Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mắt Trái – Chương 78

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản 1113
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gió đêm theo cửa sổ tràn vào.

Diệu Diệu ôm đầu gối không nhúc nhích, cứ như vậy duy trì tư thế này vài giờ đồng hồ.

Trước mặt cô là tấm thiếp mời đỏ rực, rõ ràng đỏ đến rực rỡ, nhưng lại tồn tại một cơn gió lạnh dần khuếch tán đến tứ chi.

Anh muốn đính hôn.

Lịch sử lại tái diễn.

Vì sao những người đàn ông từng hẹn hò với cô, ngay cả một câu giải thích cũng không nói đã đơn phương chia tay? Rốt cuộc vấn đề từ cô, hay từ bọn họ?

Cô nghĩ Tiết Khiêm Quân sẽ khác, nhưng thì ra vẫn khiến cô thất vọng.

Ban ngày, cô phải cố gắng lắm mới có thể giữ được vẻ bình tĩnh, khi đêm xuống, cô cũng phải cố gắng lắm mới có thể không rơi nước mắt.

Tâm, đau đớn, ngay cả hô hấp cũng đình trệ.

Cô tự hỏi: Đau sao? Không cam lòng sao? Đáp án là: Phải.

Toàn bộ linh hồn dường như đang bị kìm hãm bởi thể xác, cả trái tim cũng gần như đóng băng, như thể không phải của mình nữa, dường như cô lập với thế giới bên ngoài, cô đau đớn, vì có lẽ không đủ sức để tin tưởng vào tình yêu một lần nào nữa.

Ngẩng mặt, ép nước mắt chảy ngược trở về, Diệu Diệu tự nhủ với mình, cứ mỗi lần thất tình lại đ//â//m đầu vào khóc, phương thức này không còn phù hợp với người ở độ tuổi như cô nữa rồi.

Cô tiếp tục thu mình lại, cuộn lại như ốc sên, cứ như thể điều đó sẽ khiến nỗi đau đớn vơi nhẹ đi.

Hôm nay, Đỗ San San vào công ty, tự tay phát thiệp mời cho cô.

Diệu Diệu nghĩ, đối phương làm vậy là cố tình muốn khiến cô cảm thấy khó chịu, cho dù toàn bộ thành viên trong công ty ai cũng nhận được thiếp mời.

Cô không ngờ, người đó lại là Đỗ San San.

Cô một lần nữa bị người khác bắt cá hai tay, một lần nữa bị người khác cướp bạn trai, mà lại cùng một người.

Chẳng lẽ cô và Đỗ San San có thù oán gì từ kiếp trước hay sao?

Hôm nay, cả công ty đều xì xào bàn tán về lễ đính hôn của hai người họ.

Nghe nói lễ đính hôn của họ rất mới lạ, không có kẹo mừng, mỗi bao lì xì lại kèm theo một khoản nhỏ quyên vào quỹ từ thiện để chứng minh.

Tính ra, người khác đính hôn chỉ đi hồng bao một trăm, bọn họ lại đến ba trăm.

Nhưng làm gì có người như thế? Ở Ôn Châu, trước khi kết hôn nhất định phải đính hôn trước, mà hàm ý chân chính của nó chính là để chia kẹo mừng.

Hơn nữa nghe nói lễ đính hôn của họ có hai phân đoạn, buổi tối từ sáu giờ đến chín giờ là tổ chức lễ dành riêng cho các bậc trưởng bối, buổi lễ khoảng năm sáu mươi bàn, từ chín giờ đến mười hai giờ là tổ chức vũ hội để bạn bè đến chúc mừng, còn yêu cầu mọi người mặc lễ phục đến tham dự.

Ninh Ninh nghe xong chỉ khịt khịt mũi.

Lễ đính hôn như thế quả thực rất long trọng, nhưng cũng quá kiểu cách.

Không lớn không nhỏ, vừa đúng tiêu chuẩn đất Ôn Châu, lại vừa khoe mẽ thân phận bản thân.

Còn nữa, nghe nói lần đính hôn này, nhà trai đặc biệt bỏ ra tận 33 vạn tiền mặt vì cái tên “San San”, mà trưởng bối nhà gái, vậy mà lại đáp lễ bằng một căn biệt thự cộng thêm một chiếc xe thể thao đắt giá, tổng trị giá nghe đâu cũng phải 3000 vạn.

Ở Ôn Châu, nhà gái đính hôn tặng nhà hay xe sớm đã không là chuyện gì đáng ngạc nhiên, ngược lại còn là lẽ thường.

Nhưng giá trị lớn như vậy cũng không nhiều.

