Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mãi Bên Anh – Chương 39

Mãi Bên Anh

Tác giả: Lui Lê
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối cùng, tôi cũng về tới nhà an toàn, thoát khỏi sự áp bức của tên Lôi Vĩ Vĩ bạo lực đó. May mà tôi bịa ra rằng thằng bố tôi nó bị tai nạn, như lần tôi nói với Đình Đình, nên mới vượt qua cửa ải vừa rồi. Tôi cũng không biết tại sao Lôi Vĩ Vĩ vẫn còn có mặt ở trường.

Cả nữa, không hiểu sao tôi chưa nói với hắn địa chỉ nhà mình, thế mà Lôi Vĩ Vĩ một lèo đưa tôi thẳng về nhà.

Quay trở lại thực tại, không biết điều gì sẽ xảy ra với tôi, tôi rón ra rón rén bước vào nhà.

Cạch!

Tôi mở cửa, ngó đầu vào trong, nhìn xem có ai không. Ai ngờ trong nhà chỉ là một màu đen như mực, không lấy chút ánh sáng của một bóng đèn. Tôi khẽ thở phào, bước vào trong rồi đóng cửa lại.

Khi cửa vừa đóng lại thì ngay lập tức, đèn trong nhà bật sáng trưng trưng, làm tim tôi suýt thì vỡ vì đau thóp. Trước mặt tôi là một người phụ nữ với khuôn mặt đen tới mức xì khói, đôi mắt nảy lửa hằn học nhìn tôi. Chân phải thì dậm xuống sàn, tay trái cầm roi mây, khoanh tay trước ngực.

Ực! Dì Khuê tức rồi.

"Con...con chào... dì ạ!"Tôi cười gượng gạo, đưa tay ra chào.

....................

Sáng hôm sau, tôi đi tàu điện đến trường. Mặc dù tàu hôm nay vắng, nhưng mà tôi không thể ngồi được, vì cái m//ô//n//g đau ê ẩm bị tẩn nhừ đòn của dì Khuê hôm qua. Hic hic, báo hại tôi tối qua ngủ phải nằm sấp, khó ngủ như chết đi sống lại, thật là không chịu được.

Lúc tôi đến cổng trưởng, một tên nam sinh mồm to chạy hớt hải từ trong ra, đứng giữa cổng, ngoác cái mồm ra thét. "Bảng tin trường có tin nóng. Mọi người mau vào xem!"

Tên khùng đó vừa dứt lời thì chạy vội vào trong. Bao nhiêu nam sinh nữ sinh khác xô đẩy nhau để chạy vào. Tôi may mắn đứng nép sang một bên, không thì chắc đã bị dẫm chết. Đợi học sinh vắng đi, tôi mới dám chạy vào trong trường, xem chuyện gì xảy ra.

Đến khu bảng tin, tôi luồn luồn lách lách mãi mới qua nổi biển người đồng nghìn nghịt. Mãi lúc sau mới chen được vào trong thì tôi thấy Hàn Băng Vũ đang đứng đó, mở to mắt ra đọc.

Chuyện gì mà khiến cậu ấy kinh ngạc đến vậy?

Nữ tiếp viên quán bar trường

Lam Nguyệt

Diệp Trúc Y học sinh lớp 10A5, đã bị Hàn Băng Vũ bạn học cùng lớp, tố cáo là đi làm tiếp viên quán bar ở khu trung tâm thương mại Mỹ Hòa.

Bên dưới là những tấm ảnh mà thầy hiệu trưởng đã đưa cho tôi hôm qua, cả năm tấm đều được dán đầy đủ.

Cái gì cơ? Sao chuyện này có thể lộ ra ngoài được chứ? Tôi không nghĩ thầy hiệu trưởng lại làm những công việc bê xấu học sinh như thế này.

Diệp Trúc Y là một học sinh nghèo khó, khổ sở lắm mới vào được trường Lam Nguyệt. Vậy mà bạn học sinh này dám cả gan phá vỡ luật lệ của trường, đi làm nữ tiếp viên quán bar để kiếm tiền. Diệp Trúc Y cũng đã thừa nhận rằng mình chính là người trong ảnh. Nhà trường đã quyết định hết tuần này Diệp Trúc Y sẽ bị đuổi học.

