Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 109

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Oa, thằng nhóc này có phải cậu muốn ăn cho ta

nghèo phải không, đúng là thằng tiểu tử thúi mà” Chủ quán có ý là giỡn với Diêm

Hỏa, nhưng tay nhanh so hơn với miệng, đã đem nồi nước sôi ở trong bếp tới

trước mặt Diêm Hỏa, trên mặt còn mang theo nụ cười.

“Ăn tự nhiên, tôi còn nhiều món muốn ăn lắm, là ông nói mời khách đấy, chủ quán

lâu mới mời khách, có cơ hội tốt như vậy tôi tại sao lại không tận dụng được

chứ” Hai người giống như là có thói quen chung đụng, Diêm Hỏa không một chút

nào giả bộ, dường như khi tới nhà hàng này thì Diêm Hỏa thay đổi hết hình tượng

bên ngoài của mình vậy.

“Tiểu tử thúi, nghe cậu nói xong làm như tôi là người keo kiệt lắm vậy, xong

ngay đây, hai người trước hết tìm một chỗ ngồi xuống đi, chờ tôi quay vào lấy

ít đồ ra nữa là có thể ăn rồi” Chủ quán cười vui vẻ, thúc giục Diêm Hỏa tự mình

đi tìm một chỗ để ngồi xuống, còn chính mình thì đem vợt vớt thức ăn bên trong

nồi, đặt vào cái chén nhỏ bên cạnh.

“Anh đừng cho là tôi nói lung tung, chẳng qua là tôi thật không nhìn ra thì ra công

tử nhiều tiền như anh mà cũng biết mấy quán nhỏ kiểu này, mà còn quan hệ rất

tốt với mọi người nữa chứ” Kính Huyễn cùng Diêm Hỏa tùy tiện tìm một chỗ để

ngồi xuống, Kính Huyễn nhìn xung quanh trong nhà hàng, khá nhỏ, tuy nhiên nó

không thể so sánh với các nhà hàng nhỏ mà bẩn khác, có thể nói nó rất sạch sẽ

và chỉnh tề, trên mặt đất không có khăn giấy khách ăn ném lung tung, ngay cả

mặt bàn cũng được lau dọn rất sạch sẽ.

“Còn nhiều điều mà em không nghĩ tới nữa đâu, em có tin hay không chủ quán này

là sư phụ dạy nấu ăn cho anh đấy? Anh không chỉ làm thêm ở nhà hàng, mà còn làm

công ở chỗ này nữa, chính vì chủ quán muốn anh nấu món cay, sau đó còn phát

hiện chủ quán có rất nhiều bí quyết nấu ăn, ông ấy trước kia là đầu bếp của nhà

hàng cao cấp, chỉ là sau này về hưu không có chuyện gì làm, nên chọn địa phương

vắng vẻ này mở nhà hàng nhỏ” Diêm Hỏa mặt mang nụ cười nhìn Kính Huyễn nói,

Kính Huyện nghe được tràn đầy kinh ngạc, anh là công tử có tiền, mà lại đi làm

ở một nơi như vậy thật không thể tin được.

“Có cái gì không tốt chứ, chỉ là kinh ngạc một chút thôi, nhưng mà sao anh lại

tìm được nơi vắng vẻ nay?” Kính Huyễn tự đoán tự nói, sau khi nghe Diêm Hỏa

nói, càng thêm vài phần kính trọng, thì ra Diêm Hỏa nấu đồ ăn ngon như vậy là

có một phần nhờ chủ quán.

“Trên đường đi lang thang thì làm sao anh tìm được nơi này chứ, là anh đi làm

thêm ở nhà hang cao cấp chính sư phụ đầu bếp nói cho anh biết, ông ta nói với

anh trước kia có một vị đầu bếp có tài năng nấu rất lợi hại, chỉ là về hưu rồi,

sau anh lại tìm vị sư phụ đầu bếp hỏi địa chỉ, khi mới tìm tới anh còn tưởng là

ông ấy đừa giỡn với anh” Diêm Hỏa chia sẻ với Kính Huyễn những chuyện mình chưa

từng nói cho ai biết. Nhớ tới những ngày trước đi làm thêm, giai doạn đi học có

lẽ là khoản thời gian vui vẻ nhất của anh.

“Vậy tại sao anh còn đi vào? Không phải quay đầu rời đi?” Kính Huyễn thật tò mò

hỏi, bình thường người khác mà gặp tình huống như vậy, nhất định sẽ lập tức tức

giận mà rời đi.

