Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mây Trên Đồng Bay Mãi – Chương 7

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quãng đời mà tôi từng

có, thứ cô ấy cho là đẹp nhất.

Chiều

thứ hai, Dĩ Mạch chuồn khỏi tòa báo. Cô đứng trước tòa nhà của đài phát thanh

và truyền hình, nghển cổ ngó nghiêng. Cái tên Hàn Hiểu quỷ quái này, không có ý

thức giờ giấc gì hết, cô chờ mỏi cả chân rồi mà vẫn chưa thấy ra.

Cảnh vệ

nhìn cô một lượt đầy dò xét, cô lẩm bẩm: Đúng là nhà đài có khác, không dùng

bảo vệ mà dùng cảnh vệ vũ trang, nhà đài đúng là nhà đài, oai hơn tòa soạn

nhiều.

“Thưa

cô”. Anh cảnh vệ vừa mở miệng, Dĩ Mạch vội vàng đứng nghiêm. Cô nhớ tới lần

trước mình theo Hàn Hiểu đến đài địa phương của một tỉnh miền trung quay phim,

vừa mới đặt chân vào cổng họ đã bị trưởng phòng tin tức ra lệnh cho cảnh vệ

chặn lại. Hàn Hiểu tính nóng, gắt om sòm, nhưng cuối cùng cũng bị lôi đi. Cô

bạn Hàn Hiểu vừa về đến nhà đã cáu um, nói rốt cuộc cũng biết vì sao giải

Supergirl(4) lần

trước có chuyện xung đột với cảnh vệ. Xem ra bảo vệ tòa soạn mình vẫn còn tốt

chán!

“Thưa

cô”. Anh cảnh vệ nhắc Dĩ Mạch lần nữa, Dĩ Mạch mới sực tỉnh nhìn anh chàng cao

lớn da rám nắng đứng sừng sững trước mặt. Xem ra cảnh vệ đài Hàn Hiểu thật nhã

nhặn, thấy cô lơ đãng như vậy mà vẫn không nổi giận gì.

“Tôi

đang chờ bạn, cô ấy ra ngay bây giờ ấy mà”. Dĩ Mạch vừa cười trừ vừa giải thích

với cảnh vệ.

biết

rồi, nhưng cô có thể đứng qua một bên không? Cô che mất camera của chúng tôi

rồi”. Anh cảnh vệ kiên nhẫn giải thích. Cô nàng này không những che mất camera

mà còn che luôn cả màn hình tivi của anh. Dĩ Mạch vội ngoái nhìn cái camera

trên đầu, rồi lại nhìn chiếc tivi màn hình tinh thể lỏng ở bên cạnh, mới hiểu

ra vấn đề, vội lui qua một bên.

Dĩ Mạch

vốn không muốn đến, nhưng Hàn Hiểu và Lại Khai Hân cứ liến thoắng mãi trong

điện thoại, cuối cùng cô cũng đồng ý đến đăng ký tham gia đợt tuyển phóng viên

biên tập của đài truyền hình Vân Trạch.

Dĩ Mạch

lúc còn học đại học ở Tân Đông Phương có quen Hàn Hiểu và Lại Khai Hân. Hồi đó

để tiện đi lại, cô quyết định thuê một căn phòng ở gần đường Quốc Định, vừa hay

Lại Khai Hân học đại học F cũng rất gần đó nên rủ cô về ở chung. Còn Hàn Hiểu

học đại học Giao thông, cô không phải người bản địa, hoàn cảnh gia đình cũng

tầm tầm bậc trung nên tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Dĩ Mạch là sinh

viên ngôi trường “gà dại” vô danh tiểu tốt, tiếng Anh tồi tệ, để lấy được bằng

tốt nghiệp không thể không đến Tân Đông Phương. Cô vốn nghèo quá thể, thấy Lại

Khai Hân lại cung cấp nơi ở miễn phí nên vui vẻ dọn vào ở cùng. Ba cô nàng vừa

làm quen đã thấy sở thích phù hợp, tính khí bốc đồng giống nhau, thế là thành

một nhóm.

