Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mây Trên Đồng Bay Mãi – Chương 4

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mối

tình đầu, không chỉ nhẹ hơn năm tháng, mà còn nhẹ hơn cả tiền bạc, mỏng manh dễ

vỡ.

“Chúng

tôi cùng nhau đi qua sáu năm gian khổ, ai cũng không thể thay thế được!”. Kim

Eun Chae rầu rĩ nói, Dĩ Mạch nhói đau trong tim. Phải, đó là sáu năm của cô ấy

với anh, ai cũng không thể thay thế được.

Nghe

Kim Eun Chae kể lại quá khứ của bản thân, Dĩ Mạch bỗng nhớ đến lời trưởng

phòng. Nếu không đăng tin này thì cô buộc phải nghỉ việc. Không, cô không thể

mất công việc này! Nghĩ đến đây, cô lén đưa tay lấy bút ghi âm, ấn nhẹ nút thu.

“Hồi

đó, lúc gặp anh ấy, tôi còn làm trong hộp đêm, tôi...”.

Tay Dĩ

Mạch hơi run lên, cô thấy mình thật bỉ ổi, nhưng xin lỗi, cô phải giữ được công

việc này. Dù cô không hề muốn làm phóng viên, dù không khí ở đó khiến cô chán

ghét, nhưng cô phải ở lại. Cô có lý do để không thể không ở lại, cô không thể

mất công việc này.

“Anh ấy

là khách của tôi...”

Trước

kia cô ta là gái hộp đêm ư? Kim Eun Chae nổi tiếng với hình ảnh ngọc nữ lại có

quá khứ không đẹp đẽ như thế ư? Nếu tin này mà tung ra thì cho dù không nhắc

đến Vân Mộ Hàn cũng đã rất chấn động rồi. Như thế mình sẽ không phải tiếp xúc

với anh ấy nữa, Dĩ Mạch biết ý nghĩ của mình rất tồi tệ nhưng cô vẫn không nén

nổi.

Qua

những gì Kim Eun Chae kể lể, Dĩ Mạch dần rõ sự tình. Sáu năm trước, do hoàn

cảnh gia đình khó khăn, Kim Eun Chae phải đến làm ở một khu giải trí tại Seoul.

Vì xinh đẹp, hát hay nên cô rất được yêu thích. Hồi đó Mộ Hàn đang học IT ở đại

học Seoul, thường đến hộp đêm đó uống rượu. Một lần, Kim Eun Chae bị mấy tên

bảo kê đánh, Vân Mộ Hàn đã lao ra giúp cô dạy dỗ cho chúng một trận. Đêm đó,

anh uống rất nhiều, lại còn bị thương nặng. Kim Eun Chae chăm sóc anh cả đêm,

nhưng anh lại kêu tên một người con gái khác khi đẩy cô xuống giường...

Từ sau

lần đó, cô không làm ở hộp đêm đó nữa. Vân Mộ Hàn vừa làm vừa học, trong một

năm đã bảo vệ xong luận án lấy bằng đại học, lại được chuyển tiếp đi học thạc

sĩ ở Harvard, còn Kim Eun Chae cũng xin học tại nhạc viện Curtis, một nhạc viện

danh tiếng ở Mỹ. Tốt nghiệp xong, Vân Mộ Hàn và cô làm việc ở Mỹ một thời gian,

sau đó hai người cùng trở về Hàn Quốc. Chỉ trong vòng ba năm, chàng trai tài

năng ấy đã trở thành CEO của công ty chế tác trò chơi hàng đầu Hàn Quốc, còn cô

cũng trở thành minh tinh nổi tiếng hàng đầu của xứ sở kim chi này.

Cô học

tiếng Trung vì anh, cô rời quê hương đến đất nước lạ lẫm này cũng vì anh. Nhưng

tình yêu của anh tựa như đường chân trời, chỉ nhìn thấy mà không chạm vào được.

Hôm nay, anh lại bỏ cô mà đi, không một lời giải thích. Cô sợ hãi, lo lắng, vì

thế mới uống say mèm.

