Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mãi Bên Anh – Chương 93

Mãi Bên Anh

Tác giả: Lui Lê
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tịch Nghiêu đi rồi, tôi lại cảm thấy có tội cho anh ta.

Hơn nữa, sao Hàn Băng Vũ có thể dễ dàng đuổi người quen đi như thế chứ? Mà cũng không hẳn là đuổi, chỉ là thông báo rằng mình đã bao thôi mà, là do tự Tịch Nghiêu rút lui đấy chứ? Dù sao thì, tôi vẫn thấy ngượng thay cho Hàn Băng Vũ, không hiểu sao.

"Ừm, Hàn Băng Vũ!"Tôi lên tiếng một cách tò mò. Hàn Băng Vũ ngay lập tức dịu mặt lại, quay đầu nhìn tôi. "Anh ấy... là ai vậy?"

"Tôi hay gặp Tịch Nghiêu ở thành phố Gia Trụ, lâu dần cũng thành thân quen."Hàn Băng Vũ chỉ nói mù mờ chứ không cụ thể. Mặc dù không vào đầu được nhiều cho lắm nhưng tôi cũng biết điều, không được quá quan tâm vào chuyện riêng tư của người khác, nên tôi chỉ lặng lẽ gật đầu và không hỏi gì thêm.

Nhưng rồi, Hàn Băng Vũ lại nói tiếp sau vài giây im lặng khiến tôi vô cùng bất ngờ. "Anh ấy là dân nhảy chuyên nghiệp, hơn chúng ta một tuổi."

"À, vậy sao?"Tôi gật gù hiểu ra, đáp lại. Tôi bỗng nhớ đến cách cư xử lạnh lùng của Hàn Băng Vũ vừa rồi, cứ phân vân không biết có nên hỏi câu này không. Hỏi ra thì sợ cậu ấy sẽ không trả lời, nhưng nếu không hỏi thì lại thấy thắc mắc trong lòng.

"Cậu không ưa anh ấy sao?"Tôi buột hỏi thẳng.

"..."Hàn Băng Vũ nhìn tôi, không nói gì một lúc rồi mới trả lời. "Không hẳn, chỉ là anh ấy xuất hiện không đúng lúc thôi."

À... không đúng lúc...

Đúng rồi, xuất hiện đúng cái lúc Hàn Băng Vũ đi với 'bạn gái' mà...

Tôi có phải người thừa không nhể? Có nên đi xin lỗi Tịch Nghiêu không? = =

Đúng là Hàn Băng Vũ thấy khó chịu khi bị Tịch Nghiêu gián đoạn 'buổi hẹn hò' của mình thật, nên mới đ//â//m ra tức giận 'ngầm' với anh ta  như vậy. Tôi cũng thấy xấu hổ, đành cúi đầu nín thin thít, không dám mở miệng nói nửa lời. Mặc dù Hàn Băng Vũ rất dịu dàng, biết chú ý và hiểu được cảm giác của tôi hơn là Lôi Vĩ Vĩ, nhưng ở bên cạnh cậu ấy, đôi lúc tôi cảm thấy hơi ngột ngạt và căng thẳng.

Cho nên mỗi khi cậu ấy trở nên lạnh lùng như thế này, tôi lại chẳng dám bắt chuyện nữa.

Sau đó, chúng tôi cũng nhau chóng đi tới nơi mà Hàn Băng Vũ đã bao hết.

Hóa ra đây chính là Sailing Club mà tôi đã từng nhìn qua rất nhiều ở trên mạng. Trong một căn nhà hai tầng xây theo lối biệt thự hiện đại phong cách phương Tây nằm ven biển, tôi để ý rằng chỉ có một vài người ở trong đó. Tôi thậm chí còn thấy một DJ đeo tai nghe ở quanh cổ, điều chỉnh nhạc sao cho vừa phù hợp vừa sôi động.

Tiếng nhạc này cũng chỉ để làm nền cho phong cảnh ở đây. Với lại, tôi cũng không hợp nghe mấy cái thể loại chát xình xình như thế này cho lắm.

Là người nghèo và quê lúa lâu năm, đ//â//m ra cũng thành mê xu hướng nhạc ballad hay nhạc Trung cổ ngày xưa.

