Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mặt Trăng Nhỏ Của Phó Dịch Bắc – Chương 101

Mặt Trăng Nhỏ Của Phó Dịch Bắc

Tác giả: Bánh Bao Nhân Đậu (Mie)
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùng Tám, Phó Dịch Bắc khăn gói trở về trường.Khác là lần này không chỉ có Tần Nguyệt theo sau đưa anh đi mà còn có cả Thẩm Thiên Thành và La Tuệ Lăng.Thẩm Thiên Thành là thuận tiện đưa Phó Dịch Bắc đến trường sau đó đi ké xe Phó gia chạy thẳng đến trường đại học B.Còn về phần La Tuệ Lăng, Tần Nguyệt không biết và cũng không muốn biết lí do cô ta muốn đi cùng với bọn họ là gì.Xe dừng cả bốn người xuống xe, Phó Dịch Bắc đầu tiên là ôm bả vai Thẩm Thiên Thành một cái sau đó mới đưa tay xoa tóc Tần Nguyệt, anh cười nói:"Tôi đi vào đây."Nói rồi anh cúi đầu nói nhỏ với riêng Tần Nguyệt."Anh đi nhé, đến hè lại về thăm em."Lần thứ hai đưa anh đến trường, Tần Nguyệt đã không còn cảm xúc dâng trào như lần đầu.Cô mỉm cười nhẹ gật đầu với anh."Em biết rồi, anh nhớ chú ý sức khỏe.""Cậu ấy thì chú ý sức khỏe gì chứ! Em nên dặn dò cậu ấy bớt nóng nảy để bị đội trưởng phạt đi."Thẩm Thiên Thành thính tai nghe được hai người thầm thì liền lên tiếng dè bỉu Phó Dịch Bắc.Tần Nguyệt cũng rất bất đắc dĩ, cô cũng khuyên anh nhiều lắm chứ nhưng anh không nghe vào tai thì biết làm sao!Phó Dịch Bắc nhe răng nhấc chân đạp cho Thẩm Thiên Thành một cước."Im mồm!"Lần này anh bị phạt dẫn đến trễ ngày về ăn Tết, Tần Nguyệt biết nhưng một câu cũng chưa hỏi đến.Phó Dịch Bắc biết cô chỉ để bụng lựa chọn không càu nhàu anh, nên nghe Thẩm Thiên Thành nhanh mồm khơi chuyện anh liền giật thót tim gan."Mồm của tớ, cậu quản được chắc!"Thẩm Thiên Thành nhanh nhẹn tránh đi còn chơi khôn nấp sau lưng Tần Nguyệt.Tần Nguyệt lại thấy hai người muốn bắt đầu thì chậc một tiếng lườm Phó Dịch Bắc.Phó Dịch Bắc hừ hừ nhưng không có vươn tay đập cho Thẩm Thiên Thành một cái, anh hậm hực nói:"Cậu không nên thi vào khoa Kinh Tế Tài Chính, tớ thấy khoa Luật thích hợp với cái mồm của cậu hơn."Thẩm Thiên Thành bĩu môi không cho ý kiến.La Tuệ Lăng bị mọi người bỏ quên nảy giờ cũng không tức giận, cô ta ngược lại tính tình rất tốt còn cười theo cách hai người đấu khẩu."Anh Dịch Bắc học hành chăm chỉ, nghỉ hè năm nay anh về chúng ta lại đi trại hè."Phó Dịch Bắc ừm một tiếng gật đầu."Cảm ơn."Anh giơ tay nhìn đồng hồ một cái cuối cùng mới luyến tiếc nói:"Được rồi tôi đi đây.Tạm biệt."Anh vác ba lô trên vai vẫy tay với ba người, xoay người đi được vài bước anh lại đột ngột chạy trở về, trong vẻ ngơ ngác của Tần Nguyệt anh hôn lên môi cô một cái rồi mới chạy biến vào trong.Tần Nguyệt sờ sờ môi sau đó tủm tỉm mím môi cười, Thẩm Thiên Thành ơi một tiếng kêu than."Sắp về trường rồi mà vẫn bị nhét cơm chó! Thiên lý ở đâu a!"Tần Nguyệt buồn cười bỏ đi lên xe trước."Nếu thế không ấy anh cũng đi tìm người yêu đi.""Trẻ nhỏ thì không được nói chuyện yêu đương, anh đây chưa lớn đâu."La Tuệ Lăng âm thầm xiết chặt nấm đấm cắn răng theo sau hai người đang nói cười phía trước lên xe.Xe lăn bánh rồi lại lần nữa dừng lại, đến trước cổng trường đại học B Thẩm Thiên Thành nhàn nhã kéo vali hỏi hai người."Hai em có muốn vào trong tham quan trường một chút không?"Tần Nguyệt lắc đầu."Trễ rồi, anh mau vào đi thôi."La Tuệ Lăng cũng đáp:"Cũng không còn sớm anh mau vào đi, hôm khác có cơ hội bọn em lại đến phiền anh làm hướng dẫn viên."Thẩm Thiên Thành thoải mái đồng ý, anh cười tươi dang tay ôm mỗi người một cái thắm thiết."Vậy được rồi anh vào đây, tạm biệt hai em."Tần Nguyệt và La Tuệ Lăng mỉm cười vẫy tay tạm biệt anh, cho đến khi bóng dáng Thẩm Thiên Thành khuất xa thì nụ cười giả trân trên mặt hai người liền không hẹn mà tắt ngúm.Tần Nguyệt xoay người rời đi trước lại bị La Tuệ Lăng kéo tay giật ngược trở lại, cô ta dùng sức khá lớn Tần Nguyệt lại không phòng bị nên lảo đảo vài bước.