Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 77

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Dương Lịch, anh mau lên đây, em đem theo từ nhà

rất nhiều bánh ngon, chúng ta cùng ăn đi.” Vừa nãy Lộ Đế đối xử hung dữ, ức

hiếp Kính Huyễn, vừa nhìn thấy Dương Lịch, miệng cười như hoa nở, thanh âm ngọt

ngào kêu Dương Lịch.

“Làm sao cô lại tới đây, tôi không phải nói với cô rồi sao, về sau không được

đến chỗ của tôi.” Tâm tình Dương Lịch mới vừa tốt lên, nhưng nhìn thấy Lộ Đế

gương mặt lại trở nên xám xịt.

“Ở nhà không ai chơi với em, Kính Huyễn thấy vậy, cho nên rủ em đi cùng, chẳng

lẽ như vậy anh cũng tức giận sao?” Lộ Đế lòng dạ đen tối đem trách nhiệm đẩy

lên người Kính Huyễn, đứng bên cạnh bàn Kính Huyễn có nỗi khổ mà không nói ra

được.

“Kính Huyễn, thật sự là em dẫn cô ta tới sao?” Dương Lịch không nhìn Lộ Đế,

quay đầu hỏi Kính Huyễn, nãy giờ anh chưa nói chuyện với cô, hôm nay Kính Huyễn

rất kỳ quái, bình thường ở chung một chỗ cô nói rất nhiều, nhưng hôm nay sao

lại trở nên im lặng như vậy?

“Là, là...” Kính Huyễn vốn định muốn nói gì, lại nhìn thấy Lộ Đế đứng phía sau

Dương Lịch hung dữ nhìn mình, sợ quá cô không dám nói ra: “Là! Là em dẫn Lộ Đế

tới.”

Dương Lịch không phải đứa ngốc, sẽ không nhìn ra Kính Huyễn đang sợ, anh biết

Kính Huyễn làm như vậy vì sợ hãi, nhất định là bị Lộ Đế ức hiếp, không muốn làm

khó dễ cho cô, Dương Lịch không thể làm gì khác hơn là chịu đựng tức giận không

nổi nóng với Lộ Đế.

“Vậy cũng được, cô ta muốn tới thì tới, chúng ta không cần để ý tới cô ta, đi

chơi diều đi, anh mang diều mà mẹ mới mua đến.” Dương Lịch mỉm cười với Kính

Huyễn, nắm tay cô kêu cô cùng anh đi chơi diều.

“Hay quá, vậy chúng ta cùng đi chơi diều.” Cuối cùng hôm nay Kính Huyễn cũng nở

một nụ cười, đi theo Dương Lịch chạy đến bãi sân rộng chơi thả diều.

Bị vứt bỏ ở phía sau không ai để ý đến, Lộ Đế nhìn khuôn mặt tươi cười vui vẻ

của Kính Huyễn trong lòng dâng lên nỗi đố kỵ ánh mắt đầy quỷ kế, nhìn chằm chằm

vào Kính Huyễn.

“Kính Huyễn, được chưa? Anh bắt đầu chạy nha.” Dương Lịch cầm con thoi, hướng

về Kính Huyễn đứng ở phía sau giúp mình cầm diều nói.

“Chuẩn bị xong rồi, nhanh lên một chút, chạy.” Kính Huyễn giơ cao diều hưng

phấn cười, lớn tiếng đáp lại lời nói Dương Lịch.

Nhìn Dương Lịch lôi kéo diều chạy ở trên thảm cỏ, Kính Huyễn vui vẻ đứng một

chỗ vỗ tay vui mừng, chợt sau lưng bị ai đó vỗ một cái, quay đầu lại nhìn thì

thấy Lộ Đế đứng nhìn mình.

“Có Chuyện gì àh? “Kính Huyễn không biết mình làm sai cái gì, lại khiến cho Lộ

Đế nhìn mình căm ghét như vậy.

“Cô đi theo tôi tới một chỗ, tôi có chuyện muốn cô giúp một tay.” Lộ Đế hướng

về Kính Huyễn đang sợ sệt nói.

“Chuyện gì muốn tôi giúp? Có chắc Tôi giúp được không?” Kính Huyễn cau mày,

thật sự là không nghĩ ra Lộ Đế có chuyện gì cô có thể giúp.

“Đi theo tôi là được, không cần hỏi nhiều.” Lộ Đế không khách khí nói Kính

Huyễn, bản thân mình tự đi trước.

“Hả.” Kính Huyễn chỉ có thể ủy khuất đáp một tiếng, yên lặng đi sau lưng Lộ Đế.

“Cô biết bơi không?” Chợt, đi ở phía trước Lộ Đế xoay đầu lại hỏi Kính Huyễn.

