Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói – Chương 85
Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói
Mọi người thấy vậy cũng không nói gì, chỉ ai làm việc nấy.
Riêng Lạc Thanh Hàn lẳng lặng tìm đến Ngô đại thúc.
“Trong thành rốt cuộc là tình hình thế nào?”
Ngô đại thúc thở dài một tiếng, ghé sát tai Lạc Thanh Hàn thầm thì vài câu, sắc mặt Lạc Thanh Hàn lập tức trở nên khó coi hơn hẳn!
“Cho nên đêm nay Tần Nguyệt muốn vào thành?”
Ngô đại thúc không phủ nhận cũng không trực tiếp trả lời, chỉ mở lời: “Ngươi rất thông minh.”
Nghe đến đây, trong lòng Lạc Thanh Hàn đã hiểu rõ.
Tần Nguyệt chắc chắn sẽ vào thành, nhưng phải làm sao thuyết phục nàng mang hắn theo đây?
Hắn cần phải suy tính kỹ cách thức mới được.
Màn đêm dần buông xuống, cơm tối cũng đã chuẩn bị xong.
Lão thái thái thương xót Tần Nguyệt vất vả nên không cho người gọi nàng dậy ăn cơm, mà để dành lại một phần, định bụng khi nào nàng tỉnh sẽ hâm nóng lại cho nàng.
Chỉ là, cho đến tận khi bà đi ngủ, Tần Nguyệt vẫn chưa tỉnh lại.
Lúc này, Tần Nguyệt đang bận rộn vô cùng!
Tuy rằng bản thân không thể vào tiểu thiên địa ngay trước mặt mọi người, nhưng nàng có thể thao túng linh lực đi vào bên trong để làm việc.
Hơn nữa, qua một thời gian thao túng, Tần Nguyệt phát hiện việc dùng linh lực làm việc trong tiểu thiên địa giúp tu vi tăng trưởng còn nhanh hơn cả khi tu luyện, chẳng bao lâu nữa nàng có thể đột phá đến Luyện Thể nhị giai rồi.
Sau khi gieo xong đợt cao lương mới, Tần Nguyệt mới thu hồi linh lực, chậm rãi mở mắt ra.
Đêm đen gió cao, ngoại trừ đống lửa thì xung quanh không có lấy một tia sáng.
Tần Nguyệt vừa ngồi dậy, trên cánh tay đã có thêm một bàn tay nhỏ nhắn.
“Dẫn ta theo!”
Tần Nguyệt quay đầu nhìn đôi mắt nhỏ đang sáng rực của Lạc Thanh Hàn, thấp giọng quát khẽ: “Đừng có nháo!”
“Ta không có nháo, ta am hiểu y thuật, ta đi theo sẽ giúp nàng an toàn hơn!”
“Không được, vạn nhất thật sự gặp phải nguy hiểm, ta không có tâm trí đâu mà bảo vệ ngươi!”
“Cùng lắm thì nàng cõng ta trên lưng, dù sao chút trọng lượng này đối với nàng mà nói có thể bỏ qua không tính!”
Dù sao cũng không phải chưa từng được cõng, chỉ cần có thể đi theo Tần Nguyệt, thế nào cũng được!
Ánh mắt Tần Nguyệt trầm xuống, trước đây hắn trăm phương ngàn kế không muốn, giờ lại chủ động đòi nàng cõng, “Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”
“Ta muốn đi theo nàng, ta lo cho nàng!”
“Ngươi vẫn nên tự lo cho mình trước đi, đừng để ta nắm được thóp của ngươi.”
Đôi mắt Lạc Thanh Hàn khẽ động một chút, “Ta thì có thóp gì chứ?”
Dứt lời, Tần Nguyệt đột ngột áp sát về phía Lạc Thanh Hàn, dừng lại ở nơi cách đầu hắn chỉ chừng một thước, “Ngươi tự biết rõ.”
Hơi thở ấm nóng phả lên mặt, trái tim Lạc Thanh Hàn lỡ mất một nhịp, vành tai cũng đỏ bừng lên một cách kỳ lạ.
