Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói – Chương 61

Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 100
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần Nguyệt nhanh ch.óng đi đến tiệm tạp hóa mua một vài thứ, lại mua thêm một cái giỏ không có nắp đậy, xách về phía khách điếm.

Về tới khách điếm Lai Phúc, Tần Nguyệt đưa cái giỏ cho tiểu nhị: "Mang vào trạm bếp đi, bữa tiệc tối nay ta đặt hãy thêm một món canh thịt viên nữa, chỗ rau xanh này cứ bỏ vào đó!"

"Dạ được." Tiểu nhị mở nắp ra, nhìn thấy đống rau xanh mướt, không nhịn được mà hỏi: "Vị cô nương này, không biết người mua được loại rau xanh đẹp thế này ở đâu vậy?"

Hiện tại tuy vẫn có rau xanh bán nhưng loại đẹp thế này thì sớm đã không còn rồi!

"Ngay đầu phố thôi, nhưng đây là hai giỏ cuối cùng của ta đấy, hết sạch rồi, các người đừng hòng có ý đồ gì với nó."

"Cô nương yên tâm, khách điếm Lai Phúc bọn ta tuyệt đối không đụng vào một sợi lông sợi tóc nào của khách nhân đâu."

"Vậy thì tốt."

Tần Nguyệt trở về phòng, tiếp tục vào tiểu thiên địa dọn dẹp linh điền.

Tính toán thời gian thấy cũng sương sương rồi, Tần Nguyệt mới ra khỏi tiểu thiên địa, xuống đại sảnh gọi một ấm trà.

Rất nhanh, Ngô đại thúc là người đến đầu tiên.

"Nguyệt nhi, đã sắp xếp xong xuôi chưa?"

"Xong cả rồi ạ, cơm thức ăn bao no, rượu thì chỉ một vò thôi, dù sao Trương bộ đầu và mọi người cũng không được uống quá chén."

"Ừm, họ không được uống nhiều, vạn nhất có việc khẩn cấp thì không hay."

Tần Nguyệt rót một chén trà đưa qua: "Con đã đặt hai phòng rồi, đêm nay chúng ta không về thôn nữa."

"Được."

Hai người hàn huyên một lát thì đám người Trương bộ đầu cũng tới.

Tần Nguyệt vui vẻ chào hỏi họ, nhưng từ dư quang lại thấy cỗ xe ngựa của Lạc Thanh Hàn đang dừng lại.

Hắn tới đây làm gì?

Mình đâu có mời hắn!

Thấy Tần Nguyệt nghiêng đầu nhìn sang, Trương bộ đầu vội vàng nói: "Tần cô nương chắc sẽ không trách ta tự tác chủ trương đưa Lạc đại nhân tới chứ?"

"Sao có thể chứ, mau ngồi mau ngồi, mọi người mau ngồi đi. Tiểu nhị, chuẩn bị lên món!"

"Có ngay!"

Sau khi đón họ vào trong, Ngô đại thúc liền niềm nở mời họ ngồi xuống, còn Tần Nguyệt thì ánh mắt trầm xuống, bước tới nghênh đón Lạc Thanh Hàn.

"Không ngờ Lạc đại nhân lại nể mặt ghé thăm, ta sẽ bảo tiểu nhị chuẩn bị riêng cho ngài một bao sương (phòng riêng)."

Vậy nên ngài cứ việc ăn một mình đi, đừng làm mọi người thấy không tự nhiên!

Lạc Thanh Hàn liếc Tần Nguyệt một cái, như thể không hiểu ý nàng, lạnh lùng nói: "Không cần, ta ngồi ở dưới này là được!"

"Mời!"

Đại sảnh khách điếm không lớn nhưng cũng bày được sáu chiếc bàn vuông, những người khác đã ngồi kín ba bàn, Tần Nguyệt chỉ có thể dẫn Lạc Thanh Hàn đến một chiếc bàn trống.

"Đại nhân ngồi đây không có vấn đề gì chứ?"

"Không có."

Lời Lạc Thanh Hàn vừa dứt, Lạc Nhất đã nhanh ch.óng rút khăn ra lau chùi một lượt.

Thấy vậy, những người khác cũng coi như không nhìn thấy.

Việc Lạc đại nhân có tính khiết phích (ưa sạch sẽ thái quá) từ lâu đã đồn xa rồi.

"Lạc thị vệ huynh cũng ngồi đi, đứng đó trông cứ như môn thần vậy."

Nghe vậy Lạc Nhất nhìn về phía Lạc Thanh Hàn, thấy hắn gật đầu mới quay người sang bàn của Trương bộ đầu.

Y không có tư cách ngồi cùng bàn với Lạc Thanh Hàn, dù Lạc Thanh Hàn có đồng ý y cũng sẽ không ngồi.

Thế là, chỉ còn Tần Nguyệt và Lạc Thanh Hàn ngồi cùng một bàn.

"Không biết khẩu vị của mọi người thế nào nên ta chỉ gọi vài món đặc sản, mọi người cứ tự nhiên nhé, cơm canh bao no, rượu chỉ có một vò, đừng ai uống say quá đấy!"

Những người khác định trêu chọc vài câu, nhưng nhìn thấy người đang ngồi cạnh Tần Nguyệt, ai nấy đều chỉ lầm rầm mấy câu khách sáo rồi bắt đầu rót rượu.

Mỗi người một bát, Tần Nguyệt và Lạc Thanh Hàn cũng được chia mỗi người một bát.

Tần Nguyệt giơ bát rượu lên: "Mọi người không cần câu nệ, cứ thấy thoải mái là được, ta kính mọi người một bát, cạn!"

"Cạn!"