Tim Dĩ

Mạch nhói đau, ký ức như một con dao rỉ sét đ//â//m vào ngực cô. Giờ đây, vết

thương đã liền miệng, nhưng những năm tháng tuổi trẻ đó đã vỡ tan, tuyệt vọng

như cái chết. Đây chính là sáu năm của Vân Mộ Hàn ư? Rực rỡ, huy hoàng, thành

công liên tiếp, là sáu năm của anh và Kim Eun Chae, trong sáu năm đó, hoàn toàn

không có bóng dáng của cô. Còn sáu năm của cô thì sao? Thi đỗ vào một trường

đại học “gà dại”, chật vật mãi mới lấy được mảnh bằng rồi vào làm ở một tòa báo

nhỏ. Bình thường đến mức tầm thường, còn những ký ức ngày xưa giờ đã nhạt nhòa

như một giấc mơ. Vân Mộ Hàn, anh quả là xuất sắc. Cô biết, rời khỏi cô anh sẽ

có cuộc sống tốt đẹp hơn. Dĩ Mạch cười buồn trong lòng, mình đang làm gì thế

này chứ? Đang tìm cách bào chữa cho hồi đó à? Trên đời này không có thuốc hối

hận đâu mà uống. Từ lúc cô bước chân vào khách sạn gặp người đàn bà đó, cô đã

biết trước sẽ có kết cục này.

“Cái gì

tôi cũng làm rồi, cô cho tôi biết, tôi còn có thể làm gì cho anh ấy nữa đây? Vì

anh ấy, tôi thậm chí còn có thể... với người khác, nếu anh ấy biết sự thật thì

chắc sẽ căm ghét tôi lắm! Tôi không còn gì nữa rồi! Cuộc đời này tôi chỉ còn

anh ấy thôi”. Kim Eun Chae khóc lóc thảm thiết, có lẽ vì say nên cô ta không

còn giữ được bình tĩnh nữa.

“Cô còn

có bản thân mình mà, cô không cần làm gì cho anh ấy cả. Nếu anh ấy yêu cô, cô

bị tổn thương thì anh ấy cũng đau lòng. Nếu anh ấy không yêu cô, cho dù cô có

chết hàng nghìn hàng vạn lần anh ấy cũng không thương tiếc. Vì thế, chớ bao giờ

tự hỏi mình làm được gì cho anh ấy, chỉ cần hỏi mình đã làm được gì cho mình”.

Bao năm qua, cô vẫn cố gắng sống tốt, vì cô biết cho dù không sống vì mình, cô

cũng phải sống vì người khác.

“Cô thì

biết cái gì! Anh ấy không yêu tôi nhưng tôi yêu anh ấy, cô không hiểu cảm giác

của tôi đâu!”.

“Cô say

rồi, tôi đỡ cô ra nhé.” Dĩ Mạch thở dài, nói lý với người say, đúng là tự làm

khổ mình. Cô tắt bút ghi âm, cái kiểu đục nước béo cò như thế này đúng là cô

không thạo. Cho bút ghi âm vào túi xách, cô tiến đến đỡ Kim Eun Chae lên.

“Lui

ra! Á... đau...”. Bỗng cô ta ôm bụng quằn người, vẻ mặt đau đớn.

“Cô sao

thế? Này, có chuyện gì thế? Đừng có dọa tôi!”. An Dĩ Mạch lo lắng nhìn Kim Eun

Chae, say rượu cũng không đến nỗi toát mồ hôi lạnh đầy người chứ!

“Thiều

Trì! Thiều Trì! Mau đến! Có người ngất xỉu rồi!”. Dĩ Mạch đứng bật dậy. Lục

Thiều Trì đang sốt ruột chờ ngoài cửa nghe thấy tiếng Dĩ Mạch, không nghĩ ngợi

gì, đẩy cửa nhà vệ sinh nữ.

“Này,

cô ấy sao thế?”. Dĩ Mạch vội kéo tay Lục Thiều Trì hỏi.

“Anh

làm sao biết!”. Lục Thiều Trì lườm Dĩ Mạch, cô ta tưởng mình là thiên tài nhìn

một cái cũng đoán được bệnh chắc.

“Anh

không phải là bác sĩ trẻ tài ba nhất bệnh viện à?”. An Dĩ Mạch nghi hoặc nhìn

Thiều Trì.

“Thế em

nghĩ anh phải làm gì?”. Lục Thiều Trì vừa tức vừa buồn cười.

“Anh

không bắt mạch cho cô ấy à?”.

“Có

phải là bắt mạch bằng dây tơ không? Làm ơn, cô nương, xem phim chưởng vừa thôi!

Anh không học Đông y, Ok?”. Lục Thiều Trì nhìn cô lắc đầu.