“Đúng vậy, lúc đầu khi anh tìm tới nơi vắng vẻ này cũng đã nghĩ tới sẽ quay về,

nhưng lại bị mùi hương của canh cay mà chủ quán nấu lôi kéo anh đi vào, nói

thật là anh không thích ăn cay, nhưng mà tay nghề của chủ quán rất tốt, canh

cay nơi này ăn vào lại không cay chút nào, hương rất là thơm và vị rất là ngon”

Diêm Hỏa rất thích Ma Lạt Thang ở nơi này, trước kia khi đi làm thêm ở đây vẫn

thường hay ăn, còn bị chủ quán đàu giỡn nói sau này cùng anh mở tiệm thức ăn

cay vừa có thể nấu cho người khác ăn, mình cũng có thể thưởng thức, thật là

tốt.

“Diêm Hỏa nói rất đúng, Ma Lạt Thang ở chỗ tôi không phải thật cay như những

loại kia, nhưng trong đó mùi thơm không phải là ít, hãy ăn thử một ít cho biết

mùi vị nào” Trong lúc hai người đang nói chuyện, chủ quán bưng ra một chén đầy

thức ăn, phía trên còn để thêm vài hương liệu mà chủ quán đặc chế, nước canh

thoạt nhìn rất cay, nước có màu hồng đậm, Kính Huyễn nhìn màu nước canh hồng

đậm như thế tự hỏi: lại thật sự sẽ không cay hay sao.

“Nhưng cái này thoạt nhìn rất là cay, thật sự sẽ không cay sao” Kính Huyễn nghĩ

đi nghĩ lại, liền đem vấn đề trong lòng nói ra, liền cầm đôi đũa gắp một miếng

đậu hủ lên ăn thử.

“Như thế nào, mùi vị không tệ chứ” Chủ quán nhìn Kính Huyễn ăn miếng đậu hủ,

đối với tay nghề của mình rất có tự tin, chủ quán cười hỏi Kính Huyễn.

“Ăn thật ngon, thật sự là nó không cay như thế, hơn nữa bên ngoài còn rất thơm,

thật cùng vẻ bên ngoài không giống nhau, không tệ không tệ, rất tuyệt vời” Ăn

miếng dậu hủ do chủ quán nấu, Kính Huyễn không keo kiệt chút nào khi khen ngợi

chủ quán, nâng ngón tay cái lên bày tỏ món ăn này rất ngon.

“Ha ha cảm thấy ăn ngon là được rồi, vậy các người cứ từ từ ăn đi nha, tôi còn

có khách kêu, muốn ăn gì cứ việc gọi, tận lực mà dùng” Chủ quán nghe Kính Huyễn

ca ngợi, càng thêm vui vẻ cùng hai người nói xong, thì phải đi tới bàn khách

khác, trong nhà hàng buôn bán rất tốt, lúc nào cũng đông khách.

“Như thế nào, ăn thật ngon chứ, thích ăn gì nữa, không cần cùng chủ quán khách

khí, em nếm thử cái này một chút, cái này ăn cũng thật ngon” Diêm Hỏa gắp một

khối huyết heo vào trong chén của Kính Huyễn, kêu Kính Huyễn nếm thử mùi vị.

“Ăn thật ngon, lần sau phải kêu Mật Nhu cùng Thanh Phong tới ăn, họ nhất định

sẽ rất thích” Kính Huyễn không khách khí ăn khối huyết heo mà Diêm Hỏa gắp vào

trong chén của mình, nhớ lại Mật Nhu cũng thích ăn, còn có Thanh Phong củng rất

thích ăn cay, quyết định lần sau phải mang hai người đó tới ăn.

“Lần sau ở nhà anh nấu cho mọi người ăn là được rồi, anh sẽ đem tuyệt kỹ đã học

ra nhất định sẽ không thua chủ quán” Diêm Hỏa nhìn thấy Kính Huyễn ca ngơi chủ

quán như thế, anh nghĩ muốn làm cho Kính Huyễn ăn để cũng được cô khen, không

nghĩ tới mình cư nhiên lại cùng sư phụ ăn dấm chua.

“Ừ, được” Kính Huyễn không ngừng nghỉ gắp thức ăn ăn, không có thời gian để ý

Diêm Hỏa nói tới cái gì, toàn bộ đều chú ý trên bàn ăn, dường như cùng Mật Nhu

một dạng, thấy thức ăn là không để ý tới mọi chuyện.

‘Em không phải muốn ăn hết tất cả đấy chứ, em ăn vậy thì còn gì cho anh ăn đây”

Diêm Hỏa thấy Kính Huyễn ăn hết một nữa, lập tức cầm đũa lên đuổi theo Kính

Huyễn chiến đấu hăng hái, hai người ăn rất vui vẻ, ăn xong rồi còn gọi thêm

nữa.

Nhưng đến khi rời đi, Diêm Hỏa vẫn đem tiền trả cho chủ quán, lúc đầu chủ quán

không chịu cầm, Diêm Hỏa cùng Kính Huyễn không nói hai lời cùng nhau đem tiền

nhét vào túi của chủ quán, không chờ chủ quán kịp phản ứng cả hai cùng lên xe

rời đi, chủ quán nhìn hai đứa trẻ ngoan tức giận mỉm cười.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 109

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...