“Mình không biết, mình sợ nước.” Bởi vì Kính Huyễn lúc nhỏ ham chơi, còn xém bị

chết đuối, khi đó nhờ Dương Lịch cứu cô, hai người cũng bắt đầu quen biết nhau

từ khi đó.

“Vậy rất tốt, cột tóc tôi mang rơi xuống nước rồi, cô đi xuống giúp tôi lấy lên

có được hay không?” Tuy là hỏi, nhưng giọng điệu cũng rất bá đạo, không có

thương lượng.

“Cái gì, kêu mình đi xuống lấy?” Kính Huyễn sợ sệt nhìn hồ nước so với cô còn

sâu hơn, không tin Lộ Đế lại gọi mình đi xuống lấy cột tóc cho cô ta.

“Tôi bảo cô đi xuống lấy cho tôi, mau đi xuống.” Lộ Đế đi tới phía sau đẩy Kính

Huyễn, Kính Huyễn đang ngồi không có phòng bị, lập tức bị đẩy xuống hồ nước.

“Cứu mạng, Lộ Đế, mình không biết bơi, mau tới cứu mình.” Kính Huyễn chồi lên

mặt nước liều mạng quơ cánh tay nhỏ bé của mình, lớn tiếng kêu Lộ Đế đang đứng

trên bờ mỉm cười đắc ý nhìn cô cười, kêu tới cứu.

“Cứu mạng “trong nước tiếng kêu của Kính Huyễn ngày càng yếu ớt nhỏ dần, không

biết là cô uống bao nhiêu nước, thân thể từ từ chìm xuống, cô sợ hãi nghĩ mình

cứ như vậy từ từ chết đi, muốn kêu cứu nhưng lại không phát ra được âm thanh

nào.

Chợt từ phía sau Lộ Đế một bóng trắng chạy đến, không chút do dự nhảy xuống

nước cứu Kính Huyễn, kìm nén sự tức giận ở trong nước tìm kiếm bóng dáng của

Kính Huyễn, Dương Lịch lo lắng tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không thấy cô, nhịn

không được sự lo lắng và tức giận, không thể làm gì khác nhô lên khỏi mặt nước

hít thở lấy không khí rồi lặn xuống tiếp tục tìm kiếm.

Cuối cùng ở một đống hải tảo bên cạnh thấy được Kính Huyễn sắp không còn hơi

sức, nhanh chóng lôi kéo cô lên bờ, biết một chút kiến thức tự mình làm hô hấp

nhân tạo cho Kính Huyễn.

“Khụ khụ “Được Dương Lịch sơ cứu cuối cùng Kính Huyễn phun nước trong bụng ra,

Dương Lịch thở phào nhẹ nhõm, việc đầu tiên anh làm chính là đi về phía Lộ Đế,

không lưu tình cho Lộ Đế một bạt tai, khuôn mặt mềm mại nhất thời in rõ dấu năm

ngón tay.

“Tại sao anh lại đánh em.” Lộ Đế che khuôn mặt bị đánh, không phục hỏi Dương

Lịch.

“Tại sao đánh cô, cô đừng cho là tôi không biết việc cô làm, cho cô một cái tát

là còn quá nhẹ tay, tốt nhất về sau đừng nên xuất hiện trước mặt tôi.” Dương

Lịch bởi vì lo lắng, giọng điệu nói đều tỏ ra sự tức giận vô cùng, hướng về

phía Lộ Đế đang giả bộ ngu ngơ không hiểu cảnh cáo nói.

Nếu như anh không phát hiện sự biến mất của Kính Huyễn, không tìm tới nơi này,

có lẽ Kính Huyễn đã bị cô ta hại chết, không nghĩ tới còn nhỏ tuổi như vậy, mà

lại ác độc làm chuyện người khác không thể tin được.

“Em chỉ nhờ Kính Huyễn lấy dùm cột tóc, em không biết là cô ấy không biết bơi.”

Lộ Đế vọng tưởng muốn đem tất cả mọi chuyện đẩy lên đầu Kính Huyễn, nhưng lời

giải thích vô lý của cô, Dương Tịch lại cho thêm một cái tát.

“Cô rõ ràng biết là Kính Huyễn không biết bơi, cô còn kêu cô ấy xuống hồ lấy

cột tóc, hay là cô cố ý muốn hại chết Kính Huyễn, may là Kính Huyễn không có

chuyện gì, nếu không tôi sẽ không tha thứ cho cô.” Bbởi vì hiện tại Dương Lich

thật sự rất tức giận, khuôn mặt bỗng trở nên lãnh khốc, thường ngày khuôn mặt

anh vô tư tươi cười chỉ vì Kính Huyễn, nếu người nào tổn thương đến cô, anh

nhất định không buông tha cho kẻ đó.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...