“Ok,

thế thì anh cũng phải nghĩ cách cứu cô ấy đi chứ”. An Dĩ Mạch không phục lầu

bầu phản ứng, anh là bạn trai cô kia mà!

“Anh đã

gọi xe cấp cứu rồi, chắc sắp đến. Tay em làm sao thế?”. Giọng Thiều Trì đột

nhiên lạnh đi, anh túm lấy tay Dĩ Mạch, vết cắt trên tay cô khá sâu, một mảng

thịt bị lật lên trông rất đáng sợ.

“Vừa

rồi em bị dao đ//â//m vào tay”.

“Em

tưởng mình là 007 đấy à? Làm ơn, lần sau trước khi cứu người thì nghĩ đến mình

trước đã. Không biết thương thân gì hết!”. Thiều Trì kéo cô lại gần, rửa sạch

vết thương cho cô. Nghe tiếng trách cứ xót xa của anh, Dĩ Mạch lè lưỡi, đúng là

báo ứng, vừa mới khuyên người khác phải biết thương thân, kết quả là đến lượt

mình bị lên lớp.

“Xót

quá!”. Nước chảy qua vết thương khiếnđau toát mồ hôi.

“Vết

thương mà nhiễm trùng thì còn đau hơn, có khi còn phải cắt bỏ tay! Anh xem lần

sau em còn dám thể hiện nữa không! Chết tiệt, ở đây không có thuốc kháng sinh”.

Dĩ Mạch nhìn anh, không phải người anh nên lo là cô gái đang ôm bụng quằn quại

kia sao? Cô chỉ bị vết thương ngoài da, sao anh lo lắng thế?

Lục

Thiều Trì bực bội trong lòng, cô nàng này lúc nào cũng không biết tự lo thân.

Nhìn vết thương sâu hoắm trên cánh tay mảnh mai của cô, anh không khỏi sợ hãi,

nếu nhát dao này đ//â//m vào chỗ khác thì... Nghĩ đến đây, anh bực tức nhìn Kim Eun

Chae đang oằn mình dưới đất. Thấy vẻ đau đớn của cô ta, anh đã lờ mờ đoán ra cô

ta bị làm sao rồi. Từ trước đến nay, anh vẫn không có thiện cảm với làng giải

trí, công việc hàng ngày tiếp xúc không ít với các minh tinh, trong mắt anh

những cô gái phong trần đó không có mấy người là trong sạch. Thế mà Dĩ Mạch,

cái cô phóng viên ngày ngày qua lại với đám minh tinh giải trí thì lại ngây thơ

đến ngốc nghếch.

Tiếng

còi xe cứu thương từ bên ngoài vọng vào, Lục Thiều Trì kéo Dĩ Mạch đi ra ngoài.

“Này,

không phải em, cứu cô ấy chứ!”. Dĩ Mạch kêu, làm gì mà cứ như thể cô đang gặp

nguy hiểm ấy? Lục Thiều Trì giờ mới nhận ra mình đang cố tình bỏ qua bệnh nhân

đang gặp nguy hiểm thật sự, anh thở dài, cởi áo khoác phủ lên người Kim Eun

Chae rồi bế cô ta ra ngoài. Dĩ Mạch thấy hành động của anh, trong lòng cảm

động, Thiều Trì dù lúc nào cũng ra vẻ lạnh lùng nhưng thực ra anh là người rất

chu đáo. Anh làm thế là để Kim Eun Chae không bị nhận diện, bảo vệ danh dự cho

cô ta.

Trong

xe cứu thương đèn sáng trưng, qua cửa kính xe, màn đêm Vân Trạch càng ẩn hiện

mơ màng. Kim Eun Chae chau mày, có lẽ vì say rượu, cô đã bất tỉnh hồi lâu, cô

đau đớn nắm tay lại, móng tay đ//â//m vào da thịt đau nhói. Dĩ Mạch lần đầu tiên

nhìn thấy người khác được cấp cứu, mặt cô trắng bệch, tim đập thình thịch. Đối

với cô, Kim Eun Chae chỉ là một người xa lạ mà cô còn lo lắng đến thế này, thế

thì thường ngày mình bị đưa vào bệnh viện, Thiều Trì còn lo đến đâu? Đúng lúc

cô đang nghĩ lung tung thì điện thoại trong túi réo vang.

