Mắt Xanh Mê Hoặc – Chương 11
Mắt Xanh Mê Hoặc
* Edit: Quảng Hằng
Ngày hôm sau, rất nhiều truyền thông đều đăng những bức ảnh chụp của ngày hôm qua ở bệnh viện, mặt Loan Thần Thiên lạnh lùng nghiêm túc một tay che chở Tiêu Tiêu, một tay ngăn phóng viên sắp chạm vào cô.
Loan ba ba tức giận những tờ báo sang một bên, nhìn đi, viết cái quỷ gì thế này?
《Thiếu Đông của công ty Thần Điền anh dũng làm hộ hoa sứ giả 》?
《Angelia bị bệnh cấp tính nhập viện, tuấn nam thần bí bảo vệ? 》
《Có phải Angelia sắp gả vào nhà giàu có hay không》?
Tức giận đến cơm cũng ăn không vô rồi, những ký giả này làm ăn cái gì không biết, viết con gái bảo bối của ông như vậy, gả vào nhà giàu có? Hừ! , con gái của ông hiện tại cũng thuộc hàng giàu có, vậy mà bọn họ cũng nghĩ ra được, hai anh em mà bị viết thành như thế này, nhất định, nhất định ông phải gọi cho luật sư của mình, đem tất cả những tờ báo viết bậy bạ này kiện lên tòa án.
Lúc này, Ngải Đăng ở trong phòng làm việc cũng biết được tin tức này, đang âm thầm buồn bực vì mình đã không để lại vài bảo vệ cho cô.
"Tổng tài, anh thấy có cần tìm người ra mặt áp chế việc này hay không?" Phi Lực đề nghị, dù sao Angelia coi như là nghệ sĩ của công ty, vừa mới bắt đầu nổi danh đã gặp những tin đồn bất lợi, chuyện này sẽ ảnh hưởng không tốt đến những hoạt động của cô sau này.
"Phát ra bao nhiêu?"
"Đại khái đã phát ra có hơn vạn phần."
" Mua hết toàn bộ " Ngải Đăng suy nghĩ một chút, "Phái vài người đến bên cạnh bảo vệ cho Angelia, đừng để cho cô ấy biết."
Về chuyện xấu của Angelia kì lạ là chỉ đăng một ngày, ngày hôm sau tất cả những tin tức trên tất cả các tòa soạn chỉ tập trung về chuyện của đại đạo diễn Hollywood Keira · Kerr đến thành phố A.
Keira · Kerr, là kỳ tài nổi tiếng của điện ảnh ở Hollywood, trong lĩnh vực kinh doanh cùng nghệ thuật thành thạo, đem kinh doanh cùng nghệ thuật kết hợp đến mức chặt chẽ không gì sánh kịp.
Ông ta đạo diễn cho vài bộ phim điện ảnh chất lượng cao không mất tính giải trí đồng thời có nhiều mặt nghệ thuật cực cao. Mà lần này tập đoàn Magnus có thể mời ông đến chỉ đạo cho đoạn quảng cáo lần này, không chỉ tốn kém rất nhiều tiền bạc đồng thời cũng không thiếu những mối liên kết khổng lồ.
Tập thứ ba, cũng là bộ phận quan trọng nhất trong đoạn quảng cáo Màu Xanh Của Biển. Vai nam chính cùng nữ nhân vật chính rốt cục gặp lại nhau trong một điệu nhảy của một buổi vũ hội, trong sàn nhảy chỉ có bọn họ khiêu vũ, lấy khiêu vũ làm đính ước.
Vì để chuẩn bị tốt đoạn quay này, tập đoàn đã mời riêng cho Tiêu Tiêu một nhà huấn luyện vũ đạo chuyên nghiệp, dạy Tiêu Tiêu nhảy điệu Waltz.
Waltz, bắt nguồn từ từ “walzen” trong tiếng Đức cổ, nghĩa là “uốn”, “xoay” hoặc “lướt đi”, là một điệu nhảy trong khiêu vũ cổ điển và folk dance (nhảy dân gian), theo nhịp 3/4. Tiêu Tiêu cảm thấy những hình ảnh này thực sự nghiêm túc, hoàn toàn đã năm được những thành phần cơ bản của điệu Waltz.
