Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mãi Bên Anh – Chương 79

Mãi Bên Anh

Tác giả: Lui Lê
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiều về, tôi đã cố gắng chạy đi thật nhanh để đi về một mình và không bị Lôi Vĩ Vĩ đeo bám HAY giở cái thói gia trưởng nữa, nhưng đúng kiểu ‘yếu làm mồi ăn cho kẻ mạnh, cá lớn nuốt cá bé’ mà. Lôi Vĩ Vĩ kiểu gì thì kiểu cũng đã tóm gón được tôi, rồi tra hỏi tôi lấy tra hỏi để, vặn óc người ta ra để hỏi, rằng vì sao cứ tránh mặt hắn cả ngày.

Tôi cũng không biết trả lời ra sao nữa! Tôi cũng không rõ tại sao mình lại hành động như vậy, chỉ là sau khi bị hắn sai đi mua chai nước, tôi đã sợ tới phát hoảng. Tôi e ngại rằng nhỡ đâu Lôi Vĩ Vĩ bắt tôi mua cả thùng nước cho hắn thì tôi biết đào đâu ra tiền?

“Này, tôi nghe một thằng nói cô và Khương Hạ Chính nói chuyện với nhau.”Lôi Vĩ Vĩ vừa mới tóm được cổ áo tôi, xách tôi như cái túi nylon ra phía sau trường, rồi ngay lập tức hỏi thẳng. “Có thật không?”

“Ức!”Tôi nấc lên một cái, rồi gật đầu thật mạnh một cái, mất hết tự tin cúi mặt xuống không dám nhìn trực diện với Lôi Vĩ Vĩ.

“Này, hai người nói gì hả?”Lôi Vĩ Vĩ nắm chắc vai tôi, cúi xuống để nhìn tôi thật rõ. Tôi quay sang phải, hắn quay sang phải, tôi sang trái thì cũng ở bên trái. Cứ thế cứ thế, hắn cứ quyết nhìn mặt tôi bằng được thì thôi, còn tôi thì cự tuyệt liên tục.

Đến khi tôi mỏi cổ lại còn đau đầu nữa, cảm giác như có thêm ba Lôi Vĩ Vĩ nữa xuất hiện, tôi mới chịu thua.

“Lôi… Lôi Vĩ Vĩ… tôi hỏi cậu một điều… được không?”Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt khẩn khoản, nói với giọng nai tơ.

Bỗng tôi để ý thấy hai bên má của Lôi Vĩ Vĩ đỏ ửng hết cả lên. Hắn ngay tức thì bỏ hai tay ra khỏi người tôi, quay lưng lại với tôi rồi ngồi xổm xuống, gục mặt vào đầu gối, cả người run bần bật lên như đang khóc. Tôi kinh sợ trước hành động ‘thiếu suy nghĩ’ này của hắn. Tự hỏi hắn bị làm sao? Ăn phải bả chăng? Hay là trông mặt tôi vừa nãy ngu quá nên hắn không nhịn được cười?

Có gì đáng cười nhể?

“Thôi được rồi, cô hỏi đi!”Miệng Lôi Vĩ Vĩ cứ mím lại, đúng kiểu nhịn cười. Kể cả lúc hắn đứng dậy rồi quay mặt về phía tôi, tôi cũng thấy cả người hắn lúc run lúc không. Nghĩ lại cái khuôn mặt của tôi lúc trước, thật là xấu hổ mà.

“Về… về… về… Triệu… Triệu…”Tôi lắp bắp.

“Nói nhanh lên!”Lôi Vĩ Vĩ nói ba từ dứt khoát làm tôi giật bắn mình.

“Có… có phải cậu… cậu… ờ…”Tôi không biết nên hỏi như thế nào để lịch sự hết mức có thể. “Về… về…”

“Về?”Lôi Vĩ Vĩ nhướn mày chờ đợi.

“Về… NHÀ THÔI!”Tôi nghĩ một đằng nói một nẻo. Khi hét lên, hai tay tôi bỗng giơ thẳng lên trời theo phản xạ, môi mím chặt lại để không phải nói thêm từ gì nữa. Lôi Vĩ Vĩ nghệt mặt ra nhìn tôi không hiểu gì. Với cái não phẳng như màn hình tivi của hắn thì nói làm gì chứ!

“…”Hắn im không thèm nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm.

“Haha, về… về nhà thôi!”Tôi chỉ ra phía cổng trường, cười trừ. “Lôi… Lôi Vĩ Vĩ… tôi… tôi về nhé! Bye bye!”Tôi vẫy tay tạm biệt đại ca của mình rồi thẳng tiến chạy vụt mất như cơn gió, để lại Lôi Vĩ Vĩ như người mất hồn ở đằng sau.

Ra tới bến xe buýt, tôi vừa đi vừa cúi mặt xuống, chỉ sợ Lôi Vĩ Vĩ như viên đạn đang đuổi theo tôi ở đằng sau. Nhưng vừa lúc tôi ngẩng đầu lên thì hình ảnh của Hàn Băng Vũ đang ngồi thư thái nghe nhạc ở bến xe buýt lại đập thẳng vào mặt tôi.

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa!!!! Ahhhhh, tôi muốn cắt đầu mình đi mất thôi.

Một, hai, ba, đằng sau quay! Tôi đã quay được lưng lại với Hàn Băng Vũ, nhưng lại không kịp chạy đi cho khuất mắt.

“Diệp Trúc Y!”Không ngờ Hàn Băng Vũ lại chơi đểu hơn cả gen trội, gọi cả tên cúng cơm của người ta ra làm tôi giật bắn cả mình, lại một hai ba đằng sau quay, hướng ánh mắt tò mò của mình về phía Hàn Băng Vũ.

…………………

Ngồi trên chiếc xe đen bóng loáng xịn xìn xịn của Hàn Băng Vũ, tôi cứ co ro ngồi sát bên cạnh cửa kính như sợ ai đó hãm hại. Trong khi đó cậu ấy lại ngồi rất thoải mái. Lúc đầu, tôi cứ tưởng cậu ấy sẽ đi về bằng xe buýt nên ra đứng đợi cùng cậu ấy khi cậu ấy gọi tên tôi, ai ngờ vừa đứng cạnh cậu ấy phát, một chiếc xe đen xuất hiện bất thình lình như có phép màu. Hàn Băng Vũ mở cửa xe ra cho tôi vào, và rồi tôi cứ đơ ra, chẳng biết mình đang làm gì mà lại nhảy lên xe ngồi nữa. Mình bị bắt cóc sao?

Chiếc xe của Hàn Băng Vũ dừng lại đèn đỏ ở ngã tư. Hai người chúng tôi có những khoảnh khắc riêng tư và im lặng nhất từ trước tới giờ. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, ô tô đang ngày một tụ tập đông dần trước vạch trắng để dừng đỗ đèn đỏ. Chỉ thấy ô tô đủ các loại màu, nhưng bỗng từ đâu phóng ra chiếc mô tô đen hạng xịn ăn chơi oách xà lách trông quen mắt của ai đó, đỗ xich ngay bên cạnh cửa kính chỗ tôi ngồi. Nhìn từ đầu tới chân và rồi từ chân lên đầu, nhìn cả một lượt rồi mới ngẫm ra, hình như đây là xe của…

Lôi Vĩ Vĩ! Á mẹ ơi! >~

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mãi Bên Anh
Chương 79

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...