“Ta không biết!”
“Hừ.” Tần Nguyệt cười khẽ một tiếng, tung chăn ra, nhanh ch.óng mặc vào áo bông và xỏ giày.
Thấy vậy, Lạc Thanh Hàn cũng lật đật bò dậy theo.
“Ngươi thật sự muốn đi cùng ta?”
Lạc Thanh Hàn gật đầu, “Phải, nàng không dẫn ta đi thì ta tự đi!”
Tần Nguyệt đảo mắt một vòng, ngoắc tay với Lạc Thanh Hàn, “Ngươi lại gần đây một chút!”
“Chuyện gì?”
Lạc Thanh Hàn không chút đề phòng mà xích lại gần, ai ngờ lời còn chưa dứt, cổ họng đã đau nhói, trước mắt tối sầm lại.
“Tiểu t.ử thối, muốn đấu với ta thì ngươi còn non lắm!”
Sau khi cởi áo ngoài và giày của Lạc Thanh Hàn nhét vào trong chăn, Tần Nguyệt dặn dò Ngô đại thúc vài câu rồi cầm lấy trường thương nhanh ch.óng rời đi.
Đêm đông đen kịt như mực.
Nhưng đối với Tần Nguyệt mà nói, chẳng qua chỉ là thiếu đi chút ánh mặt trời so với ban ngày mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - *
Rất nhanh, Tần Nguyệt cầm trường thương đã tới bên ngoài cổng thành.
Quan sát xung quanh một lượt, Tần Nguyệt đẩy cổng thành lẻn vào bên trong.
Sau khi vào thành, nàng không vội tiến về phía trước mà xoay người leo lên tường thành, đứng từ trên cao nhìn bao quát toàn bộ thành trì.
Nhanh ch.óng quy hoạch lộ trình xong, Tần Nguyệt liền lao v.út vào trong màn đêm.
Tần Nguyệt đẩy cửa bước vào một tiểu viện không lớn cho lắm.
Trong sân lộn xộn bừa bãi, nhìn qua là biết đã bị cướp bóc.
Tần Nguyệt tìm kiếm một vòng, ngoại trừ một số vật dụng thường ngày, lương thực và đồ giá trị đều đã biến mất sạch sành sanh.
Nàng tiếp tục đi tới, đẩy cửa không ít tiểu viện khác, phát hiện tình huống đều y hệt nhau, lương thực và đồ quý giá không còn lại một chút gì.
Khó khăn lắm mới tìm thấy một hiệu t.h.u.ố.c, d.ư.ợ.c liệu bên trong có không ít nhưng toàn bộ đều bị đập phá rơi vãi trên đất, trộn lẫn vào nhau, căn bản không còn nhìn ra thứ gì với thứ gì nữa.
Gà Mái Leo Núi
Tần Nguyệt nhíu mày, lấy ra bao tải đã chuẩn bị sẵn, thu dọn tất cả vào trong rồi ném vào túi trữ vật, tiếp tục đi đến căn nhà tiếp theo.
Thời gian từng chút một trôi qua, khi trời vừa hửng sáng, Tần Nguyệt đã quay lại trên tường thành, thắp sáng một bó đuốc, vẽ ba vòng tròn trên không trung rồi hạ xuống, đợi khoảng mười mấy nhịp thở lại giơ lên quay thêm ba vòng nữa.
Lặp lại tuần hoàn như vậy mấy lần, Tần Nguyệt mới hạ bó đuốc xuống giẫm tắt, bắt đầu thu dọn những “xâu kẹo hồ lô” (thủ cấp) kia.
Trên đỉnh núi, Ngô Tiểu Sơn sau khi nhìn thấy tín hiệu liền nhanh ch.óng hét về phía lưng chừng núi: “Cha, tín hiệu của Nguyệt nhi đến rồi, mọi người chuẩn bị khởi hành!”
“Biết rồi!”