“An Dĩ

Mạch! Cô chết rấp đâu rồi? Vừa rồi tôi gọi cho cô mãi mà cũng không nghe! Giờ

cô nghe đây, vừa rồi có người nói thấy Kim Eun Chae ngất xỉu ở một nhà hàng

Pháp, thế nào cô ta cũng được đưa đến một bệnh viện gần đó. Tôi không cần biết

cô làm thế nào, mau đến bệnh viện gần đó hỏi xem cô ta bị làm sao!”. Tiếng

trưởng phòng trong điện thoại hét nghe chói lói, Dĩ Mạch vội đưa điện thoại ra

xa một chút.

“Thưa

sếp, giờ em đang đi với bạn

“Bạn

trai à? Cô sắp mất việc rồi mà vẫn còn tâm trí yêu đương cơ à?! Cô không có

thời gian chứ gì? Thế thì tôi tìm người khác, cũng không mong cô làm nổi trò

trống gì!”.

“Alô,

trưởng phòng, em...”. Điện thoại phát ra tiếng tút tút, Dĩ Mạch ủ dột cất điện

thoại vào túi.

“Đưa cô

ấy đến bệnh viện gần nhất à?”. Dĩ Mạch trấn tĩnh lại, hỏi Thiều Trì ở bên cạnh.

“Không,

anh gọi xe của Bệnh viện Nhân Tâm”. Thấy Dĩ Mạch có vẻ nhẹ nhõm hơn, anh ôm cô

vào lòng. Tính cách của cô không phù hợp làm phóng viên, nhưng cô cứ cố làm mà

không bao giờ giải thích lý do. Bỗng anh thấy Kim Eun Chae đang nhìn hai người,

xem ra bình nước truyền đã giúp cô ta tỉnh ra nhiều rồi.

“Cô

này, vừa rồi cô uống nhiều quá nên ngất xỉu trong nhà vệ sinh ở nhà hàng. Tôi

là Dr. Lu, chúng tôi đang đưa cô đến Bệnh viện Nhân Tâm, cô không phải lo,

chúng tôi sẽ liên lạc với người nhà giúp cô”. Lục Thiều Trì nói chuyện rất

chuyên nghiệp khiến Dĩ Mạch không nén nổi cười nắc nẻ. Cô còn nhớ hồi mình mới

quen Thiều Trì, anh cũng giới thiệu mình là “đốc tờ Lù” như thế này.

Lục

Thiều Trì tất nhiên là biết cô ả này đang cười cái gì, hồi trước cô vừa túm

chặt cravat của anh vừa trợn mắt thở dốc hỏi “Anh đốc tờ Lù, bệnh viện anh đưa

tôi đến có ghi nợ được không?”, giờ nhớ lại anh vẫn còn thấy buồn cười. Lúc đó

cô vừa tốt nghiệp đại học chưa tìm được việc làm, trong người không có lấy một

đồng, bơ vơ như gà lạc mẹ.

“Tôi

không đến bệnh viện đâu, tôi không làm sao cả. Bác sĩ Lục, anh có chocolate

không?”. Kim Eun Chae gắng gượng ngồi dậy nhưng người vẫn nhũn ra.

“Chocolate?”.

Lục Thiều Trì không ngờ cô ta lại hỏi thế, lúng túng nhìn cô ta. Thứ đồ ngọt

này e rằng chỉ có con gái mới mang theo người. Dĩ Mạch ngồi bên cạnh sắc mặt

đột nhiên trắng bệch như tờ giấy, cô lặng lẽ lấy một cái hộp nhỏ bằng lòng bàn

tay giống hộp kẹo cao su được làm rất tinh tế từ trong túi ra, đưa cho Kim Eun

Chae.

“Hóa ra

cô cũng ăn loại chocolate này.” Kim Eun Chae vừa thốt lên, Dĩ Mạch đột nhiên

tái mặt.

Thiều

Trì vỗ vỗ vào tay Dĩ Mạch như an ủi, thì chợt phát hiện tay cô đang run lẩy

bẩy, mồ hôi lấm tấm trên trán cô, môi cũng tím lại. Dĩ Mạch thở càng lúc càng

gấp, ngón tay run bần bật túm chặt lấy vạt áo. Lục Thiều Trì quá quen với tình

huống này, đây là triệu chứng lên cơn của Dĩ Mạch.