Dù sao, nếu là nhà Diệu Diệu gả con gái cũng không thua kém người ta, nhưng cũng chỉ có thể đáp lễ một chiếc xe giá trị khoảng mười hai mươi vạn mà thôi.

Con gái chủ tịch lớn lấy chồng quả nhiên không giống người thường.

Úp mặt vào gối, Diệu Diệu tiếp tục khó chịu.

Di động đổ chuông không ngừng.

Cô biết, không phải anh.

Cô đã hoàn tất thủ tục nghỉ việc tạm thời, dựa theo quy định của phòng nhân sự, quá trình này cũng phải mất ít nhất nửa tháng.

Đối với chuyện này anh cũng chỉ thản nhiên nói: Cô nghỉ ngơi một thời gian cũng tốt.

Không hề giải thích, cũng không hề giữ lại.

Thì ra, cho dù có là người dịu dàng đến đâu, một khi dứt tình cũng khiến người khác lạnh tâm.

Cô không muốn hỏi, cũng không muốn biết lý do.

Tâm, rét lạnh, đau, khổ, lý do gì cũng không thể bù đắp được.

Cho đến bây giờ cô chỉ cho đàn ông một cơ hội duy nhất, mà cơ hội này Tiết Khiêm Quân đã sớm đánh mất.

Tiếng điều hòa vang đều đều sau lưng.

Chuông di động ngừng kêu, lập tức biến thành một tràng âm báo tin nhắn.

Cô thật sự là bị quấy rầy đến mức ngay cả thời gian để bi thương cũng không có.

Đành vậy, Diệu Diệu dụi dụi mắt rồi cầm lấy di động.

Sáu cuộc gọi nhỡ, bốn cuộc của Ninh Ninh, hai cuộc khác là của Hạ Thiên.

Mở tin nhắn, trừ một tin là do Tiểu Vỹ nhắn họp lớp, còn lại là tin giục cô vào QQ của Ninh Ninh.

Diệu Diệu đành chấn chỉnh lại tinh thần, mở máy tính đăng nhập QQ, trực tiếp vào phòng chat riêng của bốn người bọn họ.

: Chuyện gì mà tìm tao gấp thế?

: Họp lớp, chúng mày nhận được tin nhắn chưa?

: Đã nhận, Chủ Nhật này thôi, chắc tao cũng đến Ôn Châu được.

: Thời gian không vấn đề gì, chỉ là… Được rồi, cả ba chúng mày đều đi, tao cũng không thành vấn đề!

: Thuận tiện dắt ông xã mày đến cho bọn tao xem mặt luôn đi!

: Được, anh ấy đang đi huấn luyện vũ đạo, vừa hay ở Ôn Châu một tháng.

: Hâm mộ quá đi, gả cho biên đạo múa… Có rảnh nhờ ông xã mày dạy tao vài điệu nhảy đi.

——

: Mày sau khi sinh con gái xong thì nửa thân trên đã bị lực vạn vật hấp dẫn của Địa Cầu phá hư rồi, đừng có đi dọa người nữa.

: …

Diệu Diệu có thể tưởng tượng ra cảnh bên kia máy tính, nhất định Ninh Ninh đã giận sôi lên sùng s//ụ//c.

Trước khi kết hôn, dáng người Ninh Ninh đúng là rất đẹp, nhưng hiện tại quả thật có hơi mang xu hướng bác gái người Nga.

Đặc biệt, cô…

: Chúng mày nói xem, sao lần này Tiểu Vỹ nhiệt tình vậy? Nghe nói lần này phí tổ chức đều là hắn chi nha.

: Hỏi nhiều vậy làm gì, người ta muốn tiêu tiền, mày quản được chắc?! Nói gì thì nhiều nhất cũng chỉ khoảng hai ba mươi người, bỏ vài ngàn ra tổ chức cũng chỉ xem như giám đốc người ta tỏ chút lòng thành mà thôi!

: Tao chỉ thắc mắc thôi, hơn nữa nghe nói cả Bạch Lập Nhân cũng đi…

: Dù sao người ta tổ chức họp lớp chắc chắn cũng không phải vì bà bầu mang thai lần hai như mày đâu.

: …

Mọi người đều tự động liên tưởng đến một câu danh ngôn, không có việc chi mời họp lớp, chia rẽ một đôi lại một đôi…

: Tiểu Vỹ đối với Hiểu Vũ của chúng ta vẫn chưa dứt tình, muốn mượn cơ hội này ôn lại tình cũ sao?

: Điều kiện của Tiểu Vỹ cũng không tệ, nhưng điều kiện của ông xã tương lai nhà Hiểu Vũ chúng ta lại càng không tệ nha.

