Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 97

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ha ha! Tôi ở nhà Mật Nhu là được rồi, không cần

phải làm phiền tới mọi người” Kính Huyễn cười khan nói, mình thật đúng là một

người ngu ngốc mà lại đi chọn nhầm chủ đề mới chết chứ.

“Không được, em không thể ở đó, em cùng anh trở về là được rồi” Diêm Hỏa nói

xong bá đạo muốn ôm Kính Huyễn vào trong xe, lại bị Tiêu kịp thời ngăn cản

được.

“Tôi còn chưa có đồng ý, làm sao anh có thể tùy tiện mang cô ấy đi được chứ”

Tiêu dùng sức đem Kính Huyễn từ trong ngực Diêm Hỏa kéo ra, khiến cho Kính

Huyễn bị lảo đảo.

“Kính Huyễn là mẹ của con tôi, đương nhiên là muốn về cùng tôi rồi” Diêm Hỏa

muốn đem Kính Huyễn đứng bên cạnh Tiêu kéo qua, nhưng Tiêu cũng không yếu thế

không buông tay, Kính Huyễn cứ như vậy mà bị hai người kéo qua kéo lại.

“Anh có buông hay không” Diêm Hỏa khiêu khích nhìn Tiêu không buông tay Kính

Huyễn.

“Những lời này là tôi nói với anh mới đúng” Tiêu cũng không cam chịu yếu thế

nắm chặt tay Kính Huyễn, cũng không có ý tứ muốn buông tay.

“Hai người các anh buông tay tôi ra cho tôi, không được ồn ào nữa” Càng ngày

càng có nhiều nguời tới xem, Kính Huyễn chỉ muốn tìm chỗ nào đó trốn mà thôi.

Cô muốn thoát mà tay cứ bị nắm chặt, nhưng là hai người đàn ông tức giận này,

sức lực cũng không giống nhau, Kính Huyễn làm thế nào cũng không thoát được hai

người này.

“Anh có buông ra hay không hả” Diêm Hỏa đỏ mắt lạnh lùng nhìn Tiêu, cảm nhận được

người mình nắm tay nãy giờ đang không vui giãy dụa, muốn tốc chiến tốc thắng

nhanh một chút.

“Tôi không buông” Tiêu cũng không chịu buông tay Kính Huyễn ra, muốn đem tay

Kính Huyễn từ trong tay Diêm Hỏa lấy ra, Diêm Hỏa cũng không cam chịu kéo Kính

Huyễn về phía mình, hai người đàn ông cứ như vậy trên đường lớn kéo qua kéo

lại.

“Anh rốt cuộc là có buông tay cô ấy ra hay không, anh không thấy là cô ấy đang

khó chịu hay sao” Tiêu không chịu thỏa hiệp kéo tay Kính Huyễn, dùng sức đem

Kính Huyễn kéo về phía mình.

“Biết cô ấy khó chịu như vậy, tại sao anh không chịu buông cô ấy ra” Diêm Hỏa

cũng lôi kéo Kính Huyễn về phía mình, Kính Huyễn cứ như vậy mà bị hai người đàn

ông kéo qua kéo lại như muốn xé đôi cô ra.

“Đau quá, hai người có dừng tay lại cho tôi có nghe hay không hả?” Kính Huyễn

cảm giác như mình là con búp bê đang bị xé ra làm đôi, mà hai người đàn ông này

là hai đứa con nít đang dành món đồ chơi.

“Anh có nghe hay không, Kính Huyễn nói đau kìa, anh rốt cuộc có buông ra hay

không” Diêm Hỏa giành trước mặt Tiêu nói, thấy Kính Huyễn đau đớn nhíu mày

trong lòng có chút đau, nhưng anh không muốn buông Kinh Huyễn ra, bởi vì anh sợ

khi buông tay Kính Huyễn ra anh sẽ mất đi cô.

“Tôi không buông, tôi sẽ không để cho Kính Huyễn trở về với anh” Tiêu cũng thấy

Kính Huyễn nhíu mày, nhưng nếu buông ra thì Kính Huyễn sẽ bị dẫn đi.

“Lập tức buông tay cho tôi, tôi đau muốn chết rồi” Kính Huyễn đau đớn hầm hầm

nhìn hai người, muốn bọn họ nhanh một chút buông tay cô ra.

