Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 100

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vậy có phải hôn anh một cái thì anh buông tôi ra

phải không?” Kính Huyễn nghĩ tốt nhất trước tiên nên hỏi một chút, nếu như lại

muốn ăn vạ, thì chẳng phải cô sẽ rất thua thiệt sao.

“Hôn hôn! Anh muốn thân ái.” Diêm Hỏa nghe Kính Huyễn nói, cười khúc khích chỉ

đôi môi mình, ý tứ rõ ràng, chính là muốn Kính Huyễn hôn môi của mình, mà không

phải mặt.

“Vậy anh buông tay tôi ra trước, sau đó tôi sẽ hôn anh.” Kính Huyễn nhìn thấy

anh vẫn nắm thật chặt tay của mình, không khách khí kêu Diêm Hỏa buông ra.

“Không, em hôn trước.” Diêm Hỏa không chịu buông vẫn nắm chặt tay Kính Huyễn,

kiên trì muốn Kính Huyễn hôn anh trước.

“Hôn thì hôn, chẳng lẽ sợ anh sao.” Kính Huyễn thấy kế hoạch của mình thất bại,

không thể làm gì khác hơn là nhắm chặt hai mắt, ở trong lòng thầm động viên,

trời ạ, làm sao có thể làm được, thật là khó, đúng rồi, coi anh ta như bí đỏ là

được? Kính Huyễn ở trong lòng từ chối thật lâu, cuối cùng quyết định đem Diêm

Hỏa trở thành bí đỏ.

Nhưng, gương mặt anh tuấn như vậy, làm sao lại nghĩ thành bí đỏ được? Kính

Huyễn đỏ mặt nhìn Diêm Hỏa, bởi vì say rượu mà gương mặt anh có chút hồng hồng,

nếu coi anh là con gái thì còn có thể, bởi vì thật là đẹp, muốn suy nghĩ biến

anh thành bí đỏ dường như quá khó khăn.

“Rốt cuộc không muốn thân ái à?” Diêm Hỏa nhìn Kính Huyễn vẫn cứ như vậy nhìn

mình, cũng không có một chút ý tứ muốn hành động, bĩu môi mất hứng hỏi Kính

Huyễn.

“Biết rồi, thật phiền phức.” Kính Huyễn hạ quyết tâm, xong toàn bộ không có cảm

giác lãng mạn, dùng tốc độ nhanh nhất lướt qua môi của Diêm Hỏa, như chuồn

chuồn lướt trên mặt nước, sau đó liền nhanh chóng rời ra khỏi khuôn mặt Diêm

Hỏa, thừa dịp Diêm Hỏa còn đang ngẩn người, liền rút tay ra khỏi bàn tay bị

Diêm Hỏa nắm.

“Ăn gian, cái này căn bản không phải hôn.” Diêm Hỏa thấy Kính Huyễn đã lui ra

cách mình một khoảng, không vui lên án hành động Kính Huyễn.

“Wey wey Wey, không nên nói chuyện lung tung, bản tiểu thư chịu hôn anh, anh

còn không mở cờ trong bụng, mà còn nói tôi ăn gian,, không để ý tới anh, tôi đi

nấu canh giải rượu.” Kính Huyễn nỗ lực muốn lấy tay quạt cho mặt cô bớt nóng,

nhưng vừa nhìn thấy Diêm Hỏa, thì càng hồng đến lợi hại, cuối cùng chỉ có thể

nhếch nhác nói vài câu nói sau đó chạy vào phòng bếp.

“Rốt cuộc là mình làm sao vậy, sao mà tự nhiên tim lại đập nhanh, thảm thảm,

nhất định là tên Diêm Hỏa, gương mặt họa thủy của anh ta làm hại, sau này tốt

nhất là nên giữ khoảng cách.” Ở trong phòng bếp nấu giải rượu canh Kính Huyễn

vỗ vỗ ngực mình, trong lòng giống như nai con nhảy loạn lên, tim đập nhanh, suy

đoán đó nhất định là gương mặt anh tuấn kia của Diêm Hỏa, nên cô mới như vậy,

trong lòng tự nhắn nhủ bản thân mình, về sau nên giữ một khoảng cách với anh.

Sau khi nghĩ thông suốt, Kính Huyễn đã nấu xong canh giải rượu, mang ra ngoài

ghế salon cho Diêm Hỏa, rồi thét lên: “Này, đứng lên, uống canh giải rượu.”

Kính Huyễn đem canh thổi cho nguội, sau đó đặt trên bàn bên cạnh sofa, kêu Diêm

Hỏa tự mình đứng lên uống.

“Không cần, đầu anh thật là đau, để cho anh ngủ đi.” Diêm Hỏa không cảm kích

nói, một cái tay khoác lên trên trán của mình, chân mày nhíu thật chặc, dường

như đầu rất đau, không có một chút ý tứ muốn đứng lên uống canh.