Mọi người cùng giơ bát, duy chỉ có Lạc Thanh Hàn là không động đậy, nhưng mọi người cũng coi như không thấy.

Mỗi người một bát rượu trôi xuống, bắt đầu dùng bữa.

Trong phút chốc, cả đại sảnh chỉ còn lại tiếng nhai nuốt thức ăn.

Vì có Lạc Thanh Hàn ở đó, không ai dám lên tiếng nói chuyện.

Nhìn kẻ không hề động đũa kia, mắt Tần Nguyệt trầm xuống.

Gà Mái Leo Núi

Chê không sạch thì tới làm gì?

Tới rồi lại không ăn, cứ ngồi nhìn trân trân là có ý gì đây?

"Những món này không hợp khẩu vị của đại nhân sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - *

Tần Nguyệt vốn tưởng Lạc Thanh Hàn sẽ nói vài câu lấy lệ, ai ngờ hắn lại ừ một tiếng: "Quả thực không hợp khẩu vị của ta."

Lời này vừa thốt ra, bầu không khí trở nên vô cùng gượng gạo.

Tần Nguyệt không nói gì, chỉ gắp thức ăn lên ăn.

Không ăn thì ngươi tới làm cái gì?

"Canh tới rồi, mọi người cẩn thận một chút, nhường đường nào."

Rất nhanh, trên bàn xuất hiện thêm một chậu canh rau xanh thịt viên.

Những ngọn rau xanh mướt, chỉ nhìn thôi đã thấy ngon miệng.

Lại hít một hơi hơi nóng bốc lên, cảm giác cả người đều ấm áp hẳn.

"Thơm quá!"

"Mau mau, nếm thử xem."

Những người khác nhờ bát canh này mà trở nên náo nhiệt hẳn lên, không còn vẻ áp bách như trước nữa.

Tần Nguyệt cầm thìa múc một muỗng cho vào bát mình, vừa uống một ngụm đã thấy Lạc Thanh Hàn nhìn chằm chằm vào nàng.

"Đại nhân cũng muốn nếm thử sao?"

"Ừm!"

Nhìn cái bát được đẩy tới trước mặt mình, khóe miệng Tần Nguyệt không nhịn được mà giật giật.

Ngươi khốn kiếp không có tay à?

Muốn ăn sao không tự múc lấy?

Hít một hơi thật sâu, Tần Nguyệt múc hai muỗng canh bỏ vào bát, nhưng khi định đưa qua thì chợt nhớ ra hắn có tính khiết phích.

Thầm mắng trong lòng một câu "phiền phức", Tần Nguyệt lắc nhẹ cái bát trong tay một vòng, đổ phần canh đó vào bát mình rồi mới múc một bát canh khác đưa qua.

"Đại nhân nếm thử đi, đây là rau xanh chính tay ta đi mua đấy."

Tần Nguyệt nhấn mạnh hai chữ "chính tay", ánh mắt Lạc Thanh Hàn trầm xuống, miễn cưỡng cầm thìa lên nếm thử.

Hương vị này...

Lạc Thanh Hàn vừa định nói gì đó thì thấy Tần Nguyệt bưng cái bát trước mặt lên, không hề ghét bỏ mà uống sạch phần canh vừa dùng để tráng bát lúc nãy.

Trong nháy mắt, lời định nói ra lại không thốt lên được nữa.

"Hương vị quả thực rất tốt, mọi người uống nhiều một chút."

"Được rồi!"

Sau khi chào hỏi mọi người, Tần Nguyệt quay đầu lại thấy Lạc Thanh Hàn đang nhìn mình với ánh mắt có chút kỳ lạ.

Tên này lại bị gì nữa đây?

"Đại nhân có lời muốn nói?"

"Bát canh nàng vừa uống là nước tráng bát."

Tráng bát?

Ngươi có biết nói chuyện không hả?

"Cái đó... bát đũa đều được rửa sạch cả rồi, chỉ là tráng qua một lượt thôi, huống hồ còn có rất nhiều người đến cả nước rửa chảo dầu cũng đem làm canh mà uống đấy!"

Nếu nàng không xuyên không tới đây, Nãi nãi và tiểu Hạo không biết phải sống những ngày tháng thế nào.

Có lẽ đúng như nàng nói, đến nước rửa chảo cũng phải dùng làm canh.

"Đúng vậy, có không ít nơi đều như thế cả, đặc biệt là hai năm nay, vừa hạn hán lại vừa bão lũ."

"Phải đó, đợi đến lúc tuyết rơi, chẳng biết lấy gì mà ăn nữa?"

"Năm ngoái còn có người gặm vỏ cây cơ mà... Tiểu Triệu, ngươi ăn từ từ thôi chứ, sắp bị ngươi ăn hết sạch rồi kìa!"

"Ai bảo các người không ăn nhanh lên!"

"Đừng tranh..."

Nghe những âm thanh ồn ào, lại nhìn bát canh trước mặt, Lạc Thanh Hàn nghiến răng, bưng lên chậm rãi ăn.

Hương vị rất tuyệt!

Thế nhưng, ăn vào trong miệng lại có một cảm giác ghê tởm khó tả.

Khó khăn lắm mới ăn hết bát canh thịt viên rau xanh, Lạc Thanh Hàn đột ngột đứng dậy, sải bước đi nhanh ra phía cửa lớn.

"Đại nhân..."

Lạc Nhất nhanh ch.óng buông đũa đuổi theo.

Thấy vậy, những người còn lại đều ngẩn ngơ.

Đây là bị làm sao thế?

Ngay sau đó, những người khác cũng vội vàng buông bát đũa đuổi theo ra ngoài.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...