Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mãi Bên Anh – Chương 52

Mãi Bên Anh

Tác giả: Lui Lê
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hàn Băng Vũ nhìn tôi một cách trầm lặng, dường như đang đợi chờ câu trả lời từ miệng tôi phát ra. Rồi bất ngờ cậu ấy nắm chắc hai bả vai của tôi, nhấn mạnh từng chữ một. "Không phải tôi làm."

"Tôi..."Tôi không biết nói gì hơn.

Có lẽ những điều tôi làm, nào thì trốn tránh cậu ấy, nào thì không nói năng gì, đã đủ chứng minh với Hàn Băng Vũ rằng tôi vẫn không tin cậu ấy.

Nhưng mà....tôi tin hay không tin?

Mọi thứ thật sự rất mơ hồ. Tôi không còn cảm giác mình đang ở thực tại nữa, mà là lơ lửng giữa một khoảng không nào đó, hai tai vang văng vẳng lại những câu nói của Hàn Băng Vũ. Bởi vì mọi chuyện vẫn chưa thể giải quyết, cũng không có bằng chứng chứng minh rằng Hàn Băng Vũ là người vô tội. Tôi không biết làm gì, chỉ biết khóc.

Hàn Băng Vũ sững người ra thì thấy tôi khóc, cậu ấy chợt lùi lại vài ba bước, tạo khoảng cách với tôi. "Vậy là cô không tin tôi?"Cậu chợt hỏi.

"..."Tôi muốn giải thích với cậu ấy, nói với cậu ấy những gì tôi nghĩ, những gì tôi biết, nhưng không hiểu sao miệng tôi cứ như bị ai đó khâu chặt lại, làm cho tôi không thể mở miệng nói dù chỉ một từ.

"Xin lỗi."Hàn Băng Vũ trả lại tôi một câu nói lạnh tanh rồi bước ra phía cửa, không thèm ngoái đầu nhìn tôi một lần. Cứ thế, cứ thế, mắt tôi nhòe đi bởi nước mắt cứ trào ra. Tôi tự nhủ, điều này thì có gì đáng khóc chứ? Rõ ràng Hàn Băng Vũ là người làm tôi bị thành như thế này, nhưng tại sao tôi lại thấy mình có lỗi với cậu ấy?

"Bánh bèo thối, mày làm gì ở..."Tôi nghe thấy giọng Lôi Vĩ Vĩ ở ngoài cửa. Hàn Băng Vũ thản nhiên đi qua, phớt lờ Lôi Vĩ Vĩ. Tên Lôi Vĩ Vĩ đang định gây chiến với Hàn Băng Vũ thì mất hứng, gãi đầu khó hiểu tiến về phía tôi.

Và rồi hắn nhận ra tôi khóc, tôi khóc nhìn Hàn Băng Vũ. Lôi Vĩ Vĩ mở to mắt nhìn tôi, rồi chạy gấp gáp về phía tôi. "Y Y, Y Y, sao cô khóc vậy? Nói tôi biết, cô làm sao hả?"

"Là tôi... tôi có lỗi..."Tôi cúi mặt xuống, để mặc cho những giọt lệ lăn dài trên má, mặc cho Lôi Vĩ Vĩ có lay tôi đến cỡ nào.

"Hừ, tên bánh bèo thối chết tiệt, hắn dám làm cô khóc sao?"Lôi Vĩ Vĩ nghiến răng ken két, mặt nhăn nhăn nhó nhó, hai tai 'xì' ra khói vì cơn tức giận đã lên tới đỉnh điểm. "Tôi đi giết hắn ta."

"Khoan..."Tôi kéo tay Lôi Vĩ Vĩ lại trước khi hắn thực hiện nhiệm vụ 'giết người'. Tôi khóc ròng lắc đầu nhìn hắn một cách van xin nài nỉ. Hắn nhìn tôi một lúc. Đôi mắt đang chau lại liền dãn ra, khuôn mặt trở nên dịu dàng hơn. Lôi Vĩ Vĩ thở dài. "Y Y, bánh bèo thối hại cô, cô còn lẩm bẩm mình có lỗi?"

