Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mạng Không Còn Lâu – Chương 63

Mạng Không Còn Lâu

Tác giả: Mặc Tây Kha
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đó Lục Văn Tây trở về phóng khách sạn ngủ bù, buổi sáng lúc rửa mặt thì Doãn Hàm Vi nhắn tin * thông báo anh không phải gấp gáp, thành phố B đang đổ tuyết, thời gian chỉ định đã được dời lại ba tiếng.

Lúc nhận tin Lục Văn Tây còn đang ngậm bàn chải đánh răng, kinh ngạc một phen, sau đó đánh tiếp, bởi vì quá dùng sức nên nướu bị chà tứa máu.

Nếu là trước kia, chậm trễ là chuyện bình thường như cơm bữa, anh cũng không quá để ý, thậm chí còn từng qua đêm ở sân bay. Nhưng hiện giờ không được, về chậm một chút thì lòng sẽ nóng như lửa đốt.

Hứa Trần ở thành phố B.

Anh còn đang chờ mong tiểu biệt thắng tân hôn với Hứa Trần nữa đây!

Rửa mặt xong, từ phòng tắm ra ngoài, Lục Văn Tây cầm điện thoại suy nghĩ xem nên làm sao nói chuyện này với Hứa Trần thì đã nhận được tin đối phương gửi tới.

Hứa Trần: Tuyết rơi rồi.

Lục Văn Tây: Chỗ em sống không có tuyết rơi à?

Hứa Trần: Rất hiếm thấy, chỉ thỉnh thoảng thôi, cũng tan rất nhanh.

Lục Văn Tây nhìn điện thoại, tưởng tượng dáng vẻ của Hứa Trần lúc này, chắc chắn là giống như một đứa bé, đứng trong tuyết ngu ngơ ngắm nhìn.

Thật sự là một đứa bé làm người ta đau lòng.

Lục Văn Tây: Xem một chút thôi, đừng để bị cảm.

Hứa Trần: Ừ.

Lục Văn Tây: Bây giờ em đang ở bên ngoài hay ở trong nhà?

Hứa Trần: Đang đắp người tuyết.

Lục Văn Tây lăn một vòng trên giường, sau đó dùng chăn bọc lấy cơ thể, trong lòng ngứa ngáy khó chịu, muốn trở về cùng đắp người tuyết với Hứa Trần...

Lục Văn Tây: Hôm nay anh về muộn một xíu, tuyết rơi nên máy bay không thể cất cánh, có lẽ phải muộn hơn ba tiếng.

Qua một hồi lâu Hứa Trần không trả lời, làm Lục Văn Tây nghĩ, có lẽ Hứa Trần nghịch tuyết tới quên anh mất rồi. Nhưng qua ba phút sau thì Hứa Trần trả lời.

Hứa Trần: Đột nhiên không thích tuyết nữa.

Lục Văn Tây: Không đắp người tuyết nữa hả?

Hứa Trần: Đá rồi.

Xem ra tính tình của Hứa Trần cũng rất lớn.

Anh lập tức gửi yêu cầu trò chuyện video với Hứa Trần, Hứa Trần nhanh chóng đồng ý, mở video, Lục Văn Tây nhìn thấy cảnh tuyết trắng phau phau bên thành phố B. Hứa Trần có lẽ đang cầm điện thoại, lúc mới mở ra thì nhìn thấy mũi giày, còn đá một đống tuyết nhỏ, có thể nhìn ra cảm xúc buồn bực của chủ nhân.

Hứa Trần chỉnh một hồi mới chuyển được camera, sau đó giơ lên để Lục Văn Tây có thể nhìn thấy mình.

Lục Văn Tây nhìn gương mặt đẹp trai của Hứa Trần trên màn hình điện thoại, nhịn không được cười cong cong mắt, cứ cảm thấy có tuyết làm phông nền, Hứa Trần lại càng trắng hơn, cứ như một điểm sáng ở trong tuyết, chói mắt lại đẹp trai rạng ngời.

"Tướng công, anh nhớ em nhiều lắm!" Lục Văn Tây cố ý kéo dài âm than thở.

Hứa Trần không trả lời, tựa hồ lục lọi thứ gì đó trong túi, một lát sau thì lấy ra tai nghe điện thoại, nhét vào tai rồi mới nói: "Ừm, em cũng vậy."

"Sao phải mang tai nghe vậy, bên cạnh có người khác à?"

"Không muốn người qua đường nghe thấy giọng của anh."

"À, giọng anh dễ bị nhận ra."

"Không phải... loại âm thanh này, không muốn để người khác nghe thấy."

Lục Văn Tây lập tức hiểu được, Hứa Trần không muốn người khác nghe thấy giọng cố ý nũng nịu của mình, anh nhịn không được mỉm cười: "Sau khi anh trở lại sẽ nói bên tai em, nói cả đêm luôn."

"Ừ."

