Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mắt Cá Và Châu Ngọc – Chương 57: Lỡ hẹn

Mắt Cá Và Châu Ngọc

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hôm sau, Hàn Trân trở về đài nộp đơn xin nghỉ phép.

“Gần đây cô bận việc gì vậy? Lại bị ốm à, giờ làm việc cũng không thấy bóng dáng đâu cả.”

Chủ nhiệm mân mê tờ đơn, trong lời nói có ý phê bình: “Trong đài có người phản ánh việc cô mải mê làm việc riêng đấy.”

“Ai phản ánh?” Cô giật nhẹ lấy tờ đơn.

“Tôi đâu có bỏ bê công việc.”

Chủ nhiệm chỉ tay về phía cô hai cái rồi nói: “Sau khi bên trên thị sát xong, đài sẽ chỉnh đốn lại tác phong làm việc của nhân viên, nếu cô không tem tém lại là tôi tóm cô ra làm gương đấy.”

Hàn Trân đóng cửa văn phòng lại.

Tâm trí cô hiện không ở đây, cô đang bận đặt phòng khách sạn và vé máy bay.

Lượng người lưu thông trong kỳ nghỉ lễ rất lớn, cô chậm tay nên các khách sạn cao cấp, chất lượng tương xứng với giá tiền đều đã hết phòng.

Tin tức này truyền đến tai Tiểu Phượng trong lúc ở căng tin, một người cô ở dưới quê của chị ta tổ chức đám cưới chớp nhoáng, không đi nghỉ lễ được nên chị ta hào phóng nhượng lại căn phòng đã đặt từ một tháng trước cho Hàn Trân.

Sau khi thu âm xong, Hàn Trân gọi điện thoại báo cho Quý Đình Tông biết nhưng bên kia đang mở phiên họp Ủy ban Thường vụ nên ấn tắt máy.

Cô gửi tin nhắn báo cho anh thông tin khách sạn và vé máy bay.

Bên kia quá bận nên không trả lời lại, tin nhắn như hòn đá chìm vào đáy biển.

_________________

Nhà hát Dân tộc Bắc Kinh đang tổ chức cuộc thi “Tài Năng Nghệ Thuật Múa Mới” tại khu vực Hoa Bắc, sức nóng của cuộc thi lan đến thành phố Ngu Sơn, hai buổi thi được diễn ra tại khu An Thành và khu Văn Hoa.

Đài truyền hình cử Hàn Trân tới làm người dẫn chương trình suốt cả ngày hôm đó.

Cảnh cuối cùng là ở khu Văn Hoa, khi kết thúc đã là năm giờ chiều, chuyến bay tới Thanh Đảo sẽ cất cánh vào lúc bảy giờ hai mươi phút tối.

Cô vội vã tiến vào hậu trường tẩy trang và thay lễ phục, sau đó lao thẳng ra ngoài.

Chiếc xe Audi đang đậu trước dải phân cách tại giao lộ, Hoàng Kiều nhận lấy hành lý của cô rồi nhét vào trong cốp xe.

“Anh ấy đâu?”

Hoàng Kiều khởi động xe, đáp: “Thư ký trưởng vẫn đang họp.”

Hàn Trân chạy quá vội nên mất một lúc mới lấy lại được hơi thở, “Liệu có đến kịp không?”

“Không nói trước được, khoảng thời gian này vài thành phố đang tiến hành bổ nhiệm cho nhiệm kỳ mới, Văn phòng Tỉnh ủy họp hành liên miên, công việc cũng ngập đầu, các chuyến thăm hỏi và thị sát nhiều khi chỉ mang tính hình thức nhưng không thể không đi, cô Hàn làm việc tại Đài truyền hình nên chắc hiểu rõ hơn tôi.”

Đúng là cô có biết, bên bộ phận tin tức của nhà đài bận tối mắt tối mũi, cô muốn gặp chị Hàm để nói về chuyện ông Lôi mà chẳng thấy người đâu.

Mấy ngày nay Hàn Trân không trở về đường Hương Đảo mà ở một gian phòng đơn trong nhà khách gần khu vực diễn ra cuộc thi, ban tổ chức bao trọn việc ăn ở ngủ nghỉ.

Buổi tối cứ đến giờ là Quý Đình Tông sẽ gọi video cho cô, nhưng cũng chỉ nói được đôi ba câu.

