Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 6

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiểu thư, cô muốn tới đâu đây?” Vừa lên xe, bác tài xế liền

tận tình hỏi, nhưng mà ánh mắt hắn nhìn Kính Huyễn có chút thương tiếc,

dường như ý muốn nói cô gái tốt sao lại làm chuyện như vậy, lại hoàn

toàn coi Kính Huyễn là tiểu thư.

Vẻ mặt kia đối với Kính Huyễn mà nói tựa như bị người ta hung hăng quăng một bạt tai, thật lâu không thể lên tiếng, nhưng mà điều này cũng không thể trách tài xế tại sao lại coi Kính Huyễn thành tiểu thư,

bởi vì lúc Kính Huyễn vừa hốt hoảng chạy đến, tóc tai cái gì cũng chưa

sửa sang lại, hơn nữa quan trọng nhất là, dấu ấn trên cổ vô cùng rõ

ràng.

Kính Huyễn lúng túng lấy tay che đi dấu môi trên cổ, thật vất vả về tới nơi nghỉ, sau khi trả tiền cho tài xế, ngay cả tiền thừa cũng không cầm liền nhanh chóng mở cửa đi vào.

“Tối hôm qua cậu đi đâu, sao đến bây giờ mới trở về? Cậu có

biết mình lo lắng cho cậu lắm không?” Kính Huyễn vừa mới mở cửa phòng,

Mật Nhu không biết từ đâu chạy ra, gương mặt đều có vẻ mệt mỏi.

Tối hôm qua Mật Nhu lái xe khắp nơi tìm Kính Huyễn, mãi đến

lúc sáng muốn xem một chút Kính Huyễn đã về chưa, lại phát hiện gian

phòng trống rỗng, Kính Huyễn căn bản là chưa về, Mật Nhu gấp đến độ như

kiến ở trong chảo lửa, thấy cửa được mở ra, lập tức lôi Kính Huyễn vội

vàng hỏi.

“Nhưng mà, tóc của cậu sao lại rối như vậy, cậu đi làm cái

gì?” Mật Nhu nhìn bộ dạng Kính Huyễn có vẻ nhếch nhác, sững sờ hỏi: “Còn nữa, trên cổ cậu có cái gì vậy? Rốt cuộc là cậu đã đi làm cái gì?”

Kính Huyễn đối mặt từng vấn đề này sang vấn đề kia của Mật

Nhu, thật sự là không biết trả lời như thế nào, vô thức đưa tay lên dấu

ấn trên cổ, mặt trở nên hồng hồng.

“Không phải là cậu bị người ta ăn rồi chứ?” Mật Nhu nhìn bộ

dạng Kính Huyễn thẹn thùng, to gan đoán, bất quá cũng bị cô đoán trúng

rồi, bởi vì mức độ đỏ mặt của Kính Huyễn lúc này có thể so được với quả

táo đỏ.

“Cậu đừng hỏi nữa, mình muốn đi tắm.” Kính Huyễn chạy nhanh

như đà điểu trốn tránh vấn đề của Mật Nhu, vọt vào phòng tắm tắm sạch

thân thể.

“Không sao, cậu ở lại đây, còn sợ cậu không nói, hắc hắc.”

Mật Nhu thật sự là tò mò rốt cuộc ai dám ăn sạch Kính Huyễn, người nọ

chắc chắn cũng không phải can đảm bình thường.

Dòng nước lạnh băng từ trên đỉnh đầu chảy xuống, giúp hạ đi

nhiệt độ nóng rực trên mặt Kính Huyễn, yên lặng tĩnh tâm thật tốt nghĩ

lại từng chuyện xảy ra trên người mình, đến tột cùng là mình làm ra

chuyện hoang đường gì đây, thật là thể diện vứt hết xuống Thái Bình

Dương luôn.

Hơn nữa dường như là mình chủ động, ông trời, không sống được mất.

“Kính Huyễn, rốt cuộc cậu tắm xong chưa? Sao lâu như vậy?”

Mật Nhu ở bên ngoài chậm rãi gõ cửa phòng vệ sinh, “Cái gì, Mật Nhu còn

chưa về ư, xem ra là không tránh được được rồi.” Trong lòng Kính Huyễn

đang vì mình mà mặc niệm ba giây.

“Cậu hãy nói thật đi, tối qua cậu đã làm gì.” Kính Huyễn vừa

mới mở cửa, liền bị Mật Nhu kéo lên giường ngồi, “nghiêm hình bức cung”.

“Có thể không nói được không?” Kính Huyễn vẫn cố gắng cự tuyệt lần cuối cùng.

“Cậu cứ nói đi?” Mật Nhu cười sáng lạn, nhưng cô là bạn bè với Kính Huyễn, lập tức biết đó là điềm báo sắp nổi giận.

Nghe xong Kính Huyễn thất linh bát lạc* giải thích,

Mật Nhu giận đến muốn đánh người rồi, “Kính Huyễn, cậu đi theo trào lưu

tình một đêm đang thịnh hành à, ngay cả anh ta trông như thế nào cậu

cũng không biết? Mình còn tưởng rằng cậu sau lưng mình đi kết giao bạn

trai, nói đi nói lại đều là mình bắt ép cậu phải tham gia bữa tiệc đó

mới có thể xảy ra chuyện như vậy, đều là mình không tốt.”

*thất linh bát lạc: Thất linh bát lạc, nói tắt Thất bát,

là bảy héo tám rụng, ý nói thua mất, không toàn vẹn, thường nói về mùa

màng có số thu hoạch rất kém sút vì bị thiên tai hay bị sâu rầy phá hại.

Mật Nhu càng nói càng nhỏ giọng, ngọn lửa vừa rồi đều không

còn: “Ôi, cậu làm gì đó, không sao đâu, bây giờ là thời đại nào rồi,

chút chuyện này không có gì lớn hết.” Kính Huyễn nửa đùa an ủi Mật Nhu.

“Nhưng …” Mật Nhu còn muốn nói tiếp cái gì liền bị Kính Huyễn chặn lại: “Không có nhưng nhị gì hết, cậu cũng vất vả, cậu xem, mắt của cậu đều thâm quầng, cậu mau đi nghỉ ngơi đi, bây giờ mình về rồi, cậu

không cần lo lắng cho mình nữa.” Kính Huyễn ỡm ờ đẩy Mật Nhu tới một

gian phòng khác.

“Nghỉ ngơi thật tốt, mình cũng cần ngủ một lúc.” Thay Mật Nhu đóng kỹ cửa lại, bản thân ngây ngốc trở về phòng, Kính Huyễn mở máy

tính lên, đem suy nghĩ đều tập trung ở trên máy vi tính, không muốn còn

nghĩ tới chuyện này nữa.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...