"Sau này anh sẽ bảo Doãn Hàm Vi làm hộ chiếu cho em, chờ tới kỳ nghỉ tết âm lịch, anh sẽ dẫn em đi nghỉ phép, nhà anh có mua một hòn đảo bên Nam Á, tết âm lịch thỉnh thoảng sẽ qua bên đó, năm nay hai chúng ta đi hưởng tuần trăng mật."

"Ừ, được."

"Dẫn em tới chỗ trượt tuyết, dẫn em đi lướt sóng nữa, đi đủ mùa luôn, thuận tiện đi khắp nơi, muốn đi đâu thì đi đó." Nói xong thì thấy Hứa Trần đang loay hoay gì đó, anh liền hỏi: "Em làm gì đó, không thấy camera quay hình em."

"Đang tra xem hưởng tuần trăng mật là có ý gì."

"Ồ, thế tra được chưa?"

"Ừm...."

Lục Văn Tây nhìn màn hình, Hứa Trần mím môi, có thể đoán được vành tai đang ẩn dưới chiếc nón của Hứa Trần chắc chắn đã đỏ ửng, anh không khỏi buồn cười hỏi tiếp: "Biết rồi vậy em cảm thấy có được không?"

Hứa Trần không nói chuyện.

"Thì hai chúng ta ở trên hòn đảo, không có gì để làm, có lẽ chỉ có thể nắm tay nè, hôn nè, sau đó... người văn nhã bọn em gọi chuyện này là gì nhỉ? Gia.o hợp đúng không? À đúng rồi, chúng ta có thể kết tóc." Lục Văn Tây tiếp tục ghẹo Hứa Trần, kết quả Hứa Trần dời camera đi.

Anh vội kêu lên: "Em dời đi làm gì, anh đang xem mà!"

"Em phải về nhà rồi."

"Oh." Anh tùy tiện đáp một tiếng: "Tinh lực hồi phục xong chưa?"

"Khôi phục một chút."

"Gia.o hợp nổi không?"

"..."

Chờ một hồi cũng không thấy Hứa Trần trả lời, Lục Văn Tây không hỏi lo lắng, tiếp tục truy hỏi: "Sao em không nói tiếng nào vậy?"

"Sao anh lại... không biết xấu hổ như vậy?"

"Nói chuyện với tướng công của mình sao phải xấu hổ chứ?"

"Sao có thể hỏi ra miệng được?"

"Hả? Không lẽ muốn anh dùng hành động biểu đạt? Được rồi được rồi, chờ anh về sẽ tự mình giang rộng chân cho em đè, được chứ?"

"Lục Văn Tây!"

"Anh đây anh đây!"

"Em quen anh không phải chỉ muốn chuyện này."

"Nhưng sau khi quen em, anh chính là muốn chuyện này."

"Không được."

"Vì sao chứ?"

"Trĩ của anh vẫn chưa khỏi hẳn đâu."

Lục Văn Tây im lặng.

Nhịn một hồi thì nhịn không được cười phá lên, giả trang làm người văn hóa gì chứ, không phải cũng muốn đấy sao, lại còn nghĩ tới trĩ của anh, lại còn nghĩ toàn diện như thế.

"Anh cảm thấy ổn, anh có thể chịu được." Lục Văn Tây nói.

"Vậy anh tranh thủ quay về đi."

Nháy mắt đó, Lục Văn Tây cảm thấy có lẽ mình đã hiểu nhầm, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn là ý đó, vì thế lập tức nói: "Được, anh sẽ về sớm."

Nói xong thì nhảy bật dậy thay quần áo, để Lâm Hiểu tới giúp mình chỉnh lý tạo hình, anh rất gấp gáp muốn tới sân bay chờ đợi, sau đó lên máy bay lập tức trở về thành phố B.

...

Tới thành phố B, Lục Văn Tây vừa mới ra sân bay thì đã bị bám đuôi.

"Là lão Đạt." Doãn Hàm Vi quay đầu lại nhìn chiếc xe phía sau, nhịn không được trợn trắng mắt.

Lão Đạt là Paparazzi nổi tiếng trong giới giải trí, được xưng là chó săn số một, vẫn luôn giật được tin sốt dẻo, bởi vì từng tung ra không ít tin tức, vì thế cho dù thỉnh thoảng hắn vu vơ bịa đặt một phen thì cũng có người tin.

Lúc này lão Đạt lại nhắm vào Lục Văn Tây.

Lão Đạt nổi tiếng không biết xấu hổ, bám theo nghệ sĩ, tung tin của nghệ sĩ mà còn rất lý lẽ hào hùng. Từng gào thét với Lục Văn Tây một lần, nói rằng sợ Scandal thì đừng có làm nghệ sĩ, bình thường vẫn luôn tuyên truyền quảng cáo, bây giờ bị chú ý thì đòi riêng tư? Làm đ*m mà muốn lập đền thờ, chuyện tốt gì cũng muốn hết sao?

Lục Văn Tây tính tình tốt, trực tiếp chộp lấy bình nước đập thẳng mặt lão Đạt, khi đó liền dính mác tính tình ngôi sao, tính cách kém. Hơn nữa lão Đạt thỉnh thoảng lại chạy tới quấy rầy Lục Văn Tây một phen, cũng coi như mang thù.