Cũng

không biết có phải là do duyên phận hay không, ba người bọn họ dù không cùng

một chuyên ngành, không học cùng một trường nhưng tốt nghiệp xong đều theo

nghiệp phóng viên. Hàn Hiểu từ đài truyền hình chuyển sang đài phát thanh, làm

biên tập viên chính ở đó. Lại Khai Hân thì làm phóng viên ở một công ty truyền

thông, công việc nói chung cũng mưa thuận gió hòa. Chỉ có Dĩ Mạch, bằng phóng

viên thì mãi không xong, công việc cũng không ổn định.

Thấy bộ

dạng ù ù lì lì của Dĩ Mạch, hai chị em quyết định kéo cô đến thi lấy bằng phóng

viên của đài phát thanh và truyền hình. Một là vì bằng của Tổng cục Phát thanh

Truyền hình dễ lấy hơn bằng của Tổng cục Xuất bản Thông tin, hai là sau này nếu

cô có xin giấy phép hành nghề phóng viên thì Hàn Hiểu cũng giúp được. Chẳng ngờ

Dĩ Mạch chờ mãi mà Hàn Hiểu với Lại Khai Hân vẫn chưa xuất hiện.

Dĩ Mạch

chán nản ngó nghiêng, ngoài cửa xế hộp hào nhoáng chạy qua, bên đường từng dãy

xe ô tô xếp hàng dằng dặc cứ như là lễ truy điệu của trùm xã hội đen.

“Oa,

đài truyền hình lại mời đến vị nào thế nhỉ? Cậu nhìn hoành tráng chưa kìa!”. Dĩ

Mạch thấy đau nhói bên vai, phát hiện Lại Khai Hân đang tóm chặt vai cô, mặt

đầy phấn khích. Dĩ Mạch thấy Lại Khai Hân có tiềm năng làm phóng viên giải trí

hơn cô, việc gì cô ta cũng tò mò muốn

“Sao

đến muộn thế?”. Dĩ Mạch thấy mình mà chờ thêm tí nữa thì chắc thành hóa thạch

mất.

“Hàn

Hiểu chưa nói với cậu à? Cậu ấy bị đạo diễn lôi đi đâu rồi ấy, theo kinh nghiệm

của tớ, cậu ấy bị gọi đi thế này thì ít nhất một tiếng đồng hồ mới quay lại được”.

Lại Khai Hân nhìn đồng hồ đeo tay, thản nhiên phán.

“À,

hình như Hàn Hiểu nhắn tin cho tớ thì phải?”. Dĩ Mạch lúc này mới xem điện

thoại, đúng là có một tin nhắn chưa xem.

“Cái

cậu này vẫn chưa chữa cái tật coi điện thoại là máy nhắn tin à? Sao không vào

trong đợi?”. Lại Khai Hân thắc mắc hỏi.

“Cảnh

vệ đứng đầy cửa thế này, làm sao vào?”.

“An Dĩ

Mạch, lần đầu tiên cậu làm phóng viên đấy à, đến cái cửa cũng không vào được

sao? Không thấy phòng trực ban ngay bên cạnh à? Trình giấy tờ xong là vào được

luôn”. Lại Khai Hân nhìn cô bạn như nhìn quái vật. Dĩ Mạch chau mày, thực ra là

cô không muốn trình giấy tờ! Dĩ Mạch uể oải tựa một bên chờ Lại Khai Hân trình

giấy tờ. Nói thật, hôm nay cô chẳng muốn đến đây đăng ký thi lấy bằng phóng

viên gì đâu. Từ bé đến lớn, cô ghét nhất là thi cử, bảo cô làm bài thi thì đúng

là đòi mạng cô rồi. Còn nhớ trước kia mỗi lần kiểm tra học kỳ, Vân Mộ Hàn đều

ép cô làm bài tập suốt ngày, không làm xong thì không cho đi đâu hết. Khuyên

bảo, dỗ dành mãi Dĩ Mạch vẫn không chịu làm bài, cuối cùng Vân Mộ Hàn nổi nóng

lên, đập bàn hỏi cô rốt cuộc muốn làm gì, Dĩ Mạch cũng cuống lên, đỏ mặt trả

lời “em quả thật không biết làm bài nào cả”.

Dĩ Mạch

lắc đầu, thật vô dụng! Sao lại nhớ đến chứ!