Ngô đại thúc hô lên một tiếng, nói với những người đang lục tục thức dậy: “Thu dọn đồ đạc, chúng ta chuẩn bị vào thành!”
“Được!”
“Thu dọn thôi!”
Trong đám người đang bận rộn, luôn có một hai kẻ tỏ ra lạc lõng.
“Đúng là hành hạ mọi người mà!”
Câu nói này vừa thốt ra, không khí xung quanh lập tức im bặt.
Ngô đại thẩm nhíu mày, lập tức mắng mỏ: “Hay cho cái nhà Trương Thúy Hoa ngươi, nếu ngươi chê cực khổ thì có thể dẫn theo tướng công và nhi t.ử của ngươi cút khỏi đội ngũ của chúng ta!
Nguyệt nhi vì sự an toàn của mọi người, nửa đêm canh ba một thân một mình vào thành thám thính, ngươi không biết ơn thì thôi, lại còn nói ra những lời như vậy! Lương tâm của ngươi bị ch.ó tha rồi sao?”
“Đúng thế, đồ vô lương tâm!”
“Chê vất vả thì các người có thể đi!”
“Phải đó, các người đi được rồi!”
“Chúng ta không thiếu ba người các người làm việc đâu!”
Thấy cảnh tượng trở nên hỗn loạn, Hàn Tùng vội vàng nói: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, Nương ta xưa nay lời nói khó nghe, mong mọi người lượng thứ. Ngô đại thẩm, Ngô đại thúc, ta thay Nương xin lỗi mọi người, ta bảo đảm sau này nàng sẽ không nói bậy nữa.”
“Ngươi có thể bảo đảm? Đây đã không phải là lần đầu tiên mụ ta nói lời vô lương tâm như vậy rồi!”
“Ta có thể bảo đảm!”
Ngô đại thẩm hừ lạnh một tiếng không nói gì thêm, còn Ngô đại thúc thì lạnh lùng lên tiếng: “Hàn Tùng, hiện tại Nguyệt nhi ngó lơ các ngươi, coi các ngươi như không khí, các ngươi nên biết trân trọng điều đó. Nếu không, chỉ cần nàng mở miệng, ta sẽ trực tiếp đuổi các ngươi đi!
Đừng có nói với ta cái gì mà tính mạng quan trọng, cứu một mạng người hơn xây bảy tháp phù đồ, hiện tại là đang đi lánh nạn, không phải đang chơi đùa. Thiếu đi ba người các ngươi, chúng ta còn có thêm một hớp cháo để húp, hiểu không?”
“Nhưng chúng ta cũng có làm việc mà!”
“Nương, bà đừng nói nữa, bà thật sự muốn để Ngô đại thúc đuổi chúng ta đi thì bà mới vui lòng sao?”
“Ta...”
Nương Hàn Tùng bị hắn nhìn chằm chằm, dần dần cúi đầu xuống.
“Được rồi, mọi người tản ra đi, mau ch.óng thu dọn đồ đạc, Nguyệt nhi còn đang đợi chúng ta ở trong thành đấy!”
“Thu dọn đồ đạc thôi!”
Sau khi mọi người tản ra, lão thái thái đi đến bên cạnh Ngô đại thúc, mở lời: “Tiểu Tinh đứa nhỏ này ngủ lâu như vậy vẫn chưa tỉnh, có phải là bị bệnh rồi không?”
Nghe vậy, Ngô đại thúc chớp mắt một cái: “Đại nương đừng vội, để ta đi xem sao!”
Ngô đại thúc nhanh ch.óng đi tới trước chỗ nằm của Lạc Thanh Hàn, đưa tay sờ lên đầu hắn, bất lực lắc lắc người hắn: “Tỉnh dậy, tỉnh dậy đi, chúng ta phải xuất phát rồi!”
“Tỉnh dậy đi.”
Lắc vài cái, Lạc Thanh Hàn mới chậm rãi mở mắt, quay đầu nhìn quanh một lượt, nghiến răng hỏi: “Tần Nguyệt đâu?”
--------------------------------------------------