“Hóa ra

cô cũng ăn chocolate hiệu này”. Kim Eun Chae lơ đễnh nói mà từng từ, từng từ

như cào xé vết thương trong tim cô. Có cuốn sách viết, tình đầu nhẹ hơn năm

tháng trôi. Trong sáu năm không có cô, không ai có quyền đòi hỏi người kia phải

chờ đợi, người đó đã đem sự dịu dàng cho người con gái khác từ lâu. Cái tên An

Dĩ Mạch đã trở thành quá khứ trong thế giới của Vân Mộ Hàn. Chỉ có cô không

chịu quên, không thể quên...

...

“Em ăn

cái gì suốt ngày thế?”. Thuốc đó mẹ đã dặn hôm nào cũng phải uống, hồi đó Mộ

Hàn thấy cô suốt ngày cứ cho cái gì đó vào mồm, vẻ mặt vô cùng khổ sở, cuối

cùng không nhịn được hỏi một câu.

“Chocolate”.

An Dĩ Mạch vung vẩy cái hộp chocolate đựng thuốc, hồi bé cô không chịu uống

thuốc, mẹ phải cho thuốc vào hộp chocolate để dỗ cô uống. Những viên thuốc màu

đen có hình thù rất giống chocolate, nhưng mùi vị thì rất khó chịu.

“Chocolate?

Sao trông em khổ sở cứ như bị táo bón thế?”.

“Vân Mộ

Hàn, anh mới bị táo bón ấy! Có nói anh cũng không hiểu đâu, chocolate của em

chữa được bách bệnh, lúc không vui hay khó ở đều ăn được hết!”.

“Nhóc

con, xem nhiều truyện viễn tưởng quá hả? Để anh mua một thùng chocolate cho em

ăn nhé, mỗi ngày ăn một cân chắc sẽ thành quán quân thế giới!”.

...

Anh mua

một thùng chocolate cho cô thật, nhưng cô không ăn một viên nào hết. Cô chưa

từng nói với anh rằng bác sĩ dặn cô không được ăn những đồ ăn có chất kích

thích. Cả đời cô chưa từng biết mùi vị của chocolate. Viên thuốc đắng giấu

trong cái hộp ngọt ngào, còn tự lừa bản thân là rất ngon. An Dĩ Mạch, hóa ra từ

nhỏ ngươi đã biết tự lừa dối mình.

Sau khi

chia tay, cô không còn cho thuốc vào hộp chocolate nữa, nhưng lúc nào cũng để

một hộp chocolate trong túi xách. Có rất nhiều việc không cần lý do, vì đó đã

thành thói quen rồi.

Thiều

Trì nhìn Dĩ Mạch, anh còn nhớ lần gặp cô ở siêu thị cạnh bệnh viện, anh nhận ra

ngay đó là cô gái kể chuyện cười ở phòng cấp cứu, tự nhiên thấy có cảm tình với

cô. Hôm đó mẹ anh định thu xếp một bữa tiệc coi mắt cho anh, bà bắt anh phải

mua một hộp chocolate làm quà ra mắt. Nhưng khi anh cho hộp kẹo vào xe hàng thì

thấy cô đầu tóc bù xù, ánh mắt tội nghiệp nhìn anh. Lúc đó anh mới để ý thấy

trên g chỉ còn lại một hộp chocolate, khi anh đang do dự định nhường cô hộp

chocolate thì cô nói một câu khiến anh muốn bật ngửa: “Anh ăn rồi cho tôi biết

vị của chocolate ngọt hay đắng được không?”.

Về sau,

chuyển đến khoa tim mạch anh mới biết cô gái này mắc căn bệnh kỳ lạ, cô không

thể ăn đồ ăn có chất kích thích. Vì thế nên từ bé đến lớn cô không biết mùi vị

chocolate như thế nào. Sau Dĩ Mạch mới kể hôm đó anh trông rất giống với một

người bạn của cô trước kia, vì thế nên cô mới không nén lòng được hỏi anh.

Người bạn đó là người như thế nào mà khiến cô dù không thể ăn chocolate được mà

vẫn mua? Thiều Trì không phải là không nghĩ ra, chỉ là anh không muốn nghĩ đến.

Dĩ Mạch vô tâm vô tính là thế, vậy mà lại vì một cái tên mà dễ dàng gục ngã

sao? Chỉ có điều kẻ làm cô ngây dại mất hết hồn vía đó lại không phải là anh,

Lục Thiều Trì, anh rốt cuộc vẫn là kẻ đến sau.

