Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MẸ CỦA BẠCH ĐINH ĐANG – Chương 4

MẸ CỦA BẠCH ĐINH ĐANG

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

7

Chuyện này, vốn dĩ nên dừng lại ở đây.

Nửa tháng sau, danh sách cán bộ lớp ưu tú được thông báo xuống, ngoại trừ Tống Phỉ Nhi là cán bộ lớp ưu tú cấp tỉnh, những người còn lại đều là cán bộ lớp ưu tú cấp thành phố, huyện, trường.

Mọi người lập tức hiểu ra, ngày hôm ấy thầy Chung nổi trận lôi đình là vì sao.

Ông ta muốn “bảo kê” cho cô nàng này lên.

Đời người, chẳng lo nghèo, chỉ lo bất công.

Tấm bảng đỏ tuyên dương của trường vừa dán lên, cả lớp liền chìm trong bầu không khí u ám nặng nề, mấy bạn lớp khác cũng sang hỏi han.

Trường tôi, khối tôi, chỉ tiêu cán bộ lớp ưu tú cấp tỉnh chỉ có hai người, mà cán bộ lớp ưu tú xuất sắc hơn Tống Phỉ Nhi thì đâu chỉ có một!

Có thắc mắc, ắt có giải thích.

Lý do mà nhà trường đưa ra là:

Không chỉ xét thành tích và số phiếu bầu của lớp, mà còn phải xét trên mọi phương diện khác, phải phát triển toàn diện cả đức-trí-thể-mỹ.

Họ lôi ra cả một đống giải thưởng mà Tống Phỉ Nhi từng đoạt được, các hoạt động công ích mà cô ta từng tham gia, toàn là giải cấp tỉnh, cấp thành phố, mà đa phần lại là các hạng mục văn nghệ, phần lớn lại do các tổ chức dân gian đứng ra tổ chức.

Thầy Chung còn cố tình gọi riêng tôi đến văn phòng, bày tỏ ba điều:

Thứ nhất, danh sách cán bộ lớp ưu tú cấp tỉnh đã được công khai trên trang web của Sở Giáo dục rồi.

7 ngày, không ai có ý kiến gì.

Giờ đã là chuyện ván đã đóng thuyền, có bất mãn cũng chỉ đành ngậm bồ hòn thôi!

Thứ hai, cái danh hiệu này cũng chẳng có ý nghĩa gì to tát với tôi, bảo tôi đừng để bụng.

Những học sinh nào từng đoạt giải nhất quốc gia các môn Toán, Lý, Hóa, Tin học, thì khi xét tuyển thẳng đại học, vốn dĩ đã có lợi thế cực lớn rồi, dù có thêm cái danh hiệu cán bộ lớp ưu tú cấp tỉnh này, thì cũng chẳng “xi nhê” gì.

Hồi năm lớp 11, tôi từng đoạt giải nhất quốc gia môn Hóa, thực sự không cần phải tranh giành cái danh hiệu này.

Quân tử thành nhân chi mỹ, bất thành nhân chi ác, thêm bạn bớt thù.

Thứ ba, hy vọng tôi hỗ trợ cô ta, an ủi đám bạn học khác trong lớp.

Ông ta cam đoan, sau này nếu có cơ hội khác, nhất định sẽ đề cử tôi.

Năm 17 tuổi, tôi đã không còn là cái tuổi ăn nói bỗ bã nữa rồi.

Trong đầu tôi toàn là những lời mắng chửi ông ta:

Đồ rác rưởi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Loại người như này mà cũng xứng làm giáo viên á?! Nếu mà thời chiến chắc chắn là Hán gian phản quốc rồi!

Ngoài miệng thì dịu giọng hơn nhiều:

"Nghe nói, bố của lớp trưởng Phỉ Nhi là nhân vật số hai của huyện mình, thầy Chung đây là 'đi đường vòng' đấy à?"

"Vớ vẩn! Ai nói thế?" Ông ta hạ thấp giọng.

"Đương nhiên là người trong cuộc rồi, cả lớp ai mà chẳng biết."

Sắc mặt thầy Chung tối sầm lại, mấy lần muốn nói lại thôi.

Tôi nhìn vẻ mặt nghệt ra của ông ta, trong lòng sướng muốn chết, dứt khoát buông tay:

"Công tác xoa dịu tôi không làm được đâu, 'miệng lưỡi nhân gian như làn sóng bể”, tôi không có bản lĩnh đó!"

Thầy Chung thở hắt ra một hơi, vẫy tay bảo tôi đi.

8

Tống Phỉ Nhi lại bắt đầu khóc nữa rồi.

Khi nói chuyện với các bạn cán bộ lớp khác hoặc các bạn nam, thỉnh thoảng cô ta lại lộ ra vẻ mặt sợ sệt, mắt đỏ hoe, cứ như thể ai bắt nạt cô ta vậy.

Tôi đặc biệt không hiểu nổi, kiểu gia cảnh như nhà cô ta, bao nhiêu người phải nịnh bợ, cung kính hầu hạ, không dưỡng thành tính cách hống hách đã là may rồi, sao lại có thể thành ra "trà xanh" được nhỉ?

Về chuyện "Cán bộ ưu tú cấp tỉnh", mọi người tuy bàn tán xôn xao mấy ngày nay, nhưng người thực sự để ý, cũng chỉ là những người có khả năng cạnh tranh thôi, cả khối lớp cộng lại, đếm trên đầu ngón tay.

Mọi người đều là người thông minh, biết rằng dây dưa chuyện này cũng vô ích, kết quả khó mà thay đổi được, chi bằng làm thêm vài bộ đề, tranh thủ thi đại học được thêm vài điểm còn hơn.

Nửa tháng sau, trong lớp đã không còn ai bàn tán về chuyện này nữa.

Điểm giữa kỳ của bọn tôi cũng có rồi.

Tôi vẫn đứng nhất lớp, hạng ba toàn khối; còn Tống Phỉ Nhi, từ top mười của lớp, rớt xuống ngoài top mười.

Buổi họp phụ huynh diễn ra theo đúng kế hoạch.

9.

Mẹ tôi biết lớp bọn tôi có một học sinh chuyển trường, biết bố của học sinh chuyển trường đó là huyện trưởng mới nhậm chức của huyện mình.

Tôi thỉnh thoảng hay "buôn dưa lê" với mẹ mấy chuyện này.

Mẹ chẳng hứng thú gì mấy, mỗi lần nghe tôi kể, cũng chỉ ậm ừ cho qua vài câu, rồi lại chuyển chủ đề—

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

"Vẫn là thành tích quan trọng nhất! Mình cứ thi thẳng vào đại học ngon nghẻ, chẳng phải 'chanh sả' hơn mấy đứa 'chen đầu' luồn cúi, đi cửa sau kia à?"

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MẸ CỦA BẠCH ĐINH ĐANG
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...