Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 82

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tại sao anh luôn chán ghét em, anh không thể thử

chấp nhận em được sao? Em cũng yêu anh như cô ấy, anh không thể quay đầu lại

nhìn em một cách chân thành hay sao?” Lộ Đế nhìn Dương Lịch khóc, tựa hồ như

muốn đem tình cảm ủy khuất của bản thân bấy lâu nay nói ra.

“Là bởi vì tôi đối với cô không có cảm giác, cô có thể gặp một người đàn ông

tốt hơn, tuy nhiên người đó không phải là tôi.” Dương Lịch rút tay mình ra khỏi

bàn tay bị Lộ Đế nắm, không quan tâm đến vết thương trên mắt của cô, chạy đi ra

ngoài muốn đoạt Kính Huyễn về.

“Tại sao có thể như vậy, gặp một người đàn ông tốt hơn? Haha, không thể nào, em

sẽ không bao giờ buông tha anh.” Lộ Đế nhìn bóng lưng Dương Lịch chạy đuổi theo

Kính Huyễn, lau khô nước mắt, sau đó đứng dậy mặc quần áo vào, cũng chạy theo

đi ra ngoài.

“Kính Huyễn, cậu chờ một chút.” Mật Nhu chạy theo phía sau Kính Huyễn, nhìn

Kính Huyễn giống như không muốn sống chạy như điên trên đường, Mật Nhu lớn

tiếng kêu Kính Huyễn.

“Khục “không biết chạy bao lâu, từ hôm qua Kính Huyễn cũng chưa ăn gì vào bụng

nhưng dạ dày cứ khó chịu, cuối cùng dừng lại bên đường nôn ra hết, tất cả đều

là nước.

“Kính Huyễn, cậu không sao chứ.” Cũng chạy như Kính Huyễn nhưng bộ dạng Mật Nhu

vẫn như hình tượng mỹ nữ, hai tay xách đôi giày cao gót cao đến kinh người, tùy

tiện nhét vào ven đường, lo lắng hỏi Kính Huyễn đang nôn khan.

“Hu hu “Mật Nhu, Dương Lịch làm sao lại ở cùng với Lộ Đế.” Kính Huyễn ngồi chồm

hổm ven đường, lớn tiếng khóc, hai người đi đường đi qua bên cạnh Kính Huyễn

đều tò mò nhìn cô đang khóc to, không biết vì cái gì khiến cho cô gái khóc đến

thương tâm như vậy.

“Nhìn cái gì, chưa từng thấy qua người khóc àh.” Mật Nhu khó chịu nhìn người đi

đường vây quanh nhìn Kính Huyễn, quơ tay múa chân đuổi đám người đi đường đang

bàn tán.

“Cậu muốn khóc, thì trước tiên cùng mình trở về.” Mật Nhu nhìn người đi đường

một lúc đông dần, không thể làm gì khác hơn đem Kính Huyễn đang ngồi trên mặt

đất khóc kéo cô đứng lên.

“Huhu mình không cần trở về.” Kính huyễn phản kháng nói, hiện tại cô không muốn

trở về nhìn thấy gương mặt Dương Tịch.

“Chúng ta không trở về chỗ đó, mình không dẫn cậu tới chỗ của Dương Tịch được

không?” Mật Nhu đau lòng dụ dỗ Kính Huyễn, hiện tại Mật Nhu cũng không muốn

mang Kính Huyễn đến gặp kẻ đã làm tổn thương cô.

“ừh.” Kính Huyễn lúc này mới yên tâm đi theo Mật Nhu.

“Kính Huyễn, trước hết hôm nay cậu ở chỗ này nghỉ ngơi, chỗ này lâu rồi không

có ai ở, nên hơi bẩn, ngày mai mình sẽ dọn dep một chút.” Mật Nhu dẫn Kính

Huyễn đến một gian phòng nhỏ trong phòng, mở đèn, đem miếng vải trắng trến ghế

salon lấy xuống.

“ưhm”“Kính Huyễn an tĩnh ngồi ở trên ghế sa lon, không lên tiếng.

“Kính Huyễn, cậu muốn khóc thì khóc đi, chuyện gì để trong lòng không tốt đâu.”

Mật Nhu nhìn Kính Huyễn im lặng, trong lòng càng thêm lo lắng, im lặng không

thích hợp với Kính Huyễn.

