Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 75

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Kính Huyễn em nhanh ra ngoài đây đi, anh tìm em

thật lâu đó.” Dương Lịch tìm khắp cả khu vườn rồi, cũng không nhìn thấy Kính

Huyễn, đứng tại chỗ oán trách nói.

“Ha ha! Biết chắc anh không tìm ra em, em luôn ở phía trên này nè.” Kính huyễn

rốt cuộc tốt bụng bỏ qua cho Dương Lịch, ở trên núi giả mặt lộ ra khuôn mặt nhỏ

nhắn tràn đầy nụ cười, hướng về khuôn mặt phía dưới tìm mình đang mất bình tĩnh

mà nói.

“Em làm gì mà trèo lên chỗ cao như vậy, rất nguy hiểm, mau xuống đây.” Dương

Lịch nhìn thấy Kính Huyễn ở chỗ nguy hiểm, lo lắng kêu cô mau xuống, nếu không

cẩn thận té thì nguy.

“Biết rồi, không cần sợ là núi giả mà, núi này không có cao.” Kính Huyễn ngạc

nhiên nhìn Dương Lịch, chu chu môi bày tỏ không đồng ý lo lắng kia.

Kính huyễn thận trọng bò xuống núi giả, cũng đang bò đến nửa chừng, bước không

vững, lảo đảo té xuống, Kính Huyễn sợ thét lên, không dám nhìn xuống phía dưới,

dùng đôi tay che mắt lại.

Đợi thật lâu cũng không thấy cảm giác đau đớn, té xuống núi giả cũng không cần

lâu như vậy? Kính Huyễn nghi ngờ buông tay đang che mắt ra, rõ ràng là xuống

đất rồi, nhưng tại sao cô lại không thấy đau?

“Rốt cuộc em tính không đứng lên tới khi nào, nặng muốn chết, em nên mau giảm

cân đi.” Phút chốc Kính Huyễn sắp té xuống Dương Lịch làm miếng đệm thịt cho

cô, thấy cô nhóc ngu ngốc này còn chưa có ý định đứng lên, nên đành phải lên

tiếng.

“A, thì ra là em đè anh ở phía dưới, không trách được em cảm thấy không đau, anh

không sao chớ?” Kính Huyễn nhanh chóng trèo xuống người Dương Lịch, quan tâm

hỏi.

“Đau muốn chết, em nói anh có thể không có chuyện gì sao? Bảo em không nên leo

cao như vậy, hiện tại biết nguy hiểm chưa?” Dương Lịch miễn cưỡng xoa eo ngồi

dậy, còn giáo huấn Kính Huyễn nghịch ngợm.

“Oa oa!Đúng không, về sau... về sau! Em...Chẳng phải...Làm...Chính là...chứ

sao.” Không nghĩ tới chính là, Kính Huyễn nghe lời nói cảnh cáo của Dương Lịch

thì khóc rống lên, ngay cả nói chuyện cũng trở nên có chút đứt quãng, lần này

hù được Dương Lịch rồi nhưng...

“Em không có làm sao hết sao lại khóc, em xem, hiện tại anh không có bị gì hết?

Đừng khóc, ngoan, đừng khóc.” Dương Lịch cố gắng dỗ dành giải thích với Kính

Huyễn, nói khóc thì khóc liền, không thể làm gì khác cố gắng nén cảm giác đau ở

sau lưng, mỉm cười đứng trước mặt cô quay một vòng, bày tỏ mình thật sự không

có chuyện gì.

“Nhưng mà, em làm cho anh cảm thấy chán ghét rồi, hu hu “Kính huyễn có phải hay

không rất đần, Dương ca có phải cảm thấy ghét Kính Huyễn rồi hả? Đúng không?”

Kính Huyễn vừa khóc, vừa còn lo lắng Dương Lịch ghét mình.

“Làm sao ghét chứ, Sau này lớn lên Kính Huyễn là vợ của anh, làm sao anh lại

ghét em được chứ, đúng không?” Dương Lịch nhìn thấy Kính Huyễn trên mặt đầy

nước mắt, lấy cái áo sạcch sẽ của mình lau nước mắt cho cô, trong lòng ưng

thuận thề nguyện muốn kết hôn cùng Kính Huyễn.

