bởi vì cô cũng chỉ là phế vật vô dụng, cũng không có để ý tới nữa,

không thể nghĩ đến còn có thể phái người đuổi giết cô, xem ra trước kia

thật đúng là xem thường cô ta.

"Tại sao tôi lại ở chỗ này thì cô không cần phải quan tâm." Vạn Nhã Cầm

cười lạnh một tiếng: "Hại chết chị tôi, đoạt di sản anh rể tôi để lại,

tôi xem hôm nay cô còn có thể chạy trốn thế nào?"

"Chuyện cười." Cho dù thân bị Vạn Nhã Cầm bao vây, Trình Du Nhiên mới sẽ không bị người phụ nữ này dọa sợ, hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói:

"Cô cũng nói ra mặt, chứng tỏ cô đã thừa nhận âm mưu không biết xấu hổ

chị mình, may mà trước kia Lãnh Triệt chưa đính hôn với cô, nếu không

hiện tại chỉ sợ anh ta cũng không có mặt mũi gặp người khác."

Trình Du Nhiên vừa nói, vừa dựa vào hướng Bôn Lang, nhỏ giọng nói: "Mục

tiêu của cô ta là tôi, có cơ hội lập tức mang Tiểu Nặc xông ra."

"Cô nói cũng thực không tồi." Ngoài dự liệu của Trình Du Nhiên, Vạn Nhã

Cầm thế nhưng không cãi lộn giống trước kia, ngược lại một bộ cao cao

tại thượng nói: "May nhờ lúc đó cô làm rối, nếu không tôi cũng sẽ không

có thành tựu của ngày hôm nay, tôi thật muốn cảm ơn cô thật tốt, người

đâu, bắt lại tất cả chúng nó đưa đi cho tôi."

"Để tôi xem các người ai dám?" Đôi tay Bôn Lang cầm súng, nhiệm vụ của

anh ta là bảo vệ chị dâu và Tiểu Nặc, nếu để cho họ mang đi, anh ta cũng không còn mặt mũi gặp lại lão đại.

"Thuộc hạ của Viêm Dạ Tước chính là đệ nhất súng, không ngờ chúng ta gặp mặt nhanh như thế." Một giọng tà mị từ một bên truyền đến, ngay sau đó

mười mấy người đàn ông tản ra sát khí đồng thời xuất hiện, vây mấy người vào giữa, sát khí sâm nghiêm, ngay cả bản thân Bôn Lang cũng cảm thấy

áp lực.

Khuôn mặt Trình Du Nhiên khó có thể tin, bật thốt lên: "Tần Tử Duệ?"

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Chương 156

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 156
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...