Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 62

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Hai đứa các con thành thật khai báo cho mẹ, mẹ

Diêm nói có đúng sự thật hay không?” Kính Huyễn nghiêm túc nhìn hai bảo bối

hỏi.

“Đúng vậy, tụi con quyết định muốn đến nhà bà nội, mẹ cũng đi theo tụi con

chứ.”Bạch Hoan vui vẻ nói, còn muốn kéo Kính Huyễn cùng mình nhanh chóng đi.

“Mẹ Diêm có phải nói với các con chuyện gì, nên hai con mới đồng ý đi theo?”

Kính Huyễn thật bị chọc cho tức chết, hai đứa tiểu quỷ này thế nào hôm nay lại

không chịu ủng hộ mình.

“Không có, là chùng con tự muốn đi, không phải do bà nội nói” Bạch Đình mỗi câu

đều gọi bà nội đến ngọt xớt.

“Thật là bị hai đứa các con làm cho tức chết mà, rốt cuộc hai đứa có phải là do

mẹ sinh hay không vậy?” Nếu không phải hiện giờ chân của Kính Huyễn bị thương

nhất định phải đem hai đứa phản đồ này đánh một trận.

“Em hiện tại đành phải bằng lòng đi theo bọn anh thôi” Diêm Hoả thành công thực

hiện xong kế hoạch, anh biết hai người trưởng bối khoa trương sẽ dễ dàng thu

phục được Kính Huyễn.

“Anh nói tôi còn biện pháp nào nữa hay sao, anh nhớ cho tôi “thù” này nhất định

tôi sẽ trả”, hừ quân tử báo thù mười năm chưa muộn, mặc dù cô là phụ nữ nhưng

chờ mấy năm nữa cũng không quan hệ.

“Sớm như vậy không phải tốt hơn hay sao, anh ôm em xuống xe” Diêm Hoả tốt bụng

tính tới ôm Kính Huyễn xuống xe.

“Tránh ra không cần anh ôm tôi tự mình đi xuống được rồi” Kính Huyễn mất hứng

đẩy tay Diêm Hoả ra, đến nhà anh ta mình nhất định sẽ ăn cho bọn họ nghèo mới

thôi.

“Thật là bộ dạng em như thế này thì làm sao mà xuống xe, em không cần phải quật

cường như thế” Diêm Hoả không chấp nhận nhìn Kính Huyễn cau mày nói.

“Bộ dáng của tôi như thế nào cũng không cần anh quan tâm” Kính Huyễn cay cú khi

nghe lời nói của Diêm Hoả, chính là không cần anh, cô muốn dựa vào chính mình

không được hay sao.

“Kính Huyễn hay là để anh giúp em đi, bộ dạng em như thế này sẽ làm chân em bị

thương thêm” Húc Nhật đứng một bên thấy Kính Huyễn một mực muốn xuống xe chủ

động đi đến muốn giúp một tay.

“Cảm ơn anh, lúc nào cũng làm phiền anh hết” Kính Huyễn cùng Húc Nhật nói

chuyện vẫn chưa hết tức, hướng về phía Diêm Hoả khiêu khích.

“Không cần phải nói cảm ơn như thế, bằng không anh sẽ không vui” Húc Nhật không

thích Kính Huyễn lúc nào cũng đối với anh khách khí như vậy. Anh tình nguyện

thái độ của Kính Huyễn đối với mình giống như Diêm Hoả, tối thiểu như vậy sẽ

không làm cho anh có cảm giác bất đồng.

“Biết rồi vậy em không nói cảm ơn với anh nữa” Kính Huyễn bị Húc Nhật nhẹ nhàng

ôm lấy, từ từ đi xuống xe.

“Tại sao anh ta có thể ôm em mà anh lại không được chứ?” Diêm Hoả ghen nhìn

Kính Huyễn trong lòng Húc Nhật, tức giận không nói lên lời.

“Cái gì ôm hay không ôm, đừng nói khó nghe như vậy được không” Kính Huyễn không

thích những lời Diêm Hoả nói, lạnh lùng đáp trả lại.

“Hừ lên xe không cần phải ôm chặc như vậy” Diêm Hoả mất hứng giúp Húc Nhật mở

cửa xe, để Kính Huyễn ngồi vào xe được dễ dàng. Lúc Húc Nhật rời đi còn hung

hăng trợn mắt nhìn một cái.