Bất kể muộn đến đâu, khung cảnh bên phía anh cũng không thay đổi.

Hàn Trân nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng ra được cách bài trí trong văn phòng của anh, không gian rộng rãi sáng sủa và vô cùng đơn điệu.

Cô đợi anh ở phòng chờ sân bay cho đến khi chỉ còn cách giờ máy bay cất cánh ba mươi phút, quầy soát vé đã đóng, thế nhưng Quý Đình Tông vẫn chưa xuất hiện.

Hoàng Kiều gọi vào số điện thoại nội bộ, Mân Thanh nghe máy, nói cuộc họp vẫn chưa kết thúc, Thư ký trưởng Quý cũng không có chỉ thị nào khác.

Hàn Trân siết chặt tay cầm vali đến mức các ngón tay trở nên trắng bệch. “Có phải anh ấy cho tôi leo cây rồi không?”

Hoàng Kiều đưa cô đến cửa kiểm tra an ninh, cất tiếng an ủi: “Cô Hàn đừng suy nghĩ nhiều, không đi đường hàng không thì vẫn còn đường thủy, đường bộ mà, Thư ký trưởng đã hứa với cô thì hẳn là sẽ tới tìm cô thôi.”

Hàn Trân lên máy bay, tâm trạng không còn hưng phấn như trước nữa, cô chỉ tranh được vé hạng phổ thông, vé được nâng lên hạng thương gia là nhờ có Quý Đình Tông ra tay.

Anh không có ở đây, vị trí bên cạnh cô là ghế trống.

Một cô tiểu thư giả lợi dụng cơ hội chiếm chỗ, sau đó ưỡn ẹo tạo dáng chụp ảnh check in, tiếp viên hàng không tốt bụng tới khuyên cô ta, nhưng kết quả lại dẫn đến một màn lời qua tiếng lại.

Điều này khiến cho Hàn Trân càng không vui hơn, cô đeo bịt mắt, không yêu cầu bất kỳ dịch vụ nào, ngủ suốt hành trình cho đến khi máy bay hạ cánh.

Khách sạn nằm gần Bát Đại Quan, Hàn Trân ở lỳ trong phòng đến chạng vạng tối ngày hôm sau mới đi đến bãi biển tư nhân.

Trên bãi biển đậu rất nhiều xe ô tô, cốp xe đều được mở tung, có đám người đang tổ chức tiệc tùng xung quanh đống lửa trại, bầu không khí vô cùng rộn rã.

Cô chỉ có một mình, không phù hợp với khung cảnh này một chút nào.

Bước đi trên bãi biển sóng tung bọt trắng xóa một lúc rồi đi ngược trở lại, bất chợt cô bật đèn flash trên điện thoại lên rồi ngồi xổm xuống trước một tảng đá ngầm tìm kiếm gì đó.

“Cô này, có phải cô làm rơi kẹp tóc không?”

Hàn Trân quay đầu lại, người đó đi ngược sáng nên cô không trông thấy diện mạo của đối phương, lúc nghiêng người, khuôn mặt đẹp trai của Hà Chiêu hiện lên rõ rõ mồn một.

“Anh Hà?”

Hà Chiêu cũng sững người, “Thảo nào trông quen mắt thế, cô đi một mình sao?”

“Không phải.” Cô mím môi rồi bổ sung: “Mà cũng đúng, tôi vốn có hẹn với một người, nhưng người ấy bận không đến được.”

Buổi trưa Hàn Trân mới nhận được cuộc điện thoại thông báo của Hoàng Kiều, Quý Đình Tông phải tới Bắc Kinh giải quyết công việc cùng Bí thư Tỉnh ủy, do đó tạm thời không thể đến được.

Sẽ là giả dối nếu nói rằng cô hoàn toàn cảm thông và không hề cảm thấy thất vọng.

Địa vị tượng trưng cho vinh quang, nhưng đồng thời nó cũng bị hạn chế.

Quý Đình Tông cũng đã gọi điện tới, lúc đó anh đang ở sân bay Giang Châu chuẩn bị lên máy bay, anh không giải thích gì nhiều chỉ hứa lần sau sẽ bồi thường cho cô.

Hàn Trân đứng dậy, nhận lấy chiếc kẹp tóc sau đó thuần thục cố định lại mái tóc đang bị gió biển thổi tung.