“Có thật không? Vậy chúng ta ngoắc tay được không?” Kính Huyễn đưa cánh tay nhỏ

nhắn ra, muốn cùng Dương Lịch ngoắc tay, như vậy trong lòng cô mới cảm thấy yên

tâm.

“Được, ngoắc tay nào, trăm năm không thay đổi, vậy hài lòng?” Dương Lịch buồn

cười nhìn Kính Huyễn, đứng lên lôi kéo Kính Huyễn đi từ từ.

“Chúng ta đi đâu vậy? Em muốn về nhà, mẹ có thể đang tìm em.” Kính Huyễn không

biết rốt cuộc Dương Lịch muốn dẫn mình đi đâu, nhìn thấy bầu trời bắt đầu tối

dần, đoán là bây giờ mẹ đang ở nhà chờ cô.

“Đi theo anh đến một chỗ, chỗ đó sau này là nơi bí mật của chúng ta, rất đẹp.”

Dương Lịch quay đầu lại nhìn đã không còn thấy Kính Huyễn khóc nữa, vui vẻ nói

muốn dẫn cô đến một.

“Chính là chỗ này, đẹp không?” Dương Lịch dẫn Kính Huyễn đến nơi mà mấy ngày

trước anh đã phát hiện, anh phải vượt qua đám cỏ dại rất cao mới tới, cũng là

do anh đuổi theo con mèo mới phát hiện ra chỗ này.

Qua mấy ngày dọn dẹp, hiện tại nơi này sạch sẽ hơn nhiều, “Thật là đẹp, ở trên

cây đại thụ còn có căn nhà gỗ nhỏ, dường như ở trong còn có đồ.” Kính Huyễn

nhìn gốc cây trước mắt phải tới sáu bảy người như cô mới có thể ôm hết, miệng

há to đầy ngạc nhiên.

“Đúng vậy, lúc anh mới vừa phát hiện nơi này cũng kinh ngạc giống em vậy, trong

căn nhà gỗ rất rộng, còn có ly nữa, về sau chúng ta sẽ tới nơi này chơi, được

không, chỉ có hai chúng ta biết là được rồi.” Dương Lịch nắm chặt tay Kính

Huyễn, hướng Kính Huyễn ra ước hẹn.

“Được, về sau nơi này chính là nơi bí mật của chúng ta, em rất thích nơi này.”

Kính Huyễn vui vẻ theo cầu thang dây thừng trèo lên, mở cửa căn phòng nhỏ, chạy

vào bên trong.

“Dương ca, anh mau lên đây xem, phía trên này còn có còn nhiều gấu bông, rất

nhiều nha.” Kính Huyễn nhìn trong phòng đầy gấu bông mà mình thích, chạy đến

cánh cửa kêu Dương Lịch lên cùng chia sẽ niềm vui sướng với mình.

“Ừhm! Em thích là được rồi.” Dương Lịch nhìn Kính Huyễn vui vẻ, bản thân cũng

cười rất vui, những con gấu bông kia là anh đặc biệt đem tới đây, biết chắc

chắn là Kính Huyễn sẽ rất thích, cho nên anh mới mang tới.

Nhưng ước hẹn khi đó không thể thực hiện được, bởi vì một buổi sáng đẹp trời,

Kính Huyễn đã rất sớm đến nơi bí mật của cả hai, ngồi bên trong căn nhà gỗ nhỏ

chờ Dương Lịch, đơi thật lâu vẫn không thấy bóng dáng Dương Lịch đến, qua thời

gian cả hai đã ước hẹn lâu rồi.

Đến lúc Kính Huyễn sắp không đợi được nữa, rốt cuộc mới nghe thanh âm của Dương

Lịch: “Tôi bảo cô không cần đi theo tôi nữa, cô không thấy phiền hay sao.”

Dương Lịch nhịn không được hướng về một bé gái đang kiên trì đi theo phía sau

mình nói, bé gái kia rất xinh đẹp, mặc chiếc váy rất dễ thương, gương mặt quật

cường đi theo phía sau.

“Không cần, em muốn cùng Dương ca chơi.” Từ lúc cha mang cô tới Dương gia, khi

nhìn thấy mặt Dương Lịch, cô liền thích anh ngay lúc đó, từ buổi sáng đến bây

giờ liền quấn lấy Dương Lịch, Dương Lịch bị quấn lấy không có cách nào mới đem

cô tới nơi này, lo lắng không biết Kính Huyễn có tức giận hay không rời đi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...