Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 130

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bản thân Kính Huyễn là một bí ẩn, nhưng cô che

dấu rất tốt, ngay cả ba mẹ đã mất của cô cũng không biết. Khi đó sư phụ muốn cô

lập gia đình, rồi có thể lựa chọn nói cho ba mẹ biết bí mật của mình hay không,

nhưng chưa kịp nói thì ba mẹ cô đã ra đi, cô từng muốn điều tra nguyên nhân cái

chết của họ, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ, vì cô sợ nếu điều tra ra, bản thân sẽ

không chịu đựng nổi.

“Kính Huyễn, Kính Huyễn, khụ khụ” Trong lúc Kính Huyễn đang chìm trong thế giới

riêng của mình thì nghe thấy giọng Diêm Hỏa vốn đang nhắm chặt mắt nằm nghỉ

trên giường, đôi tay mấy lần muốn duỗi ra nhưng quá nặng nề không đủ sức nâng

lên đành từ bỏ.

“Diêm Hỏa, anh tỉnh rồi, anh có thấy chỗ nào không thoải mái không?” Diêm Hỏa

thì thào rất nhỏ, nhưng Kính Huyễn tai thính vẫn nghe được, vội vàng chạy đến

bên anh.

“Kính Huyễn, Kính Huyễn” Diêm Hỏa không trả lời cô, vẫn một mực kêu tên Kính

Huyễn, trông có vẻ như đang hôn mê hoặc là nằm mơ thấy Kĩnh Huyễn, miệng lẩm

bẩm, chân mày nhíu chặt.

“Em ở đây, Diêm Hỏa, em ở đây” Kính Huyễn nhìn Diêm Hỏa không mở mắt, vẫn một

mực kêu tên mình cũng nắm chặt tay anh muốn cho anh biết cô đang ở bên cạnh.

“Diêm Hỏa” Kính Huyễn có chút nghi ngờ gọi Diêm Hỏa vẫn đang nhắm chặt mắt, tay

vẫn bị anh nắm khư khư, muốn rút ra nhưng lại phát hiện chỉ cần mình động đậy,

chân mày anh liền nhíu theo, cuối cùng Kính Huyễn không biết làm gì đành mang

cái ghế ngồi cạnh giường Diêm Hỏa.

“Tiểu thư, tiểu thư” Cô y tá tới giờ đi kiểm tra phòng bệnh, vừa vào liền phát

hiện Kính Huyễn ngồi trên ghế, 1 tay bị bệnh nhân nằm trên giường nắm chặt, tay

kia chống thái dương ngủ thiếp đi, vốn không định đánh thức, nhưng trông kiểu

ngủ như chết này của cô thật không an toàn, đành dịu dàng đánh thức Kính Huyễn.

“A, có chuyện gì?” Bị đánh thức, Kính Huyễn vẫn bộ dạng như mất hồn, cổ cứng

ngắc mờ hồ hỏi y tá.

“Tiếu thư, bây giờ cũng đã trễ rồi, nếu cô phải ngủ ở đây thì có thể nằm ở

giường bên cạnh cho thoải mái” Y tá cười cười nhìn Kính Huyễn, tốt bụng chỉ một

chiếc giường bên cạnh giường Diêm Hỏa.

“Oh, vâng, cảm ơn cô! Á, xem ra tôi không cần rồi, cứ thế này ngủ cũng được”.

Kính Huyễn vốn vui mừng muốn tiếp nhận đề nghị của cô y tá tốt bụng, nhưng vừa

mới đứng lên liền nhớ ra tay mình còn bị Diêm Hỏa nắm, không thể làm gì khác

đành lúng túng cười từ chối.

“Tôi hiểu rồi, vậy tôi đi trước”. Cô y tá nở một nụ cười hàm ý nhìn Kính Huyễn

bị Diêm Hỏa nắm chặt tay, không đợi Kính Huyễn giải thích liền rời khỏi phòng

bệnh.