Bốn chữ sẽ bị đuổi học rơi thẳng xuống đầu tôi.

Huhu, vậy là lộ hết rồi. Tôi còn mặt mũi nào nữa đâu mà nhìn bọn họ chứ, ngay cả Hàn Băng Vũ cũng vậy.

Tôi liếc nhìn Hàn Băng Vũ, không hiểu sao mặt cậu ta đen kịt lại như mây mù, hai tay nắm chặt lại tỏ vẻ giận dữ.

Haha, chắc là cậu ta không muốn mọi người biết mình là người đã tố cáo tôi chứ gì?

"Đáng đời cô ta! Ai bảo dám hại Hàn Băng Vũ cơ, lại còn đi ăn cắp nữa."

"Đúng rồi đó. Thế mà vẫn có gan vác mặt tới trường."

Mấy cô nữ sinh đằng sau tôi bắt đầu mỉa mai. Tôi lo sợ co rúm mình lại, hai mặt đỏ ứng, không dám ngẩng mặt lên.

Tôi bất chấp tất cả, lao đầu ra khỏi đám đông, nhưng mà một lực đẩy rất mạnh đẩy tôi lại về phía bảng tin, làm lưng tôi đ//â//m sầm vào bảng tin rồi ngã xuống.

"Đau..."Tôi gượng dậy, ngửa mặt lên xem đó là ai.

"Muốn chạy trốn sao? Hơ, không dễ đâu."Giọng nói chảnh chọe này đích thực là của Đường Thiên Thu, người luôn coi tôi là cái gai trong mắt.

"Tôi... tôi... không..."Tôi vịn vào viền của bảng tin, đứng dậy.

"Trúc Y, tôi..."Hàn Băng Vũ nhìn sang phía tôi, hình như cậu ấy muốn nói gì đó.

"Vũ, cậu không cần phải nói gì đâu."Thiên Thu chen giọng vào. "Cái đồ rắn độc như cô ta, không cần phải giải thích gì hết."

"Hàn Băng Vũ, cậu thật giỏi nha!"Hoa Ấn đứng sau Thiên Thu, chen lên trước, nói với giọng khen ngợi. "Đã bắt quả tang con tiện nhân này, lại còn nói với nhà trường nữa."

"Cậu thật tuyệt nha. Giúp cái trường này loại bỏ một thành phần rác rưởi."Hoa Băng cũng xen vô.

"Hơ, nếu mày là tiếp viên quán bar thì..."Thiên Thu khoanh tay trước ngực, cười đểu nhìn tôi. "Chắc 'cái đó' cũng chẳng còn đâu nhỉ."

"Hahahaha!"Tất cả các học sinh xung quanh đều cười phá lên.

"Eo ơi, thật kinh khủng."

"Sao trường mình có thể cho cái loại nó vào học chứ?"

Từng lời lẽ sỉ nhục, mỉa mai, khinh bỉ đều lọt vào tai tôi không thiếu từ nào. Hàn Băng Vũ thì đứng đó như người mất hồn, khuôn mặt thẫn thờ, dường như không còn ý thức được gì nữa. Tôi đã nghĩ, Hàn Băng Vũ, chắc cậu vui lắm, khi trông thấy tôi bị như thế này. Không ngờ rằng tôi cũng có cái ngày này, cái ngày mà tôi tưởng chừng sẽ không bao giờ xuất hiện, tưởng chừng nó vĩnh viễn chỉ là tưởng tượng.

Càng nghe, hai tai tôi dần trở nên ù đi. Đôi mắt như quáng gà, nhìn mọi vật cứ mờ mờ ảo ảo. Đôi mắt sắp sửa đỏ hoe ra vì nước mắt. Cơ thể tôi run lên bần bật như một con cún bị bỏ rơi ngoài trời tuyết.

Tôi... tôi không muốn đi học nữa.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mãi Bên Anh
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...