Trong một khoảnh khắc, khi ánh đèn phía xa bờ phản chiếu lấp lánh trong đôi mắt cô, ở cô toát lên một vẻ đẹp tinh khôi và vụn vỡ.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cô vợ bình phong (pass: 6868)
Chương 2: Bỏ thuốc
Chương 3: Tự an ủi (H) (pass: 6868)
Chương 4: Yêu nữ (H) (pass: 6868)
Chương 5: Mèo hoang (pass: 6868)
Chương 6: Hối lộ bằng tình ái
Chương 7: Mê hoặc
Chương 8: Vướng mắc
Chương 9: Áo mũ
Chương 10: Mộng đẹp
Chương 11: Đụng vào háng anh
Chương 12: Không rõ khen chê
Chương 13: Nhằm vào
Chương 14: Ngọc Lan
Chương 15: Đơn tố cáo
Chương 16: Mùi đào mật
Chương 17: Hiểu lầm
Chương 18: Gợn sóng
Chương 19: Động lòng
Chương 20: Đ//â//m vào rồi sẽ không đau nữa (H) (pass: 6868)
Chương 21: Dùng ngực kích thích (H) (pass: 6868)
Chương 22: Phá tan sương mù trong tim (pass: 6868)
Chương 23: Trà giải rượu
Chương 24: Làm từ nước (H) (pass: 6868)
Chương 25: Sự cố trường quay
Chương 26: Tầng ba mươi sáu
Chương 27: Lời mời
Chương 28: Rót tinh (H) (pass: 6868)
Chương 29: Không ngủ được (H) (pass: 6868)
Chương 30: Chen chúc
Chương 31: Giải vây
Chương 32: Bể bơi
Chương 33: Ân ái (H) (pass: 6868)
Chương 34: Tiếp tục ân ái (H) (pass: 6868)
Chương 35: Anh không già
Chương 36: Xem trọng
Chương 37: Có nhớ tôi không?
Chương 38: Rung xe (H) (pass: 6868)
Chương 39: Tiếp tục rung xe (H) (pass: 6868)
Chương 40: Có phúc khí
Chương 41: Nụ hôn nồng cháy
Chương 42: Chìa khoá
Chương 43: L//i//ế//m (pass: 6868)
Chương 44: Mạnh mẽ và bền bỉ
Chương 45: Ốm
Chương 46: Người đàn ông của cô ấy
Chương 47: Giày vò
Chương 48: Cọ xát (pass: 6868)
Chương 49: Ngọt
Chương 50: Đụng xe
Chương 51: Ánh trăng
Chương 52: Em thơm quá
Chương 53: Có sữa không?
Chương 54: Không kịp trở tay
Chương 55: Dễ chịu không?
Chương 56: Đơn thuần
Chương 57: Lỡ hẹn
Chương 58: Trùng hợp
Chương 59: Giường nước (H) (pass: 6868)
Chương 60: H (pass: 6868)
Chương 61: Bức ảnh
Chương 62: Chụp ảnh chung
Chương 63: Dây vào tất sẽ ra chuyện
Chương 64: Màu đào mật
Chương 65: Anh giỏi quá (H) (pass: 6868)
Chương 66: Đừng khóc
Chương 67: Không cần thiết
Chương 68: Mặc bao giờ chưa?
Chương 69: Em thiếu đòn (H) (pass: 6868)
Chương 70: Chuyện xấu bại lộ
Chương 71: Tính tình không tốt
Chương 72: Thẩm vấn
Chương 73: Người đẹp trong mắt kẻ si
Chương 74: Ngậm đi ngủ (H) (pass: 6868)
Chương 75: Cát xê (pass: 6868)
Chương 76: Cãi bướng (H) (pass: 6868)
Chương 77: Ngạt thở (H) (pass: 6868)
Chương 78: Mang thai
Chương 79: Không sinh
Chương 80: Cũng nuôi
Chương 81: Chấm dứt mọi chuyện
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86: Nhắn nhủ
Chương 87: (pass: 6868)
Chương 88: (pass: 6868)
Chương 89
Chương 90
Chương 91: Chín muồi (pass: 6868)
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99: (pass: 6868)
Chương 100: Hoàn Chính Văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mắt Cá Và Châu Ngọc
Chương 57: Lỡ hẹn

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57: Lỡ hẹn
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...