“Tiếp

theo là bản tin Vân Trạch, sau đây mời quý khán giả theo dõi chuyên mục Phỏng

vấn cùng Tâu Đình”, cô phát thanh viên mỉm cười đóng cửa sổ lại. Có

nhầm không! Bản tin phát hết rồi mà Hàn Hiểu vẫn chưa xuất hiện sao?!

“Tớ

biết tại sao đạo diễn lại gọi cậu ấy rồi!”. Lại Khai Hân xuất trình giấy tờ

xong ngẩng đầu nhìn tivi, nét mặt đầy ẩn ý.

“Tại

sao?”. Cô nàng Lại Khai Hân này có thể nói là loại đặc biệt trong báo giới,

phỏng vấn viết bài không bao giờ theo quy tắc nào cả. Nghe nói cô nàng là

truyền nhân của một vị phóng viên lão làng nào đó bị cả giới truyền thông đưa

vào danh sách đen, vì thế làm việc gì cũng có mánh riêng. Nhưng hai năm nay

đúng là cô nàng có viết được một số bài rất ma lanh, Hàn Hiểu thường miêu tả

Lại Khai Hân là người có “khứu giác tin tức nhạy như cún”. Vì thế, Dĩ Mạch

không hề hoài nghi, Lại Khai Hân lại “ngửi” được chuyện gì rồi.

“Hàn

Hiểu bị lên lớp chắc chắn là vì Tâu Đình, chắc chắn hơn nữa là có liên quan đến

nhân vật Tâu Đình phỏng vấn hôm nay”. Nói thế là Dĩ Mạch hiểu rồi. Tâu Đình là

bạn học đại học của Hàn Hiểu, nghe nói là hai người cùng mê một anh chàng đẹp

trai nào đó của đại học F. Hai người ganh đua kèn cựa nhau mãi, cuối cùng Hàn

Hiểu cũng chiếm được trái tim của chàng. Chẳng ngờ từ đó đến nay, Tâu Đình luôn

đối nghịch với Hàn Hiểu ở mọi nơi. Hồi mới thi tuyển vào đài truyền hình, hai

người cùng đến tham dự, nhưng chỉ có một vị trí cần người, cuối cùng đài truyền

hình chọn Tâu Đình vì cô ta có bề ngoài ưa nhìn, sau đó “tuyển vớt” Hàn Hiểu

vào làm biên tập. Hàn Hiểu làm sao chịu nổi sự kỳ thị này, thà làm phóng viên

cho đài phát thanh, thu nhập kém hơn một con số không còn hơn là làm một nhân

viên “tuyển vớt”. Cũng không rõ có phải Hàn Hiểu trời sinh đã có ân oán với Tâu

Đình hay không mà hai người đều bị phân vào tổ phỏng vấn người nổi tiếng. Hai người

bình thường vốn đã tranh giành, đấu đá dữ dội, lần này chắc chắn là có nhân vật

nào đó nhận lời phỏng vấn với Tâu Đình mà từ chối cho Hàn Hiểu phỏng vấn đây.

“Này,

cái Hàn Hiểu này cũng ngơ ngơ ngác ngác ngang ngửa với cậu, xem ra đấu không

lại Tâu Đình rồi”. Lại Khai Hân lắc đầu thở dài.

“Cái

cậu này, cậu nói ai đấu không lại cô ta? Thật không hiểu ra làm sao cả, lúc tớ

liên hệ phỏng vấn thì phòng đối ngoạiCool Game nói CEO

của họ không có thời gian phỏng vấn, ai ngờ họ lại nhận lời với Tâu Đình. Vừa

rồi tớ gọi điện hỏi lại thì họ bảo là giám đốc vừa mới đổi ý!”. Giọng Hàn Hiểu

vang lên làm Dĩ Mạch giật bắn mình.

“Cậu

nói ai? Giám đốc Cool Game á? Oh,

my god! Các cậu thấy giám đốc của họ chưa? Tớ đã từng đóng giả

lao công đột nhập vào khu văn phòng để tận mắt nhìn thấy CEO thần bí của họ,

đúng là ngang ngửa với ngôi sao điện ảnh! Ánh mắt vừa ngang tàng vừa dịu dàng,

đẹp trai quá đi mất!”. Âm lượng của Lại Khai Hân tăng cao chót vót, Dĩ Mạch lập

tức đứng cách xa cô nàng ba mét. Đóng giả lao công sao? Chắc chỉ có mình cô

nàng này làm nổi!