Lục Văn Tây hiểu được hôm nay không có cách nào dẫn Hứa Trần ra ngoài chơi, cũng không thể nào cùng Hứa Trần đắp người tuyết, lão Đạt có thể bám theo anh tới cùng trời cuối đất, như bóng với hình, anh chỉ có thể gửi * cho Hứa Trần.

Lục Văn Tây: Em ở nhà đừng ra ngoài, anh bị chó săn nhắm tới, anh mua đồ về, chúng ta ở nhà ăn lẩu.

Lẩu nấu khá đơn giản, ăn lại ngon, thuận tiện tiết kiệm công sức, vì thế liền chọn món này.

Hứa Trần: Anh bình an trở về là tốt rồi.

Lục Văn Tây bảo anh Lưu lái xe tới siêu thị, sau đó bảo Doãn Hàm Vi và Lâm Hiểu giúp mình vào mua đồ, phần lớn là nguyên liệu nấu lẩu, vốn là danh sách cho hai người ăn, suy nghĩ một phen lại thêm vào rất nhiều nguyên liệu và thức uống, còn mua thiệt nhiều rượu. Anh nhìn sơ qua một chút, có lẽ đủ cho bảy tám người ăn.

Lâm Hiểu và Đặng Huyên Hàm nghĩ, Lục Văn Tây muốn mua phần của mình, còn khách sáo một phen, kết quả Lục Văn Tây hùng hồn nói: "Lễ tết thế này bọn em không về nhà à? Ở chỗ anh ăn cái gì chứ?"

Doãn Hàm Vi nghe vậy thì sửng sốt, sau đó hỏi: "Vậy sao anh mua nhiều đồ vậy?"

"Anh thích, anh thích ăn một miếng rồi ném một nồi đấy, cậu quản à?" Lẽ nào lại nói cho bọn họ biết, anh muốn mang số thức ăn này về cho quỷ ăn chứ?

Doãn Hàm Vi không còn lời nào để nói, Lâm Hiểu nháy nháy mắt với Doãn Hàm Vi. Lúc này Doãn Hàm Vi mới không nói thêm gì, biết Lục Văn Tây muốn ở riêng với Hứa Trần, bọn họ tới không tiện, vì thế chỉ nhận mệnh đi mua đồ.

Lục Văn Tây ngồi trong xe gửi * tám chuyện, từ cửa sổ nhìn ra ngoài thì thấy lão Đạt đứng hút thuốc quang minh chính đại cách xe mình không xa thì thực không còn gì để nói. Anh hạ cửa sổ xuống một khe nhỏ, hướng về phía lão Đạt chụp một tấm, sau đó gửi vào vòng bạn bè.

Lục Văn Tây: Các anh chị em, có người nào muốn chữ ký không? [hình ảnh]

Gửi không bao lâu thì vòng bạn bè giống như biến thành khu tai nạn, không ít người cùng nghề gửi lời chúc mừng, có người bày tỏ đồng cảm, anh lựa chọn trả lời.

Bạch Đẳng Nhạn: Cả giới giải trí đều nợ mẹ ông ta một liều phá thai không đau.

Lục Văn Tây trả lời Bạch Đẳng Nhạn: Ông gan đấy.

Bạch Đẳng Nhạn: Chả sao, bạn bè * của tôi không nhiều.

Đỗ Tử San: Ha ha ha ha ha ha ha ha

Lục Văn Tây trả lời Đỗ Tử San: Cô chờ đó, ngày mai tôi về Studio, sẽ đưa hắn tới bên cạnh cô.

Đỗ Tử San trả lời Lục Văn Tây: Tôi sợ quá, à đúng rồi, không phải cậu ở bên đó biểu diễn buổi hòa nhà à, biết gì về vụ Hứa Tĩnh Không không? Tình huống của cổ sao vậy? Bây giờ Weibo bên đó hóa yêu ma luôn rồi, ôi zời ạ..

Lục Văn Tây trả lời Đỗ Tử San: Không biết.

Hàn Phạm Minh: Gần đây danh tiếng của cậu rất tốt, đừng để lão Đạt phát hiện được gì, biết chưa?

Lục Văn Tây trả lời Hàn Phạm Minh: Oh.

Du Ngạn: [ôm]

Lục Văn Tây nhìn thấy tin của Du Ngạn, có chút muốn xóa, hoặc điều chỉnh thành không hiển thị trong vòng bạn bè.

Có điều thấy tin tức của Du Ngạn thì anh bắt đầu nghĩ tới Tô Lâm, Tô Lâm vẫn còn đi theo Du Ngạn sao? Thật không biết ác linh này muốn theo bao lâu, muốn làm gì, nghĩ tới thôi cũng thấy đáng sợ.

Lục Văn Tây không khỏi suy nghĩ nhiều một chút, chờ đến khi anh chết rồi, liệu có trở thành hồn phách bám theo Hứa Trần ba năm hay không?

[hết 63]

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mạng Không Còn Lâu
Chương 63

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...