“Không buông” Hai người đàn ông đồng thanh nói sau đó liền cùng nhau trừng mắt

đối phương

“Tôi nói anh buông ra có buông không hả, tôi thật sự rất giận” Kính Huyễn nổi

gân xanh hết trên mặt, mắt nhắm thật chặt muốn khống chế lửa giận đang bộc phát

của mình, trong lòng tự nói với chính mình tức giận sẽ mau già, sẽ có nếp nhăn,

nhưng là hai người này càng ngày càng quá đáng, Kính Huyễn không kìm nén nỗi sự

tức giận của mình thấy hai người bọn họ không có phòng bị, nhanh nhẹn cắn mạnh

lên tay bọn bọ.

“Tôi nói các anh buông tay, thật tức chết mà, tôi đã nói là đến nhà Mật Nhu ở,

mà các người còn như vậy là sao” Kính Huyễn lau đi vết máu do cắn hai người,

đồng thời nhìn hai người đàn ông.

“Em cắn thật không nương tay mà, sao không cắn nhẹ một chút chứ” Tiêu nhìn vết

cắn có dấu răng trên tay mình còn đang chảy máu, dùng tay kia che lại, bất mãn

nhìn Kính Huyễn.

“Nếu nhẹ một chút các anh có chịu buông ra hay không? Thật là Mật Nhu chúng ta

đi thôi, không cần để ý đến bọn họ” Kính Huyễn kéo Mật Nhu đứng ở bên cạnh này

giờ, mang theo Mật Nhu rời đi, để lại hai người đàn ông ở phía mình đang trừng

mắt.

“Kính Huyễn em chờ anh một chút, anh đưa em về” Dương Lịch không bỏ qua cơ hội

lấy lòng Kính Huyễn, như vậy có thể biết được Kính Huyễn ở đâu.

“Không cần làm phiền tới anh, anh tránh xa tôi ra một chút” Kính Huyễn dừng lại

lạnh lùng nhìn Dương Lịch, không nhịn được nói, hiện giờ cô đang rất tức giận,

cũng sẽ không có giọng điệu tốt với ai, huống chi là Dương Lịch.

“Kính Huyễn...” Dương Lịch nhiệt tình bị Kính Huyễn nói một câu làm tan biến ảo

tưởng của anh, ngơ ngác đứng tại chỗ còn muốn nói gì nữa, lại nhìn thấy Kính

Huyễn lấy tay ngăn trở mình nói, Dương Lịch chỉ có thể trơ mắt nhìn Kính Huyễn

lên xe của Mật Nhu, mà rời đi.

“Kính Huyễn, thì ra khi cậu tức giận thì kinh khủng như vậy, trước giờ mình

chưa bao giờ thấy cậu tức giận cả, hiện tại cuối cùng mình đã thấy” Mật Nhu lái

xe bên cạnh hưng phấn nói, dường như chuyện Kính Huyễn tức giận là chuyện khó

mà xảy ra.

“Cậu đó, người khác tức giận mà cậu vui đến thế sao, có muốn hay không mình cắn

cậu một cái, nếu như vậy thì mình rất sẵn lòng” Kính Huyễn nhìn Mật Nhu lái xe

mà cười rạng rỡ như vậy, tức giận nói, khi tức giận cô sẽ có bộ dạng này sao.

“Vậy thì thôi, mình không muốn bị cậu cắn đâu” Mật Nhu giả bộ sợ nói, khi nói

xong còn cười lớn, cô căn bản không có sợ tính khí của Kính Huyễn

Kính Huyễn không nói gì thêm lấy tay chống cằm, nhìn khung cảnh bên ngoài ngẩn

người, thành phố về đêm thật đẹp, nhà nhà đều sáng đèn, mọi người thật nhộn

nhịp.

“Cậu đang nghĩ gì thế, đã đến nhà mình rồi” Mật Nhu đẩy Kính Huyễn đang ngẩn

người một cái, không hiểu nhìn cái gì mà ngẩn người đến như vậy.

“A đến rồi sao, vậy thì đi thôi” Kính Huyễn bị Mật Nhu bất ngờ gọi, giật mình

đi theo Mật Nhu vào nhà.

“Mệt quá, hôm nay xảy ra thật nhiều chuyện” Kính Huyễn vừa vào nhà của Mật Nhu

không có hình tượng ngã xuống nằm trên ghế salon, điện thoại cũng đồng thời

vang lên, Kính Huyễn thật sự chẳng muốn nghe điện thoại, nhưng mà điện thoại

lại không chịu buông tha cô.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...