Xem ra

việc đăng ký dự tuyển hôm nay không thành rồi, Dĩ Mạch bị hội Lại Khai Hân lôi

vào văn phòng xem chuyên mụcPhỏng vấn cùng Tâu Đình. Đài

truyền hình có khác, đến tường của phòng tin tức cũng treo tivi màn hình tinh

thể lỏng, lúc nào cũng có thể cập nhật tin tức. Lúc này các phóng viên trong

văn phòng đang mỗi người bưng một hộp cơm, vừa ăn vừa nhìn chăm chăm vào màn

hình tivi. Hàn Hiểu bắt đầu vào đề với việc kênh thời sự Vân Trạch quảng cáo

quá rồi thì là cuộc cạnh tranh quyết liệt, không từ thủ đoạn nào của giới

truyền thông ngày nay, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi kết thúc diễn giảng ở

phần dạo đầu chuyên mục Phỏng vấn cùng Tâu Đình.

“Xin

chào quý khán giả và các bạn, cảm ơn đã theo dõi chương trình Phỏng

vấn cùng Tâu Đình hôm nay. Vị khách đến với chương

trình hôm nay là CEO của công ty chế tác và phát triển trò chơi lớn nhất châu Á Cool

Game, Vân Mộ Hàn. Anh Vân, chào anh, hoan nghênh anh đã

đến với chương trình của chúng tôi”.

Vân -

Mộ - Hàn! Dĩ Mạch giật thót mình ngẩng đầu lên nhìn màn hình. Người đàn ông

trên màn hình khiến cô cảm thấy vô cùng xa lạ, khiến cô tưởng những chuyện đã

qua đó chẳng qua cũng chỉ là ảo giác. Đây đúng là Vân Mộ Hàn trước kia cô quen

sao? Cũng diện mạo đó, nhưng mang dáng vẻ bí ẩn đến khó hiểu. Vẻ xa cách nghề

nghiệp, nụ cười lễ độ, cử chỉ khoan hòa, Vân Mộ Hàn này cô không quen, điều này

khiến tâm trạng cô có phần hẫng hụt, tựa như mất đi một thứ gì đó quý giá.

“Thấy

chưa? Áo anh ta mặc trên người là mẫu mới của Versace. Áo sơ mi màu này không

phải ai cũng dám mặc đâu, mà cũng chỉ có Vân Mộ Hàn mới mặc được ra hồn”. Lời

tán thưởng của Lại Khai Hân như một chậu nước lạnh giội thẳng vào Dĩ Mạch,

trong thoáng chốc cô đã bình tĩnh lại. Vân Mộ Hàn từ lâu đã không còn là cậu nhóc

nghèo trước kia vẫn thường dỗ dành chiều chuộng cô, nhịn ăn nhịn uống tiết kiệm

vì cô nữa. Giờ đây anh đã công thành danh toại, mọi chuyện trước đây giờ đã

trôi vào quá khứ. Từ lúc không hẹn mà gặp sau cánh gà ở live show của Kim Eun

Chae, đến khi vô tình thoáng thấy nhau ở nhà hàng Pháp, cô đều tự dối mình rằng

cô nhận lầm người rồi. Nhưng lúc này đây, khi anh cười cười nói nói trên chương

trình truyền hình, cô không thể không thừa nhận, anh về thật rồi, anh trở về

Vân Trạch rồi. Anh nói anh nhất định sẽ trở về, anh còn nói sẽ không để cô được

sống vui vẻ.

Đúng là

cô sống cũng không lấy gì làm vui vẻ. Vân Mộ Hàn, anh có biết sáu năm nay em

sống thế nào không? Cùng cực đến tột độ, vì bài viết mấy chục tệ mà phải ăn gió

uống sương ngoài biệt thự của các minh tinh, bị cảm cũng không dám xin nghỉ,

rồi cả cơn đau tim ngày càng nặng... Những điều này anh đều không hay biết,

người đàn ông thề sẽ chăm sóc cô suốt đời đó đã bỏ cô mà đi Seoul một mình, đến

cả lời cáo biệt cũng không. Anh làm sao mà biết được những năm qua cô đã sống

thế nào?