“Mình mệt quá, mình muốn đi nghỉ ngơi trước.” Kính huyễn từ từ nói.

“Được, vậy mình dẫn cậu vào trong phòng nghỉ ngơi.” Mật Nhu dẫn Kính Huyễn đến

một gian phòng, ngồi bên cạnh Kính Huyễn, cho đến khi xác định Kính Huyễn thật

sự ngủ thiếp đi, cô mới nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng, để cho Kính Huyễn ngủ thật

an tĩnh.

Sau khi Mật Nhu đi ra, vốn là ngủ ở trên giường, Kính Huyễn mở mắt, nghĩ tới

cảnh tượng mình vừa thấy, nước mắt lại chảy xuống, từng giọt từng giọt thấm

trên gối, cô không dám khóc thành tiếng sợ Mật Nhu phát hiện, không muốn Mật

Nhu lo lắng cho cô.

“Kính huyễn, em đang ở đâu, ra đây được không?” Dương Lịch ở trên đường gọi to

tên Kính Huyễn, không biết gọi bao lâu, nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng

Kính Huyễn.

“Kính Huyễn, rốt cuộc em ở nơi nào, em ra ngoài nghe anh giải thích có được hay

không.” Dương Lịch bởi vì không tìm được Kính Huyễn, thống khổ ngồi chồm hổm ở

trên đất, nước mắt thi nhau chảy xuống.(người đàn ông rơi lệ)

Lộ Đế lái xe theo ở phía sau, thấy Dương Lịch ngồi chồm hổm trên mặt đất, liền

xuống xe đi tới bên cạnh anh, “Dương Lịch, chúng ta trở về có được hay không.”

“Cô tránh ra, nếu không phải bởi vì cô, Kính Huyễn sẽ không bỏ đi c.” Bỗng

nhiên Dương Lịch từ trên mặt đất đứng lên, tức giận đẩy Lộ Đế đang nắm tay của

anh ra.

“Em không đi, em muốn đi theo anh.” Lộ Đế quật cường nói, căn bản cũng không sợ

bộ dáng bây giờ của Dương Lịch.

“Tốt nhất đừng để tôi hận cô.” Dương Lịch lạnh lùng nhìn chằm chằm Lộ Đế nói,

từ trong túi lấy điện thoại di động ra bấm một chuỗi số điện thoại.

“Alo.” Điện thoại bên kia truyền đến một thanh âm

“Là tôi, Dương Lịch, tôi muốn anh giúp tôi tìm Kính Huyễn, nhanh ra ngoài tìm

người cho tôi.” Dương Lịch thanh âm lạnh lùng hướng về phía điện thoại người

bên kia ra lệnh.

“Vâng, thưa cậu chủ.” Điện thoại bên kia biết là ai, lập tức thay đổi nghiêm

túc, nhưng cậu chủ vừa nói tìm người, hình như là thiếu phu nhân?

“Nhanh lên một chút ra ngoài tìm cho tôi.” Sau khi nói xong Dương Lịch cũng

không chờ điện thoại người bên kia lên tiếng, thì cúp máy.

Anh đi về trước chờ đợi tin tức của hắn, không nhìn tới Lộ Đế còn đang đi theo

phía sau.

“Cái gì, cậu nói không tìm được? Làm sao có thể, cô ấy không thể nào biến mất.”

Dương Lịch tức giận hướng về phía điện thoại bên kia nói, như thế nào một người

cũng không tìm được.

“Bây giờ thì không tìm được, chỉ l có thể xác định là, cô ấy còn chưa xuất

cảnh.” Điện thoại người bên kia hướng Dương Lịch báo cáo.

“Vậy cậu cũng cẩn thận nhanh tìm ra cho tôi.” Dương Lịch thật sự nghĩ bây giờ

Kính Huyễn có thể đến chỗ nào, chỗ của Mật Nhu cũng đã tìm qua, Mật Nhu cũng

không ở nhà, điện thoại của cả hai đều không liên lạc được.

“Kính Huyễn, cậu đứng dậy ăn cơm được không, mình nấu một ít cháo, cậu ăn một

chút đi.” Mật nhu bưng cháo cô vừa nấu xong, đem tới bên cạnh giường Kính

Huyễn, kêu cô.

“Mình không đói bụng, để lát nữa sẽ ăn.” Kính Huyễn giọng buồn buồn từ trong

chăn truyền ra, bây giờ cái gì cô cũng không muốn làm.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...