Hàn Băng Vũ dặn tôi cứ việc đứng ngoài ngắm biển, còn cậu ấy thì đi vào trong làm gì đó. Tôi làm theo lời cậu, cởi bỏ đôi giày thể thao màu đen ra, cẩn thận đặt trước cửa câu lạc bộ rồi bắt đầu đi chân trần trên dải cát mềm mại. Tôi cất bước lại gần bờ biển hơn, in lại những dấu chân không mấy trọn vẹn cho lắm ở đằng sau. Tôi đứng ở nơi mà nước biển có thể tạt nhẹ vào, để những cơn sóng nhỏ bé tạt nhẹ lên đôi chân và tạo cảm giác mát lạnh sảng khoái. Phía bên tay phải không xa kia, có những con thuyền nhỏ màu trắng chạy bằng buồm xếp thẳng tắp ngay trên bãi cát. Đằng đó chỉ có vài thanh niên cao thấp khác nhau đứng nói chuyện rôm rả, lớn tiếng. Rồi nhìn sang phía bên tay trái là một khung nhà khác làm bằng gỗ. Lung linh ánh đèn màu cam và nổi bật giữa ban ngày, tôi có thể dễ dàng thấy đó chính là khu bếp, còn bên ngoài là những chiếc bàn ăn đôi hình tròn được xếp ngay ngắn thành từng hàng. Và đằng sau tôi đây, chính là những chiếc ghế tắm nắng xếp theo hàng ngang dài. Đứng canh ở bên là những chiếc ô màu đen có vòng tay to lớn để tạo những bóng râm mát mẻ phủ kín từng chiếc ghế.

Đây thật sự là một câu lạc bộ lớn, chắc chắn kinh doanh hiện giờ rất tốt. Tại vì Hàn Băng Vũ hôm nay đã bao hết nên mới có chuyện ít khách như thế này. Từ bé tới giờ, tôi thật sự chưa từng được vào những nơi như thế này bao giờ, còn chả biết sailing là gì.

Cũng đúng, sailing là gì...

"Trúc Y."Tiếng gọi của Hàn Băng Vũ bất ngờ vang lên ở sau lưng, như tia nắng ấm sưởi ấm tôi giữa bãi biển trống vắng này. Tôi ngoảnh đầu lại nhìn thì thấy cậu ấy đứng ở không xa, vẫy tay ra hiệu cho tôi rồi chỉ ra phía những con thuyền buồm phía bên phải vừa rồi. Tôi nhanh chóng quay lại căn biệt thự vừa rồi, đi đôi dép tông được cung cấp vào và theo Hàn Băng Vũ ra lấy thuyền.

Nhìn từ xa, tưởng nó rất bé nhưng bây giờ khi được thấy tận mắt thì không nhỏ chút nào. Mấy anh thanh niên tôi nhìn thấy vừa nãy đang loay hoay làm gì đó trên chiếc thuyền gần nhất. Hàn Băng Vũ đang nói chuyện với hai ông bác nào đó trông lạ mặt. Một bác gái kì lạ từ đâu bước ra, đưa cho tôi một chiếc mũ rộng vành màu trắng, kèm theo lời dặn dò rằng trời sẽ nắng. Tôi vội nhận lấy và cảm ơn rồi mới đội lên đầu. Hàn Băng Vũ đã nói chuyện xong, đi về phía tôi trước khi để tôi tiến về phía cậu ấy, liền nắm chặt tay tôi và đỡ tôi lên thuyền.

Nắm tay rồi... nắm tay rồi...

Tôi thoáng đỏ mặt, nhưng cũng may có chiếc mũ rộng vành này che bớt đi nên có vẻ như Hàn Băng Vũ không để ý cho lắm.

Nếu như tay của Hàn Băng Vũ là lông vũ, thì tay của Lôi Vĩ Vĩ như cây xương rồng.

Đau khổ...

Trên thuyền, ngoài chúng tôi ra thì còn có một người khác đi cùng để lái. Tôi đứng dựa sát vào thành, tay để mặc cho Hàn Băng Vũ nắm lấy. Cậu ấy dường như cũng không có ý định buông ra. Thuyền bắt đầu chuyển động sau đó. Trong chốc lát, nó đã lướt ra xa bờ, êm dịu và thoáng đãng như bay trên mặt bên xanh ngắt in hình bóng của những tia nắng mặt trời ấm áp. Làn gió mát mẻ thổi tới tuy không quá mạnh nhưng cũng đủ để làm chiếc mũ của tôi bay đi mất.