“Thật là kẻ phiền toái, lần sau anh mà còn như vậy, tôi sẽ trực tiếp mang anh

tới phòng vệ sinh mà tưới nước lạnh đó.” Tâm Kính Huyễn không cam lòng, đi tới

bên người Diêm Hỏa, múc từng muỗng, từng muỗng canh đến khóe miệng Diêm Hỏa,

cũng may Diêm Hỏa không phản đối cũng uống vào, nếu không Kính Huyễn thật sự sẽ

nổi đóa lên.

“Đầu heo, anh ngủ đi, tôi cũng muốn đi ngủ.” Kính Huyễn xoa lấy bàn tay mệt rã

rời, mở miệng ngáp, quay đầu nhìn thấy áo sơ mi của Diêm Hỏa vì chảy mồ hôi mà

dính vào trên người, bộ dáng kia ngủ nhất định sẽ rất không thoải mái?

“Thôi, ai kêu lòng mình thiện lương, đã giúp thì giúp cho trót.” Kính Huyễn

động tác rất nhanh liền đem áo sơ mi trên người Diêm Hỏa cởi bỏ, nhìn thấy trên

bụng, trên ngực Diêm Hỏa có nhiều vết máu ứ đọng, chứng tỏ Tiêu xuống tay rất

nặng.

“Xuống tay nặng như vậy, nhất định là rất đau?” Kính Huyễn nhìn máu ứ đọng trên

ngực Diêm Hỏa, không khỏi cảm giác đau lòng, có thể ngay cả chính bản thân cô

cũng không phát giác ra rằng bởi vì Diêm Hỏa bị thương mà trong lòng cô cảm

thấy khó chịu.

Kính Huyễn vội vàng tìm cái hòm thuốc, thận trọng đem dược cao bôi lên vết

thương của Diêm Hỏa, trong lòng không nhịn được thầm trách cứ Tiêu, không có

chuyện gì sao lại xuống tay nặng như vậy, cũng may là không có di chứng gì, nếu

không thì biết làm như thế nào.

“Ai! Anh cũng thật là may đó, nếu như tôi không bị Diêm phu nhân gọi quay về,

chắc bây giờ anh vẫn còn ở bên ngoài nhấn chuông cửa, sau đó ngủ luôn ở bên

ngoài, thật đúng là không biết yêu thương quan tâm đến bản thân mình gì hết.”

Sau khi Kính Huyễn bôi thuốc cho Diêm Hỏa xong, liền nằm bên cạnh Diêm Hỏa,

nhìn gương mặt ngủ say của anh, lầm bầm lầu bầu vừa nói Diêm Hỏa.

Không biết nhìn bao lâu, rốt cuộc mí mắt không thể chịu đựng được nữa, mà cô

cũng không còn hơi sức để lên lầu nghỉ ngơi, nên cứ như vậy nằm ngủ cạnh ghế

salon.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh chiếu vào gương mặt tuấn tú của

Diêm Hỏa, khiến anh vươn tay ra cản trở ánh mặt trời chói mắt, Diêm Hỏa muốn

ngồi dậy xoa xoa huyệt thái dương đau nhức, ngoài ý muốn thấy Kính Huyễn đang

an tĩnh nằm bên cạnh anh ngủ thiếp đi, áo sơ mi của anh cũng được cởi ra, nhìn

lên trên bàn cái hòm thuốc cùng chén, cũng biết tối hôm qua là Kính Huyễn đã

chăm sóc mình, nhưng chẳng phải là Kính Huyễn đến ở nhà Mật Nhu sao? Làm sao

lại chạy đến nơi đây?

Chẳng lẽ tất cả những việc ngày hôm qua không phải là mộng, mà là thật? Kính

Huyễn thật sự hôn mình, mà mình thật giống đứa bé khóc lóc nằm ăn vạ? Lúc này

Diêm Hỏa quả thật muốn khóc lên, tại sao anh lại làm ra nhiều chuyện mất mặt

như thế kia, sao mà nhìn mặt Kính Huyễn.

Không muốn suy nghĩ nhiều như vậy, Diêm Hỏa tận lực không đánh thức Kính Huyễn,

động tác nhẹ nhàng từ trên ghế salon xuống, ngồi chồm hổm xuống dễ dàng đem

Kính Huyễn từ trên mặt đất bế lên: “Cô gái ngốc nghếch này, có biết là ngủ trên

đất sẽ rất dễ bị cảm lạnh hay không hả, ngốc nghếch.” Diêm Hỏa nhìn Kính Huyễn

nhíu chân mày, đau lòng dùng thanh âm nhỏ nhất nói với cô.

Kính Huyễn dường như cảm nhận được lồng ngực Diêm Hỏa, trong giấc mộng Kính

Huyễn vô thức đem thân thể nhích tới gần Diêm Hỏa hơn, còn thoải mái phát ra

tiếng r//ê//n mềm mại, Diêm Hỏa bật cười nhìn bộ dáng đáng yêu của Kính Huyễn, lắc

đầu một cái đem Kính Huyễn ôm lên lầu hai vào phòng nghỉ ngơi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...