Đột ngột cổ áo len màu gạo trên người cô bị La Tuệ Lăng kéo xuống để lộ ra một hàng dấu hôn đỏ thẳm chi chít."Quả nhiên!" La Tuệ Lăng cười lạnh.Tần Nguyệt hồi thần, tức giận cau chặt mày hất tay La Tuệ Lăng ra."Cô làm cái gì vậy?""Làm gì à? Tôi cũng đang muốn hỏi cô làm gì đấy?"Ánh mắt La Tuệ Lăng u tối chỉ hận không thể khoét mất da thịt trên cổ Tần Nguyệt, cô ta mỉa mai châm biếm."Thường ngày cô cứ im ỉm ra vẻ trầm lặng, tôi lại không ngờ cô phóng khoáng thật! Chưa cưới hỏi đã lên giường với người ta, thật sự là khiến tôi mở rộng tầm mắt!"Tần Nguyệt đanh mặt chỉnh lại cổ áo ngay ngắn, cô lạnh nhạt đối diện với ánh mắt sắt như dao của La Tuệ Lăng, lạnh lùng đáp:"Vậy liên quan gì tới cô? Thân thể của tôi, do tôi quyết định, không phải của cô!"La Tuệ Lăng tức tới bật cười."Vậy à, nếu ba biết loại chuyện rạng rỡ mặt mày mà cô đang làm.Không biết ông ấy có tự hào về cô nữa không?""Chơi không lại liền đi mách lẻo chỉ có con nít ranh mới làm!"Tần Nguyệt cũng cười nhưng nụ cười rất nhạt, từng câu chữ đều chọc trúng chỗ đau của La Tuệ Lăng."Tôi đã trưởng thành có thể làm chủ cuộc đời mình cho nên...!Cũng không chấp nhặt với con nít ranh!""Cô!"La Tuệ Lăng cứng họng, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ nghiến răng nói:"Cô nghĩ chỉ cần hiến thân thì Dịch Bắc sẽ trân trọng cô sao? Đợi anh ấy chơi chán, cô cũng chỉ là một chiếc giày rách mà thôi!"Người qua lại vào trong sân trường một lúc một nhiều, Tần Nguyệt cũng không muốn tranh cãi ầm ĩ để người ta chê cười.Cô chỉ cảm thấy rất buồn cười La Tuệ Lăng, không biết cô ta lấy tư cách gì mà lên mặt dạy đời cô? Thế là Tần Nguyệt cười thật, cười thành tiếng giòn tan."Dù tôi là giày rách, thì cũng có vài người hiện tại rất muốn trở thành giày rách như tôi.Nhưng tiếc là người ta tự cao và không có cái cơ hội đó!"Nói rồi cô xoay người rời đi, cô không thèm đi đến xe đang chờ sẵn phía trước mà trực tiếp cuốc bộ đi về hướng khác.La Tuệ Lăng giận run người, cô ta cắn răng chửi rủa thầm trong lòng mấy câu rồi đi đến xe muốn ngồi vào.Nhưng tài xế đã nhanh tay ngăn cô ta lại áy náy cười nói:"Ngại quá La tiểu thư, phiền cô bắt xe về đại viện một chuyến."La Tuệ Lăng không hiểu, lạnh lùng liếc tài xế."Vì sao? Ông ở đây cùng với cái xe này làm gì mà bảo tôi bắt xe về?"Trước sự chất vấn của La Tuệ Lăng tài xế vẫn lịch sự đúng mực trả lời."Cậu Dịch Bắc đã dặn tôi đưa Tần tiểu thư về đến tận nhà, tình hình hiện tại mong cô thông cảm."Bọn họ cùng đưa anh đi nhưng anh chỉ dặn dò về mỗi Tần Nguyệt, La Tuệ Lăng tức tới mức không thốt nên lời với sự thiên vị này của Phó Dịch Bắc.Rất nhanh trong ánh nhìn chết lặng cùng không cam lòng của cô ta, tài xế lái xe rời đi đuổi theo hướng Tần Nguyệt khuất dần."Tần Nguyệt, mày đừng đắc ý!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mặt Trăng Nhỏ Của Phó Dịch Bắc
Chương 101

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 101
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...