Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Man Hoang Kỷ Niên – Chương 13

Man Hoang Kỷ Niên

Tác giả: Tu Thất
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhất thời, nước mắt Chu Khang rớt xuống.

Đậu má, ngực M//ô//n//g tướng quân cứng quá, mũi đau quá! Cơ ngực rắn chắc cái gì, quá đáng ghét rồi! Hơn nữa M//ô//n//g tướng quân còn dùng sức đè chặt sau gáy cậu, tẹt hết cả mũi, không thể thở được!

Lo lắng sùng bái chấn động linh tinh trong nháy mắt tan thành mây khói, hiện tại Chu Khang chỉ muốn giải cứu cái mũi đáng thương của mình, nếu không cố gắng thì sẽ bị nghẹt thở chết – may mà M//ô//n//g tướng quân không phải M//ô//n//g cô nương, bằng không khẳng định nghẹt thở chết không cần nói nhiều! Chênh lệch chiều cao cái gì, quá làm người ưu thương.

Chu Khang giãy giụa muốn đẩy người ra, đáng tiếc sức mạnh không đủ, trực tiếp bị người ta không thèm để ý.

M//ô//n//g Khác ôm chặt người.

Chu Khang nỗ lực quay đầu, sau gáy bị đè quá chặt, không chuyển đầu đi được, vậy là một phát cắn tới.

Sau đó, liền cắn được rồi.

Nho nhỏ, tròn tròn, cưng cứng.

Đậu má, cắn trúng cái loạn thất bát tao gì đó!

Cả người M//ô//n//g Khác chấn động, chậm rãi cúi đầu nhìn người kia đang nhào vào ngực hắn dùng sức gặm cắn (!), hết sức kinh hoàng.

M//ô//n//g tướng quân lập tức cảm thấy một trận tê ngứa từ nơi kia truyền đến gót chân, lại truyền đi khắp thân thể.

Cảm giác sức mạnh sau gáy giảm bớt, Chu Khang lập tức đem người đẩy ra lùi về sau ba bước.

M//ô//n//g Khác cúi đầu nhìn trước ngực mình bị gặm cắn đến ướt sũng, ngẩng đầu nhìn Chu Khang đang dùng mu bàn tay chà lau miệng, nhất thời hiểu được. Hóa ra từ trước tới nay Chu Khang có ý nghĩ như thế này đối với hắn?

(Một hiểu lầm tốt đẹp làm sao)

Thì ra là như vậy.

Ánh mắt liền nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng vừa gặm cắn ngực hắn.

Ánh mắt M//ô//n//g tướng quân quá hung tàn, món điểm tâm Chu Khang cả kinh run sợ. Đừng bảo Tướng quân tức giận rồi nhé, tuy cậu dùng sức hơi mạnh chút đem người ta cắn ra máu, thế nhưng đây là tự vệ a, không dùng sức cắn sẽ chết a!

M//ô//n//g Khác vươn tay ra, sờ soạng một hồi trên môi Chu Khang.

Chu Khang liền thấy lông tơ sau lưng tóc sau gáy dựng đứng hết cả lên. Quả thật đã tức giận vì bị cắn đau! Không phải M//ô//n//g tướng quân cũng muốn cắn trả chứ? Răng M//ô//n//g tướng quân tốt lắm, ăn tủy xương cũng không cần tảng đá đập ra, trực tiếp dùng răng cắn vỡ, răng rắc răng rắc kêu, từng cục từng cục xương bị cắn vỡ. Thân thể mảnh mai như kẻ họ Chu cậu, làm sao chống lại được sức tàn phá của M//ô//n//g tướng quân!

M//ô//n//g tướng quân sao ngài có thể hẹp hòi như thế!

Chu Khang đầy mặt đề phòng, lùi lại phía sau, lui đến bên cạnh nồi cùng bếp, bưng lên bát thịt muối hấp đã nguội lạnh, chân chó nói: "Tướng quân, tôi làm món thịt muối hấp ngài thích ăn nhất, bên trong còn có hành tây cùng cà tím nữa, ăn rất thơm nha!"

M//ô//n//g Khác nhìn thật sâu Chu Khang một cái, ngồi xuống bê bát cơm đã được lấy sẵn từ sớm bắt đầu ăn.

Thịt muối là thịt lợn, hai ngày trước M//ô//n//g Khác săn được, choai choai không biết là giống heo gì, chỉ có tầm 50 cân. Ăn thịt dê thời gian dài như vậy, thịt lợn khó có được, ăn không hết Chu Khang không nỡ vứt đi, liền quyết tâm xát muối muối thịt.

Nhìn hộp cơm của mình chất đống thịt, Chu Khang có chút đau đầu. Nhiều thịt như thế cậu căn bản ăn không hết mà cũng không tiêu hóa được, mấu chốt là cậu chưa bao giờ ăn thịt mỡ!

M//ô//n//g Khác âm thầm lấy đi hộp cơm của Chu Khang, lúc đưa trở về bên trong chỉ còn lại thịt nạc.

Chu Khang gắp lên một miếng thịt, nhìn dấu răng in rõ phía trên, nước mắt ào ào đổ, này còn có thể ăn hay không a?

M//ô//n//g tướng quân liếc Chu Khang một cái.

Chu Khang ngoan ngoãn ăn hết sạch đống thịt bị cắn đến mức vô cùng thê thảm. Bởi vì mặn, mà còn ăn thêm nửa bát cơm.

M//ô//n//g Khác ăn hết sạch chỗ thịt muối còn thừa không chừa chút cặn bã nào, ngay cả hành lá trong bát cũng ăn sạch sành sanh.

Dọn dẹp xong tiếp tục lên đường.