"Chết rồi!"Tôi giật mình, định với tay ra lấy lại trước khi nó bị cuốn đi xa rồi rơi xuống mặt biển

Hàn Băng Vũ nhanh tay hơn tôi, đã kịp thời nắm lấy chiếc mũ. Cậu ấy đội nó lại lên đầu cho tôi, rồi mỉm cười, nhè nhẹ xoa lên chiếc mũ. "Lần sau cẩn nhận."

Lúc này, trái tim tôi bỗng đập mạnh. Thoáng nhìn qua Hàn Băng Vũ, mọi người sẽ chỉ nghĩ cậu ấy là một anh chàng lạnh lùng, không thích gần gũi, tuy nhiên lại đẹp trai và có thể cướp mất trái tim của bao nhiêu cô gái. Nhưng đến khi đã thực sự đứng đây với cậu ấy rồi, tôi mới nhận ra một điều quan trọng, Hàn Băng Vũ không hề như thiên hạ đồn đại, lạnh lùng rốt cuộc chỉ là vỏ bọc bên ngoài. Cậu ấy rất dịu dàng, quan tâm đến người khác và vô cùng tốt bụng đặc biệt là với phái nữ, không như những công tử nhà giàu ăn chơi đập phá bét nhè khác.

Ngẫm kĩ, Hàn Băng Vũ đúng là chuẩn mực soái ca trong các truyện ngôn tình, thật sự hiếm gặp.

"Trúc Y, nhìn lên đi."Hàn Băng Vũ hướng mặt lên trời. Tôi nhìn theo cậu ấy lên bầu trời cao vời vợi, bỗng thấy một bóng người đang lao xuống với một tốc độ chóng mặt cùng với một tiếng hét cực đã. Lúc đầu tôi hơi hoảng sợ khi tưởng người đó tự tử, nhưng rồi Hàn Băng Vũ đã nhanh chóng giải thích. "Đó là nhảy dù xuống đảo nhân tạo."

Đúng như lời cậu ấy nói, người đó nhảy xuống một hòn đảo ở cách không xa lắm so với vị trí hiện tại của chúng tôi. Khi gần đáp xuống mặt đất thì chiếc dù lớn bảy sắc cầu vồng kia được bật lên, làm giảm tốc độ rơi tự do của người đó. Tôi trầm trồ khen ngợi, cơ thể tự giác vỗ tay. "Kinh thật đó! Cho tôi tiền tỉ tôi cũng không dám nhảy."Tôi cười, ngước đầu lên nhìn Hàn Băng Vũ.

"Ở đây rất đẹp đúng không?"Hàn Băng Vũ hỏi.

"Đẹp như thiên đường luôn."Tôi cười híp mắt lại. "Cảm ơn cậu nhé!"

"Vậy ta sang đảo nhân tạo nhé?"Hàn Băng Vũ đề nghị.

"Được sao?"Tôi ngạc nhiên hỏi. Khi thấy Hàn Băng Vũ gật đầu, tôi cũng đồng ý mà không suy nghĩ gì thêm. Được đi chơi biển thế này thì không nên phí nữa, cứ vui cho đã rồi tỉnh mộng sau cũng được. Những thứ như này cảm giác như tôi đang mơ vậy.

Chiếc thuyền rẽ làn nước, quay đầu hướng thẳng về phía đảo nhân tạo. Ở trong khung cảnh lãng mạn hoà hợp với thiên nhiên kỳ thú như thế này, tôi ước gì ngày nào cũng có thể như ngày hôm nay, lúc nào cũng được đứng trên thuyền nhìn ra toàn cảnh biển của thành phố Bảo Phúc. Bây giờ không khí đã thoái mái và gần gũi hơn rất nhiều. Thực ra nó đã không ngột ngạt như tôi từng nghĩ.

..................

Thoắt cái 2 tuần nghỉ Tết đã trôi qua, lại sắp phải đi học 😭😭😭

Ai buồn giống tui ko? 🙋🙋

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mãi Bên Anh
Chương 93

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 93
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...