Dĩ Mạch

biết, suốt thời gian yêu nhau, Mộ Hàn vẫn mua chocolate cho cô. Cô thường tráo

thuốc với chocolate trong hộp, đến mức Mộ Hàn cũng tưởng khi bực bội trong

người thì chỉ cần ăn chocolate là sẽ khỏi. E rằng thói quen này cũng được áp

dụng với Kim Eun Chae. Vân Mộ Hàn, rốt cuộc thì anh đã cho cô ấy biết bao nhiêu

bí mật chỉ thuộc về hai chúng ta? Dĩ Mạch nghĩ đến chuyện này, lòng bỗng hờn

ghen, trách móc. Cô nhìn đăm đăm hộp chocolate trong tay Kim Eun Chae, bực bội

giật lại, những viên chocolate bắn tứ tung đầy sàn, sau đó cho thuốc vào hộp,

tay run rẩy khiến thuốc cũng rơi vãi khắp nơi. Đau đớn trong ngực tăng dần,

không thở được nữa, mắt cay xè. Cô chỉ muốn được như trước kia, vì sao đến điều

này cũng không làm được?

Một

vòng tay khỏe mạnh ôm lấy cô, cảm giác dịu dàng lướt trên mặt. Tay anh lau khô

nước mắt cho cô, đưa thuốc vào miệng cô. Dĩ Mạch cuộn người như con mèo con,

ngượng ngùng rúc vào lòng anh, không biết vừa rồi bản thân mình thất thường đến

đâu. Nghe nhịp tim vững vàng của anh, cô cũng dần dần tĩnh tâm. Người đàn ông

này đem lại cho người ta cảm giác yên tâm và đáng tin cậy, bất kỳ lúc nào, chỉ

cần có anh bên cạnh là cô thấy yên lòng.

Cũng

không biết qua bao lâu, xe cứu thương mới đến cổng Bệnh viện Nhân Tâm. Lục

Thiều Trì đẩy cửa xe, ngay bên ngoài là bác sĩ cấp cứu Trần Sở Dương. Nhận được

điện thoại của Thiều Trì, anh đã ra đứng chờ sẵn bên ngoài. Thiều Trì giơ tay

ra hiệu cho họ đưa Kim Eun Chae vào bệnh viện, liền sau đó, anh bế Dĩ Mạch mặt

mũi tái nhợt không còn giọt máu đưa vào phòng cấp cứu.

“Tôi

không vào! Tôi không vào bệnh viện được!”. Kim Eun Chae vùng vẫy trên cáng rồi

ngay tức khắc lại ôm bụng nhăn nhó.

“Người

bình thường ốm tự khắc đến bệnh viện khám chữa, có người nước Gậy phẫu thuật

thẩm mỹ nhiều quá, nếu dùng thuốc của chúng ta thì e ngã nước mất!”. Giọng điệu

mỉa mai của Trần Sở Dương khiến Dĩ Mạch không nén nổi phì cười. Anh ta thẳng

tay ấn Kim Eun Chae đang không ngừng vùng vẫy trên cáng, đưa mắt ra hiệu với

Lục Thiều Trì, ý rằng việc ở đây đã có anh ta lo rồi. Thiều Trì đang lo cho Dĩ

Mạch, cũng không muốn lằng nhằng với Kim Eun Chae nữa, anh bế Dĩ Mạch đi thẳng

vào phòng cấp cứu.

“Trần

Sở Dương mở miệng ra là cứ một điều người nước Gậy hai điều người nước Gậy, sao

anh ta ghét người Hàn Quốc thế?”. Dĩ Mạch đang còn rất yếu nhưng không ngăn nổi

tò mò hỏi. “Chắc là do hay lên diễn đàn Tianya nên yêu nước quá đấy mà”. Lục

Thiều Trì trả lời qua quýt cho xong, những việc như vậy anh vốn không để tâm.

“Tinh

thần dân tộc hẹp hòi sao? Không phải, không phải đâu, hóa ra cũng có chuyện chủ

nhiệm Lục không biết, xem ra anh chẳng quan tâm mấy đến đời sống riêng tư của

đồng nghiệp. Nhất định là người yêu của Trần Sở Dương thích đàn ông Hàn Quốc”.