M//ô//n//g Khác mặt vẫn không chút cảm xúc. Chu Khang nằm nhoài trên lưng liền không yên tĩnh được, đây chính là lãnh địa của bầy sư tử, cũng không biết liệu có khả năng đang đi đi bỗng nhiên từ nơi nào nhảy ra một con sư tử hay không. Con sư tử đực sáng nay trông thật oai hùng, vừa uy vũ vừa thô bạo.

Nhớ tới vài tiếng huýt dài sáng sớm hôm nay, Chu Khang liền hỏi: "Tướng quân, anh có thể dùng tiếng huýt sáo nói chuyện với động vật hoang dã sao?"

M//ô//n//g Khác im lặng một chút, đáp: "Không thể."

"Vậy sao anh lại huýt huýt vài cái con sư tử kia liền chạy, thế vài tiếng huýt dài đó có nghĩa là gì, lại còn lúc cao lúc thấp rất có tiết tấu nữa." Chu Khang truy hỏi.

M//ô//n//g Khác không đáp lời.

Lập tức Chu Khang liền hiểu rõ: "Tôi biết mấy tiếng anh huýt có nghĩa là gì rồi."

"Nghĩa là gì?" M//ô//n//g Khác.

"Có M//ô//n//g đại gia ở đây, kẻ nào dám cản ắt phải chết!" Chu Khang càng nghĩ càng thấy quá đúng, thậm chí còn gật gật đầu nữa.

M//ô//n//g Khác hoàn toàn câm lặng.

M//ô//n//g tướng quân không để ý tới người, Chu Khang thấy nhàm chán, lại có chút hưng phấn quá mức, liền sờ soạng một hạt giống dưa lê thúc giục ra hai quả dưa. Một để mình ăn, một đưa tới miệng M//ô//n//g Khác.

M//ô//n//g Khác cắn một miếng, ngọt ngào híp cả mắt.

Lúc ăn dưa lê, Chu Khang thích ăn cả phần ruột nữa, bởi vì phần ruột mới là phần ngọt nhất. Ăn xong gần nửa quả dưa của mình, ruột quả đã bị ăn sạch, nhìn một chút phần ruột quả dưa vẫn còn nguyên trên tay kia mà M//ô//n//g Khác không có đụng tới, cậu liền quyết đoán đổi lại.

M//ô//n//g Khác tựa như không phát hiện, một miếng cắn gần hết một nửa quả dưa được Chu Khang lần thứ hai đưa tới bên miệng.

Nhìn sắp tới giữa trưa rồi, Chu Khang đánh giá xung quanh tìm kiếm địa phương nghỉ ngơi làm cơm.

M//ô//n//g Khác tìm một chỗ bụi cây miễn cưỡng có chút râm mát dừng lại, kiểm tra chung quanh một phen, ôm về một đống cành khô.

Bữa trưa rất đơn giản. Cơm tẻ, thịt muối xào mướp, dưa chuột chấm tương.

Đội nắng mặt trời gay gắt chạy đi, sau cả buổi sáng bị phơi nắng ăn cái gì cũng kém, nên thịt hầm thịt nướng đã bị Chu Khang loại bỏ khỏi thực đơn ăn trưa. M//ô//n//g Khác đối chuyện này không có bất cứ ý kiến gì.

Chu Khang cực kỳ nhớ thương giấm ăn Ông Trần của Sơn Tây. Nếu có giấm, cậu có thể làm món rau trộn, vừa ăn ngon vừa đưa cơm. Đáng tiếc một là cậu không có giấm, hai là cậu không biết làm giấm. Không biết nước cốt chanh có thể dùng thay cho giấm được không...

Thôi, đừng có loạn làm linh tinh, bị đau bụng thì thảm rồi. Thân thể liễu yếu đào tơ, quả thật quá ngược tâm...

Ăn xong cơm trưa, Chu Khang nằm xuống chợp mắt một lát, M//ô//n//g Khác theo thường lệ dựa vào thân cây ngồi xuống làm gối cho người ta.

Chu Khang ngủ không quá thoải mái, trong mộng vẫn luôn bị sư tử rượt, mỗi lần bị vồ được sẽ nghe thấy một tiếng rống: "Có M//ô//n//g đại gia ở đây, kẻ nào dám cản ắt phải chết!" Sau đó bị sư tử đè xuống đất mãnh liệt l//i//ế//m một trận.

Trên mặt ngứa ngáy, con sư tử đáng ghét này! Quá kích động, Chu Khang choàng tỉnh lại, vừa mở mắt, chỉ thấy trên mặt có một bàn tay, đang sờ soạng vuốt ve cậu đây. Nhìn lại chủ nhân của bàn tay hóa ra là M//ô//n//g tiểu tướng quân, đang nhắm mắt tựa trên cây, cũng không biết làm mộng đẹp gì, vẻ mặt cực kỳ mãn nguyện.

Chu Khang muốn đẩy bàn tay kia ra, kết quả tay mình bị nắm chặt, lại còn bị xoa bóp một cái.

Đậu má! M//ô//n//g tướng quân đùa giỡn lưu manh!

M//ô//n//g tướng quân muốn một cô nương!

Thật sự là đùa giỡn lưu manh, Tướng quân nho nhỏ của Tướng quân đều dựng đứng cả lên đây này!

Chu Khang giãy giụa muốn ngồi dậy, lại bị người nhấn một cái trên bả vai không thể động đậy được.

M//ô//n//g Khác chậm rãi mở mắt ra, cúi đầu nhìn người kia đang cọ tới cọ lui trên đùi hắn, đôi mắt sáng quắc. Đã cọ cho hắn nổi lên phản ứng còn không chịu yên tĩnh, là em đang câu dẫn tôi sao? Đừng hòng chạy trốn!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Man Hoang Kỷ Niên
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...