Hai người họ kẻ tung người hứng cực kì náo nhiệt, khiến Hiểu Vũ trầm mặc.

Tất nhiên, còn có một người khác trầm mặc nữa.

Cuối cùng…

: Tao không muốn đi lắm…

Vừa dứt câu, ba người kia đồng loạt ngưng chiến, cùng lúc hỏi: Tại sao?

Tâm trạng cô không tốt, hơn nữa nếu gặp lại Bạch Lập Nhân dưới tình trạng này, chắc chắn rất xấu hổ.

Bạch Lập Nhân chắc hẳn cũng đã nghe tin rồi, không biết anh có cười nhạo cô hay không?!

Trốn được thì cứ trốn đi!

: Diệu Diệu lại thất tình.

Chồng Ninh Ninh là người Ôn Châu, cho nên sau khi tốt nghiệp, trong số ba người ngày xưa chung phòng thì Ninh Ninh là người biết rõ chuyện của Diệu Diệu nhất.

: Người kia nghe nói muốn đính hôn, hơn nữa còn mời cả Diệu Diệu.

: Không thể nào?! Lớn lối vậy sao?!

Tuy rằng đang ngồi trước máy tính, không thể nào nhìn thấy biểu tình của nhau, nhưng Diệu Diệu biết, Hạ Thiên chắc chắn đang cực kì tức giận.

: Chính xác! Tao rủa hắn sinh con không có trym.

(tiểu kê kê ạ - chim nhỏ ý))

: Nhất định phải khiến bọn họ đẹp mặt!

: Đáng tiếc Diệu Diệu sẽ không khiêu vũ, bằng không nhất định phải làm cho con ranh kia xấu hổ đến chui đầu xuống đất!

: Có gì khó, quên chồng tao làm nghề gì rồi à?! Bất kể nhảy hiện đại hay Tango đều là sở trưởng của anh ấy!

Ba người hưng phấn thảo luận khiến Diệu Diệu dở khóc dở cười.

: Lễ đính hôn của anh ấy, tao không muốn dự…

Không được!

Ba người đồng thời phun ra hai chữ.

: Mày phải tham gia họp lớp, không thể để người ta biết mày vì thất tình mà không muốn đi gặp người.

: Mày nhất định phải tham gia lễ đính hôn, hơn nữa phải cùng một soái ca tham dự, cho hắn biết không chọn mày là tổn thất to lớn cỡ nào!

: Diệu Diệu, đừng có để phụ nữ chúng ta mất mặt!

Ba người này đều có chung một ý, mà ý này, chính là bắt cô không thể không lộ diện.

Tuy họ nói những lời như thế, nhưng đều là bạn bè chơi cùng một “băng”, tâm tình khó chịu của Diệu Diệu cũng khá lên được một chút.

♀☆♂... ♀☆♂... ♀☆♂... ♀☆♂... ♀☆♂... ♀☆♂... ♀☆♂

Lần họp lớp này, Tiểu Vỹ định ngày tổ chức ở Ôn Châu, tuy nhà hàng này không tính là sa hoa, nhưng bên trong đều là những món đặc sản ở Ôn Châu, rất thích hợp để mở tiệc chiêu đãi bạn bè tỉnh ngoài.

Bạch Lập Nhân ở tầng một chọn vài món đặc sản và món ăn nhẹ, sau đó bước lên tầng hai.

Hôm nay có tổng cộng 23 người đến họp lớp, cơ bản đều là bạn bè ở Chiết Giang.

Anh đẩy cửa phòng, nhìn thấy đều là bạn bè lâu ngày không gặp, bắt đầu đi phân phát danh thiếp thì không mặn không nhạt khẽ nhíu mi.

Thật ra mỗi năm họp lớp đều rất nhạt nhẽo, không “khoe mẽ” thì cũng là “ái muội”, mấy năm trước anh đều không tham gia, không giống Diệu Diệu lúc nào cũng mềm lòng.

Năm nay…

Cô vẫn chưa đến? Hay là không đến?

Tâm, có chút nóng, có chút khó chịu, lại có chút trầm.

Anh vẫn cười cười tiếp đón vài người bạn lâu năm không gặp.

“A, đến rồi!” Tiểu Vỹ đứng phía sau đột nhiên hướng phía sau lưng anh vẫy tay.

“Diệu Diệu, Ninh Ninh, Hạ Thiên, Hiểu Vũ…” Tiểu Vỹ đẩy cửa đón bốn người họ, lại âm thầm vỗ vỗ bả vai đang xơ cứng của Bạch Lập Nhân một cái.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mắt Trái
Chương 78

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 78
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...