“Oa nơi này thật to lớn” Hoan bảo bối nhìn ngôi biệt thực xinh đẹp hoa lệ trước

mắt há to miệng nói, bộ dáng biểu tình giống như Kính Huyễn lần đầu tiên nhìn

thấy ngôi biệt thự này.

“Thật sự rất là lớn, không biết bên trong có cái gì để chơi hay không đây” Đình

bảo bối thời điểm thấy ngôi biệt thự trước mắt cũng tràn đầy kinh ngạc, chỉ là

không có khoa trương như Hoan bảo bối mà thôi, tò mò chạy vào trong biệt thự

tìm kiếm đồ chơi.

“Đình bảo bối, con không nên chạy loạn như thế nghe không, cẩn thận lạc đường

đấy”. Kính Huyễn thấy Đình bảo bối trong biệt thự chạy loạn, muốn gọi nhóc

không nên chạy loạn.

“Không có chuyện gì, ở đây chỗ nảo cũng có người giúp việc trông nom, Đình bảo

bối sẽ không có chuyện gì đâu, anh ôm em đi vào” Hiện tại Diên Hoả đã có kinh

nghiệm không cần chờ sự đồng ý của Kính Huyễn liền bá đạo ôm lấy cô ra khỏi xe.

“Anh làm gì vậy, nhanh buông tôi ra, tôi có thể tự mình đi được” Kính Huyễn

chính là không thích bị Diêm Hoả ôm, cảm giác đó không được tự nhiên, có cảm

giác nhịp tim mình lúc nào cũng đập loạn nhịp, cô mới không cần cảm giác khó

chịu đó.

“Em cứ cử động như vậy sẽ té xuống đó, ngoan ngoãn sẽ không có chuyện gì xảy

ra” Diêm Hoả cười xấu xa uy hiếp Kính Huyễn, dường như nắm được điểm yếu của

Kính Huyễn là sợ đau.

“Anh” Kính Huyễn chính xác là sợ té xuống, cô tức giận cũng chỉ có thể ngoan

ngoãn nằm yên trong ngực Diêm Hoả không dám lộn xộn.

“Nơi này về sau sẽ là phòng của em, có chuyện gì em có thể gọi Thím Trương tới

giúp em, hôm nay em cũng mệt mỏi rồi, sớm nghĩ ngơi một chút đi” Diêm Hoả an

bài Kính Huyễn ở phòng cách vách phòng mình mà không có nói cho Kính Huyễn

biết. Nếu Kính Huyễn có chuyện gì cần giúp đỡ thì anh cũng có thể nhanh chóng

giúp.

“Biết biết, tôi mệt mỏi rồi nghỉ ngơi trước” Kính Huyễn nhìn căn phòng so với

phòng khách nhà mình còn lớn hơn, không có tâm tình để quan sát, cả người cứ

như vậy nằm trên giường.

“Trương mụ chúng ta ra ngoài đi, để cho cô ấy nghỉ nghơi thật tốt, tới giờ cơm

tối thì kêu cô ấy” Diêm Hỏa nhìn Kính Huyễn không có hình tượng nằm trên

giường, im lặng dặn dò Thím Trương tới giờ cơm thì gọi cô dậy.

“Vâng thưa thiếu gia” Thím Trương không nói nhiều lời liền đi ra khỏi phòng.

“Nhà này thực sự rất lớn, mệt quá rồi” Hoan bảo bối chạy trong biệt thự mệt lã,

ngồi trên ghế sofa than.

“Ai kêu em giống người ngu ngốc chạy loạn làm chi, đương nhiên sẽ mệt như vậy

thôi” Đình bảo bối khinh bỉ nhìn Hoan bảo bối, vừa rồi cậu cũng đi phía sau

Hoan bảo bối nên cũng mệt muốn chết rồi.

“Hai đứa các con cuối cùng cũng trở lại rồi à, lại đây uống nước trái cây nào”

Diêm Hoả cầm hai ly nước trái cây vừa mới làm đưa cho hai bảo bối, khoé miệng

mang theo nụ cười biểu hiện tâm trạng của anh bây giờ rất tốt.

“Cảm ơn chú” Hoan bảo bối lễ phép cảm ơn Diêm Hoả, rồi mới lấy ly nước trái cây

từ tay Diêm Hoả.

“Hoan bảo bối, con không thể gọi ta là chú được, phải gọi ta là ba, có được hay

không” Diêm Hoả nghe Hoan bảo bối vẫn gọi mình là chú, liền ngồi bên cạnh Hoan

bảo bối dụ hoặc nhóc gọi mình là ba cho bằng được.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...