Có người cho rằng “ra là anh cũng ở

đây” là câu nói xúc động nhất trên đời. Còn cô thì chỉ muốn hỏi vì sao anh lại

ở đây? Vì sao... anh còn muốn ở đây!

Máy

điều hòa phì phì hơi lạnh, Dĩ Mạch run rẩy nhìn màn hình tinh thể lỏng.

“Dĩ

Mạch, cậu có cần mặc áo của tớ không? Đứng đây lạnh lắm, đừng để bị cảm đấy”.

Thấy thần sắc Dĩ Mạch không được tốt, Hàn Hiểu vội lấy áo khoác ra, cô biết sức

khỏe Dĩ Mạch vốn rất yếu, bình thường một trận cảm con con, người khác một tuần

là khỏi thì cô phải kéo dài một hai tháng là thường.

“Cảm

ơn”. Áo khoác vừa phủ lên người, hơi ấm đã truyền đến, nhưng tim thì vẫn như

hóa đá.

“Giám

đốc Vân, anh có thể giới thiệu với chúng tôi trò chơi mới nhất của Cool

Game lần này không?”.

“Mạc

Thượng Vân là trò chơi RGP 3D được nhiều game thủ yêu thích, với

thiết kế mang đậm màu sắc võ thuật Trung Quốc, hình ảnh đẹp và tinh tế, tình

tiết ly kỳ hấp dẫn, cho phép tung ra nhiều dạng nhân vật. Trò chơi này kế thừa

những ưu điểm của các trò chơi chiến lược mà Cool Game đã sản

xuất. Người chơi không chỉ có thể mô phỏng cuộc sống con người và thăng cấp, mà

còn có thể tổ chức bang phái, và nhất là có thể đấu võ giữa các bang phái. Lập

đội, bày trận, chiến đấu, đều là những thứ trước mắt bất kỳ trò chơi nào ngoài thị

trường cũng không bì được”. Vân Mộ Hàn giải thích xong, có người kinh ngạc kêu

lên “Có cả trò chơi kết hợp War gamevới Online

role - Playing game sao?! Nghe giám đốc Vân giới thiệu

tôi cũng muốn đăng ký chơi ngay lập tức. Nghe nói ý tưởng và lập trình cho trò

chơi này đều là của anh, anh đã nghĩ ra ý tưởng này như thế nào?”.

Dĩ Mạch

hít sâu, cuộc phỏng vấn này cô không muốn xem tiếp nữa. Nhưng Lại Khai Hân rất

hào hứng, không có chút gì là muốn đi cả.

“Vì tôi

có một người quen cũ, cô ấy rất khó tính với game. Hồi trước, lúc nào chơi, cô

ấy cũng đưa ra rất nhiều ý tưởng sáng tạo”. Sao anh lại có thể bình thản nói ra

chuyện trước kia của họ, xem ra cứ canh cánh nỗi đau trong lòng chỉ có một mình

cô thôi!

“Vậy

sao? Người này có phải là một người bạn đặc biệt quan trọng của giám đốc Vân

không?”.

“Chúng

tôi không phải là bạn”. Câu trả lời không chút đắn đo của Vân Mộ Hàn khiến Tâu

Đình hơi lúng túng, may mà khả năng ứng biến tại chỗ của cô ta khá tốt nên vấn

đề đã lập tức được xoay qua hướng khác. “Bộp!”. Dĩ Mạch vừa va phải cốc nước

của Hàn Hiểu, nước trà chảy lênh láng làm ướt cả bài viết trên bàn. Cô hoảng

hốt thu dọn mọi thứ trên bàn, trong nháy mắt, mọi người đều quay lại nhìn cô.

“Cậu

không sao chứ? Cứt hồn ấy, hay là để Lại Khai Hân đưa cậu về?”. Hàn Hiểu lo

lắng nhìn Dĩ Mạch. Dĩ Mạch ngơ ngác nhìn lại Hàn Hiểu, dường như chưa nghe rõ

bạn vừa nói gì. Trong đầu cô chỉ vang lên câu nói “Chúng tôi không phải là bạn”

của Vân Mộ Hàn. Mặc dù vốn đã không dám mong mình và anh còn có thể làm bạn,

nhưng khi câu nói này phát ra từ chính miệng anh, cô vẫn thấy sức lực như bị

rút rỗng.