Tiêu Tiêu từng học qua điệu nhảy dân tộc một thời gian, cho nên đối với cô mà nói cũng không thể xem là quá khó khăn, chẳng qua ý tứ ẩn bên trong này dường như hơi khó nắm bắt một chút, ba bước nhảy của điệu Waltz, những điệu nhảy cơ bản như thế này lại phải thực hiện một cách chậm rãi, mỗi một chi tiết nhỏ điều phải thật cẩn thận. Mà Tiêu Tiêu luôn khó có thể phối hợp ba bước ở giữa tốc độ và tiết tấu, chuyển động bước chân cũng không được lả lướt và không đủ tinh xảo lắm.
Nghiêm chỉnh suốt những buổi tối, Tiêu Tiêu đều ở lại một mình trong phòng vũ đạo, không ngừng luyện tập trước gương, phòng vũ đạo là do tập đoàn Magnus an bài , xem cách bài trí là mới được xây dựng không lâu, nội thất được thiết kế bên trong thực đẹp đẽ và sang trọng, ngay cả cô gái thích chưng diện như Tiêu Tiêu cũng cảm thấy quá xa xỉ.
Hôm nay vừa khiêu vũ xong, cả người đều là mồ hôi ẩm ướt, nhưng có một động tác vẫn không đúng lắm, Tiêu Tiêu chuẩn bị mở âm nhạc lại nhảy lại lần nữa.
Trước —— Sau —— Lướt —— Chuyển —— Sau ——
Nhưng cô vẫn chưa kịp lui về phía sau, bàn tay của Tiêu Tiêu đã bị ai đó đột nhiên nắm chặt, bàn tay ấm áp vững chãi mang theo cô xoay tròn suốt một vòng, tay kia thì đặt ở phần eo của cô, có chút nóng lên.
Ngải Đăng mặc một bộ y phục màu trắng bạc, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng tinh khiết sang trọng. Mang theo Tiêu Tiêu, mỗi một bước đều rất nhẹ nhàng linh hoạt, vừa mới bắt đầu Tiêu Tiêu còn có chút ngượng ngùng, toàn thân cứng ngắc, bước chân không lả lướt lắm, nhưng sau đó dần dần được những bước nhảy uyển chuyển của Ngải Đăng cuốn hút, dần dần cảm nhận được nét duyên dáng của Waltz. Nghiêng, lung lay, quay người cùng xoay tròn, hai người đều phối hợp ăn ý như thế có vẻ trang trọng thanh lịch, đầy tráng lệ.
một khúc chấm dứt, hơi thở Tiêu Tiêu hơi hổn hển, sự nhiệt tình trong khiêu vũ như của Ngải Đăng cô vẫn chưa từng thấy qua.
"thì ra anh cũng biết nhảy điệu Waltz?" Tiêu Tiêu có chút tò mò, cô nghĩ người lạnh lùng giống như anh, có lẽ không thích hợp với những điệu nhảy nhiệt tình như thế này.
Đôi mắt của Ngải Đăng khẽ nhúc nhích, gật gật đầu tỏ vẻ trả lời. Anh quả thật biết nhảy điệu Waltz, làm một người nối nghiệp đủ tư cách, những điều này là một trong những điều bắt buộc cơ bản nhất, gần như tất cả những bước nhảy khác anh cũng điều biết được đôi phần.
Vừa rồi đi ngang qua phòng tập vũ đạo, nhìn thấy bên trong vẫn còn sáng đèn, anh không thể tự chủ tiêu sái tiến vào, cô gái đang luyện những bước nhảy, nhưng có một động tác cô đã luyện thật lâu cũng không đúng, làm cho anh nhịn không được tiến lên .
Tiêu Tiêu nhìn Ngải Đăng lẳng lặng đứng yên ở đó không nói lời nào, nhất thời cũng không biết nên đánh vỡ không khí xấu hổ này như thế nào.
"Cám ơn anh" Tiêu Tiêu thản nhiên cười, nhẹ nhàng nói.
"cô. . . . . . Tiếp tục cố gắng đi." Lại liếc mắt nhìn cô một lần nữa, Ngải Đăng xoay người đi ra ngoài.









