Mật Mã Chiến Binh – Chương 2
Mật Mã Chiến Binh
Sờ quần áo vân nghiêng mềm mại, sắp xếp nút bấm tinh xảo, một cỗ khí đắt đỏ đập vào mặt, Tỉnh Mịch Hà cảm thấy mình là một vịt con xấu xí khoác lên mình lớp da hoa lệ, nhưng mặc dù như vậy, còn phải thể hiện ra sự tự tin hư vinh.
Cô đâu chỉ muốn có bộ quần áo này, hết thảy đồ đạc đắt tiền, cô đều nguyện ý khoác lên người che giấu sự giàu có giả tạo.
Ra vào quán bar cao cấp, đều có ảo giác được coi trọng, Nhiếp Nghiên ôm lấy cánh tay cô, đưa cô đến trước một cái ghế dài.
“Trạm Lâu.”
Người đàn ông ngồi ở đó đội mũ lưỡi trai màu đen, mặc áo khoác ghép đen trắng, cánh tay mở ra khoác lên chỗ tựa lưng ghế, tư thái lười biếng nghỉ ngơi càn rỡ.
Hắn ngẩng đầu, dưới vành mũ mắt phượng sắc bén đảo qua Tịch Mịch Hà, mí mắt bên trong lộ ra vẻ lạnh lùng, ngay cả mắt cũng có góc cạnh, là người không dễ chọc.
Tỉnh Mịch Hà chú ý tới đồng hồ của hắn là Patek Philippe, thắt lưng màu đen, trên hai tay, có sáu ngón tay đều mang theo nhẫn khoa trương, khớp xương rõ ràng ngón tay dài, khớp xương có vết thương.
Trạm Lâu lấy điếu thuốc trong miệng ra: “Noyce đâu. ”
“Anh ấy không đến, hôm nay tôi tìm anh, là muốn đề cử người với anh.”
Hắn nâng cằm lên, chỉ về phía Tỉnh Mịch Hà: “Cô ta? ”
“Đúng, anh xem xem bạn cùng phòng của tôi thế nào, so với tôi đẹp hơn nhiều.” Nhiếp Nghiên giữ bả vai cô đẩy cô về phía trước, chân của Tỉnh Mịch Hà cứng ngắc đứng trước mặt anh, cảm giác được lựa chọn rất không thoải mái, cô cố nặn ra nụ cười.
--------------------------------------------------