Cuộc

phỏng vấn sau đó đều tập trung vào trò chơi Mạc Thượng Vân, Vân

Mộ Hàn cũng kiên nhẫn trả lời từng câu. Khi Tâu Đình hỏi anh có bạn gái không,

Dĩ Mạch mới ngẩng đầu lên. Vân Mộ Hàn trả lời theo kiểu tung hỏa mù, không chút

sơ sẩy. Dĩ Mạch hơi thất vọng nhưng sau lại có chút mừng thầm, chưa được mấy

giây cô lại tự giễu mình, sau cùng trong tim chỉ còn nỗi đau tê tái.

“Câu

hỏi cuối cùng là, ngoài việc mong trò chơi thành công ra thì giám đốc Vân còn

nguyện vọng gì nữa không?”. Vân Mộ Hàn không trả lời ngay, một nét đau đớn

thoáng qua mắt anh rồi biến mất ngay trong ánh mắt thâm trầm.

“Hy

vọng cô ấy sẽ chơi trò chơi này”. Vân Mộ Hàn nói rất nhanh, rất nhiều người

không nghe rõ anh nói gì.

“Sao?”.

Tâu Đình buột miệng.

“Quãng

đời mà tôi từng có, thứ cô ấy cho là đẹp nhất”. Vân Mộ Hàn nói xong câu nói khó

hiểu này, vội đứng dậy bước ra ngoài trường quay.

“Cảm ơn

quý khán giả và các bạn đã theo dõi chương trình phỏng vấn hôm nay, hẹn gặp lại

ngày mai”. Tâu Đình vội vã kết thúc chương trình, nhanh chóng chạy theo Vân Mộ

Hàn ra khỏi trường quay.

“Ha ha,

không ngờ Tâu Đình cũng có lúc thảm thế này! Đúng là Vân thiếu gia có khác, cá

tính ghê, chẳng thèm nể mặt cô ta chút nào, chưa nói xong lời kết đã chạy mất

rồi!”. Hàn Hiểu có phần hả hê.

“Cool thật,

cá tính quá! Tớ nhất định phải viết một bài về anh chàng này mới được!”. Lại

Khai Hân búng ngón tay đánh tách, “Dĩ Mạch, bên cậu không định viết gì về Vân

Mộ Hàn à? Dĩ Mạch!”.

Lại

Khai Hân và Hàn Hiểu quay đầu lại mới phát hiện ra áo khoác của Hàn Hiểu đã

được đặt ở trên bàn làm việc, còn Dĩ Mạch... đã không thấy đâu nữa rồi.

Quãng

đời mà tôi từng có, thứ cô ấy cho là đẹp nhất.

Bên

ngoài cửa xe là vô số những dãy đèn lấp lánh, soi sáng màn đêm mờ ảo của thành

phố buồn, cô đơn n

Dĩ Mạch

ngồi trong taxi, áp mặt vào cửa xe nhìn đèn đường bên ngoài nối liền thành từng

vệt vàng ấm áp nhưng không hiểu sao cô lại thấy cay cay mắt. Và rồi cô bật khóc

thành tiếng. Đây là lần đầu tiên trong sáu năm qua, cô lại có thể khóc lóc thảm

thiết như thế này.

“Cô

này, cô thất tình à? Thất tình cũng là chuyện thường, cô đừng nghĩ quẩn nhé. Cô

muốn đến bến sông phải không? Những người thất tình các cô cứ động một tí là

lại chạy ra bến sông...”. Bác tài thấy Dĩ Mạch khóc lóc thảm thiết liền an ủi.

“Ai bảo

cháu muốn ra bến sông? Cháu về nhà! Chú mà định lái đi lòng vòng thì cháu sẽ

kiện chú đấy!”. Dĩ Mạch vừa lau nước mắt, vừa lên giọng ghê gớm. Bác tài biết

mình vừa chạm phải đinh, vội vàng ngậm miệng. Các cô gái thời nay chẳng có chút

nhu mì dịu dàng gì cả, ai cũng đanh đá như hàng tôm hàng cá.