“Chỉ là nắm tay thôi mà. Thôi, dù sao cũng đã hiểu lầm, ngủ đã” Kính Huyễn nhìn

nụ cười đầy hàm ý của cô y tá biết là cô hiểu lầm, nhưng hiện tại cô rất buồn

ngủ, đằng nào cũng bị hiểu lầm thì lên ngủ chung giường với anh cho rồi, nghĩ

là làm, cô liền leo lên giường Diêm Hỏa ngủ thiếp đi.

Kính Huyễn vừa ngủ không lâu, điện thoại trong túi đổ chuông, cô vốn không định

nghe, để nó kêu chán tự dừng nhưng đã hai hồi chuông liên tiếp đổ mà chưa thấy

có ý định dừng, Kính Huyễn không làm gì khác được đành kéo thân thể mệt mỏi lấy

điện thoại ra nghe.

“Vâng, có chuyện gì”. Kính Huyễn tức giận hỏi qua điện thoại, vừa ngáp một cái

rất xấu.

“Kính Huyễn, là anh, em vẫn đang ở bệnh viện sao?” Đầu dây bên kia truyền đến

giọng trầm ấm của Dương Lịch, Kính Huyễn không tin được nhìn lại màn hình, một

dãy số dài không có tên, cô không nhớ đã cho Dương Lịch số điện thoại của mình

lúc nào.

“Vâng, anh gọi em có chuyện gì không?” Kính Huyễn trả lời qua loa cho xong,

cũng không cần hỏi, chắc là Húc Nhật nói cho anh ta.

“Vậy em có thể ra ngoài một chút không? Anh sẽ không làm mất nhiều thời gian

của em.” Dương Lịch một tay nói điện thoại với Kính Huyễn, tay kia kéo một valy

hành lý, xem ra định đi.

“Có chuyện gì, anh không thể nói qua điện thoại sao? Tôi hiện giờ không có thời

gian.” Kính Huyễn không nhịn được, đang ngủ ngon bị lôi dậy, thật khiến người

ta tức giận, hơn nữa bây giờ mới 5 giờ sáng.

“8h anh lên máy bay rồi, anh chỉ muốn nhìn thấy em lần cuối, sau này sẽ không

làm phiền em nữa.” Dương Lịch chua xót trong lòng nói với Kính Huyễn, từ giây

phút thấy Diêm Hỏa không tiếc tính mạng xông lên cứu cô, anh liền hiểu rõ, Kính

Huyễn không còn thuộc về một mình mình, so với anh cô ấy còn có người khác chăm

sóc tốt hơn, như vậy anh cũng đã yên tâm ra đi.

“Cái gì, tại sao lại đi nhanh như vậy”. Cô bất chợt hét lên, nghe thấy Dương

Lịch phải đi, phản ứng đầu tiên chính là muốn biến nguyên nhân: “Anh đang ở

đâu, tôi đến tìm anh”. Sau một hồi suy nghĩ, Kính Huyễn quyết định muốn gặp

Dương Lịch, ít nhất về sau cũng sẽ không có gì phải nuối tiếc.

“Anh ở quán cà phê dưới công ty em”. Dương Lịch nói như đang thở phào nhẹ nhõm,

trước khi gọi điện cho Kính Huyễn, anh đã chuẩn bị tinh thần bị cự tuyệt, nghe

thấy lời đồng ý của cô, anh nhất thời vui vẻ.

“Vâng, chờ tôi 20 phút”. Kính Huyễn tính bệnh viện này cách công ty không gần,

để điện thoại vào túi toan đi ngay, vừa định đi mới lại nhớ ra, tay mình còn

đang bị Diêm Hỏa nắm chặt, Kính Huyễn dùng sức, lần này không muốn cũng phải

rút tay ra, trước khi đi còn dặn dò y tá trông giúp Diêm Hỏa.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...