"Tôi...."Không ngờ tôi lẩm bẩm nhỏ như thế mà hắn nghe được. Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Lôi Vĩ Vĩ, hắn đang làm mặt buồn bã nhìn tôi.

"Cô... thích hắn?"

"..."

"Ah, hiểu rồi. Vậy là ngoài Thiên Thu ra, bây giờ còn thêm cả Y Y nữa."Lôi Vĩ Vĩ cười chua chát, rồi đá mạnh chân lên, hai tay đút túi quần bước ra ngoài cửa.

"Lôi..."Tôi không kịp ngăn hắn lại.

Lôi Vĩ Vĩ đã rất đau buồn khi Thiên Thu không thích hắn ngược lại mà đi thích Hàn Băng Vũ. Vậy mà giờ đây, tôi lại làm cho Lôi Vĩ Vĩ đau buồn, cả Hàn Băng Vũ nữa. Thiên Thu nói rất đúng, tôi là con xúi quẩy, chỉ đem lại tai họa cho người khác là nhiều. Lôi Vĩ Vĩ cũng rất tốt với tôi, cả Hàn Băng Vũ cũng vậy. Nhưng sau cái ngày định mệnh đó, cái ngày mà tôi bị hiệu trưởng gọi lên, đã phá tan niềm hi vọng của, đã đẩy hai người họ càng ngày càng xa tôi hơn. Lôi Vĩ Vĩ, tuy hắn luôn ở bên cạnh tôi, nhưng mà tâm trí hắn cũng chỉ để tâm tới Thiên Thu. Hắn nói hắn không còn thích Thiên Thu, nhưng trong lòng lại thấy vô cùng ân hận. Tôi đúng là một con thừa thãi nhất quả đất này. Vì sự tồn tại của tôi, mà mọi thứ mới trở nên xáo trộn như vậy.

Tôi muốn cắn lưỡi tự tử ở đây, chết đi cho rồi.

Nhưng tôi không đủ can đảm để làm việc này. Không bao giờ... không bao giờ có thể...

Những tiết sau đó, Hàn Băng Vũ không thèm ngoái nhìn tôi một lần, hay liếc. Lôi Vĩ Vĩ thì ngay cả về lớp cũng không về một lần, huống hồ là nhìn mặt tôi.

Tôi mang sự thất vọng và sự chán nản về nhà.

Rầm!

Một tiếng động lớn vang lên, có thứ gì đó rất lớn lao từ trên xuống, đáp thẳng xuống ngay trước mặt tôi, làm tôi giật mình, suýt ngã ra đằng sau.

Đó là... bàn học và ghế sao?

Tôi chạy lại gần để nhìn. Ở trong ngăn bàn này có rất nhiều sách vở, nhưng đều bị xé rách, rồi những hình vẽ, lời nói cay độc được viết lên từng trang sách. Mà điều ngạc nhiên hơn nữa, những cuốn sách này đều là của tôi, ngay cả bàn và ghế cũng vậy, đều bị lấp chi chít bởi những câu chửi thề như 'chết đi', 'cút khỏi Lam Nguyệt đi'...

Hiểu rồi, tôi... đang bị bắt nạt.

"Diệp Trúc Y, mày có nhận ra đó là bàn của ai không?"Tôi nghe thấy giọng của Hoa Băng vang lên ở bên trên. Cô ta đang đứng ở hành lang tầng hai, nói vọng xuống.

"Hôm nay dù sao cũng là ngày cuối cùng mày học ở đây, nên bọn tao định gửi mày món quà tạm biệt."Hoa Ấn cũng cúi xuống, nói bằng giọng mỉa mai.

Món quà? Bọn họ... định làm gì?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mãi Bên Anh
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...