Vân Mộ

Hàn, rốt cuộc là anh có ý gì?! Vì sao lại sáng chế ra trò chơi ấy? Nếu không có

quá khứ đó, liệu có phải cô sẽ không có nỗi đau này? Liệu cô có thể mỉm cười mà

rút lui được không? Trò chơi đó gợi lại quá khứ một cách tàn nhẫn, nhắc cô về

những chuyện đã trải qua.

“Sau

đây chúng ta sẽ nhận cuộc gọi của một thính giả, chào bạn”.

“Tôi

vừa xem một cuộc phỏng vấn cảm động quá! Người đàn ông ấy đã nói câu ‘Quãng đời

mà tôi từng có, thứ cô ấy cho là đẹp nhất’ làm cho tôi nhớ đến chồng tôi. Tôi

muốn yêu cầu bài Đã từng là điều đẹp nhất tặng

chồng tôi!”.

Chiếc

radio trong xe vọng đến giọng nói sụt sùi của người phụ nữ, Dĩ Mạch ngân ngấn

nước mắt, bực bội lườm tài xế rồi tiếp tục khóc. Chầm chậm, tiếng nhạc vang

lên, nhấn chìm tiếng khóc thút thít của Dĩ Mạch.

Nếu

không phải đau đến đứt ruột

Ai

còn nhớ đến ai

Chỉ

còn mây và trăng

Nghĩ

về sự đầy vơi của mình

Không

thể khóc vì đã vỡ vụn mất rồi

Điều

đã từng đẹp nhất

Một

mình cô đơn trên con phố quen>

Đừng

hỏi em đang nhớ ai

...

Dĩ Mạch

xúc động khóc càng to hơn. Bác tài chau mày, vặn lớn âm thanh, vừa lắc lư vừa

hát theo bài hát:

Không

còn gì nữa, tất cả đã vỡ rồi, cơ hội của tình yêu

Sự

thực đã vỡ rồi, chuyện đời trái ngang

Còn

có gì đáng trân trọng nữa đây

...

“Chú có

thể tắt bài hát này được không?!”. Nghe tài xế say sưa “biểu diễn”, Dĩ Mạch

không khóc nổi nữa, cô lau khô nước mắt, sao lại có người biết phá hỏng không khí

như thế này chứ?!

“Chú

bảo này cô bé, chú hơn cháu phải đến hai chục tuổi, còn chuyện gì chưa thấy cơ

chứ? Cháu cứ nghe chú hát một bài thì buồn phiền gì cũng tan hết! Cháu đừng

cười, chú là mic... gọi là gì ấy nhỉ? Vua mic! Thím cháu cũng vì giọng hát của

chú mà mê mẩn đó, chỉ cần chú cất giọng hát là thím cháu lại cười lăn lê bò

toài... Phải rồi, phải như thế chứ, cười mới vui lên được!”.

Dĩ Mạch

không nhịn được, nước mắt còn chưa khô đã cười sằng sặc ở sau xe. Lúc ông ta

cất giọng hát trọ trẹ tiếng Vân Trạch, đúng là cô chỉ muốn lăn ra mà cười.

Đã bao

lâu rồi cô không thoải mái thể hiện cảm xúc thế này? Còn nhớ hồi bé, mẹ sợ cô

lên cơn nên lúc nào cũng giữ cho cô khỏi những xúc động mạnh, cũng vì vậy mà

cách cư xử trong gia đình cứ nhàn nhạt như nước. Cô chỉ thật sự biết cười hết

mình là từ lúc quen Mộ Hàn. Mộ Hàn cũng là một vua mic có thể lạc điệu đến tận

đảo Java, mỗi lần đi hát karaoke với mấy người bạn của anh, cô đều cười bò trên

ghế sofa.

Lại nhớ

đến chuyện trước kia nữa rồi, nếu buổi trưa đó cô không gặp Mộ Hàn ở hàng

Internet thì có phải mọi thứ sẽ không như thế này không? Sáu năm nay, An Dĩ

Mạch vẫn nghĩ đến câu hỏi này, nhưng chưa bao giờ cô nhận được câu trả lời.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mây Trên Đồng Bay Mãi
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...