Vào đến phòng cấp cứu, mặt Dĩ Mạch càng thêm tái mét, dù đã đến bệnh viện nhiều

nhưng cô vẫn sợ tiêm, cố nói vài chuyện linh tinh để tự trấn an mình.

An Dĩ

Mạch đưa đôi mắt to tròn như mắt mèo con nhìn anh, khi nói mấy chuyện giải trí

linh tinh, mắt cô sáng rờ rỡ như đèn pha. Vẻ đắc ý của cô nhóc khiến cho Lục

Thiều Trì không khỏi buồn cười, ánh mắt thương cảm dành cho cô cũng thêm phần

dịu dàng.

“Bảo cô

bỏ nghề làm báo giải trí tôi cũng không tin, quay đi ngoảnh lại đã tung tin đồn

lung tung rồi. Cô ba ngày hai bận vào đây, hóa ra là vì mê bác sĩ đẹp giai của

Bệnh viện Nhân Tâm chúng tôi. Tôi cho cô biết, tôi ghét nước Gậy hoàn toàn là

vì lòng ái quốc, đám con gái mới nứt mắt các cô chỉ biết xem phim Hàn Quốc, bị

người nước Gậy bỏ bùa mê đến lú lẫn rồi”. Trần Sở Dương cầm ống tiêm, mạnh tay

tiêm cho Dĩ Mạch một phát, Dĩ Mạch kêu la oai oái rồi đưa mắt bực bội nhìn

Thiều Trì. Thiều Trì cười trừ không nói gì, hóa ra cô nàng này có “ân oán” với

Trần Sở Dương. Dĩ Mạch vốn sợ đau, một vết thương nhỏ cũng la hét ầm ĩ, xem ra

mỗi lần bị đưa đến phòng cấp cứu, cô nàng phải ôm hận đây.

“Anh

không xem Kim Eun Chae thế nào à? Sao lại đến đây?”.

“Tôi

chẳng hơi đâu mà lo cho cái cô người Gậy đó! Khỏe như vâm ấy! Thiều Trì này,

nhóc con này mắt láo liên thế không chết ngay được đâu, đừng đưa đến phòng cấp

cứu nữa. Độ rày phòng cấp cứu bận lắm, mà lịch hẹn hò của tôi kín đặc rồi”.

“Anh mà

cũng có người hẹn hò á?”. Dĩ Mạch kinh ngạc nhìn Trần Sở Dương, anh ta là ở

trường đại học của Lục Thiều Trì, hiện đang làm ở phòng cấp cứu. Mỗi lần nhìn

thấy Dĩ Mạch là lại cãi cọ om sòm với cô, hai người gặp nhau cứ như ra ngõ gặp

oan gia.

“Cái đồ

không có mắt như cô, làm sao mà nhận ra lòng bác ái và sự vĩ đại của tôi chứ?

Chớ có ỷ bạn trai mình là chủ nhiệm khoa tim mạch mà suốt ngày chạy vào bệnh

viện, lãng phí thuốc men quá. Chả khác gì cái cô người Gậy kia, bạn trai cô ta

chắc là bị tâm thần rồi, lại còn đòi bao cả bệnh viện nữa chứ, tưởng bệnh viện

là của nhà họ đấy chắc! Có tiền thì có gì ghê gớm chứ!”.

Bạn

trai của Kim Eun Chae? Tim Thiều Trì như ngừng đập trong giây lát, anh len lén

đưa mắt nhìn phản ứng của Dĩ Mạch. Không thấy có biểu hiện gì khác thường trên

khuôn mặt trắng bệch của cô, anh mới từ từ bình tâm lại.

“Có

tiền tất nhiên là ghê gớm rồi”. Giọng nói của Dĩ Mạch rất nhẹ, rất khẽ, không

biết là nói với mình hay là nói với hai người đàn ông trước mặt. “Có tiền thì

có gì ghê gớm chứ”, cô vẫn còn nhớ hồi đó, người ấy cũng đã giận dữ nói vậy.

Hồi đầu khi nghe câu nói đó, cô cũng cảm thấy chỉ cần yêu là đủ no rồi, nhưng

không lường được về sau, chính thứ dung tục này đã dễ dàng phá vỡ tình yêu của

cô. Mối tình đầu, không chỉ nhẹ hơn năm tháng, mà còn nhẹ hơn cả tiền bạc, mong

manh dễ vỡ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mây Trên Đồng Bay Mãi
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...