Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mãi Bên Anh – Chương 20

Mãi Bên Anh

Tác giả: Lui Lê
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Đúng là đi đâu cũng chỉ giỏi quậy phá!"Một giọng nói đỏng đảnh vang lên bên cạnh tôi. Tôi bất giác quay ra thì thấy Đường Thiên Thu đang đứng khoác tay một cô gái khác.

Cô gái đó là người đi với Thiên Thu lúc họ bắt tôi tránh đường vào hôn đầu tiên tôi đi học. Công nhận khuôn mặt lạnh như băng của cô ấy vẫn như hôm đó, nhìn vào mà sởn gai ốc.

Á, còn áo của tên Lôi Vĩ Vĩ. Trời ạ, sao trùng hợp thế cơ chứ!

Tôi bò... bò... bò...

Tôi đánh bài chuồn, len lách qua đám đông. Khi ra được tới cửa, tôi thở mạnh ra. Tôi ngoái đầu nhìn lại phía sân khấu. Diêu Ái Tâm vẫn còn kể những câu chuyện hài hước, Hàn Băng Vũ chỉ đứng yên đó, khẽ mỉm cười. Khách khứa ở dưới thật sự ủng hộ họ.

Nói chung, mình nên đi thôi. Với cả cái áo của tên Lôi Vĩ Vĩ tự dưng lại quăng vào người tôi, báo hại tôi giờ phải đi tìm hắn để trả.

Một lúc sau, tôi ra được ngoài khách sạn. Đứng ở đại sảnh, tôi hít hơi nhẹ nhàng không khí trong lành, dịu mát. Tâm trạng tôi như được thiên nhiên thanh lọc, dần dần trở nên thoải mái.

"Chết tiệt. Ông già đáng ghét!"Giọng tên Lôi Vĩ Vĩ cắt ngang tâm trạng của tôi.

Lôi Vĩ Vĩ đứng dưới những bậc thang, vung vẩy đá chân, vung tay tức giận giữa sân khách sạn. Trời, cậu ta thực sự tức giận khi bị đuổi ra ngoài này.

Bất ngờ, hắn nhìn thấy tôi.

"Y Y!"Lôi Vĩ Vĩ gọi to. "Cô xuống đây cho tôi."

"Ớ... tôi á?"Tôi ngạc nhiên chỉ vào mình.

"Chỉ có cô mới tên là Y Y thôi à."Lôi Vĩ Vĩ vẫy tay gọi tôi. "Nhanh lên, cô chán sống hử?"

Tôi vội bước xuống dưới. Vì sợ hắn sẽ giở trò nên tôi đi nhanh hơn. Không may bước chân của tôi mất phương hướng, lại không quen đi guốc, thế là tôi trượt chân, ngã xuống.

"Á!"

"Cẩn thận."Trong lúc này, tôi nghe thấy tiếng rống như bò của Lôi Vĩ Vĩ.

....................

Tôi ngồi trên chiếc ghế đá gần cổng khách sạn, quỳ trước mặt tôi là Lôi Vĩ Vĩ, hắn đang lau vết thương trên đầu gối cho tôi.

"Tôi... tưởng cậu không biết..."Tôi nhớ đến cái lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

"Đừng coi thường bổn thiếu gia đây. Tôi học được rồi."Lôi Vĩ Vĩ ngắt lời tôi.

Chẳng lẽ hắn đi học sơ cứu vì tôi chê hắn không biết sao?

"Ê, đừng có hiểu lầm."Lôi Vĩ Vĩ cốc nhẹ vào đầu tôi. "Cô nghĩ xấu là chết với tôi."

"Xin... xin lỗi."Tôi nói nhỏ.

"Mà cô không đi được guốc sao cứ đi? Hậu quả là bị ngã đấy."Lôi Vĩ Vĩ cầm đôi guốc lên săm soi rồi kinh ngạc hét lên. "Y Y, nhà cô giàu hay sao mà mua được đôi guốc này?"

"Hả?"Tôi ngạc nhiên.

"Đây là đôi guốc số lượng có hạn ở Trung Quốc đó."Lôi Vĩ Vĩ nói.

Cái gì? Số lượng có hạn? Nghe vậy, tôi há hốc mồm.

"Không... là của Hàn Băng Vũ cho tôi..."Trong lúc cuống quýt, tôi nói toẹt ra sự thật.

Oái, thôi chết rồi! Tôi vừa nói tên Hàn Băng Vũ.

Tôi hốt hoảng cúi xuống nhìn Lôi Vĩ Vĩ. Mặt mày hắn đen lại, hai con mắt tối sầm nhìn xuống mặt đất. Cái bông gạc hắn đang cầm thì rơi tự do xuống đất. Cả cơ thể dừng mọi hoạt động lại.

Ực! Tôi có thể cảm nhận được núi lửa sắp phun trào bên trong Lôi Vĩ Vĩ.

"Lôi... Lôi Vĩ Vĩ..."Tôi nói nhỏ, chạm nhẹ vào đầu hắn.

"Cô bị điên à?"Lôi Vĩ Vĩ đứng phắt dậy làm tôi giật mình suýt ngã ngửa. "Sao lại Hàn Băng Vũ ở đây? Hắn ta làm gì cô hả?"Lôi Vĩ Vĩ nắm chắc hai vai tôi, lắc liên hồi.

"Lôi Vĩ Vĩ...tôi...đừng lắc nữa."Hai mắt tôi bắt đầu quay như chong chóng.

"Hừ!"Lôi Vĩ Vĩ lấy lại trạng thái điềm tĩnh rồi ngồi xuống trước mặt tôi, tiếp tục công việc sơ cứu vết thương. "Mà cô vừa gọi tôi là gì hả?"Hắn lập tức thay đổi giọng.

"Lôi... Lôi Vĩ Vĩ."Tôi nói dịu dàng hết sức có thể.

"Này, cô quên mình là ai à?"Lôi Vĩ Vĩ lại vùng dậy, quăng tất cả mọi thứ đang cầm trên tay ra. "Cô không nhớ gì à?"

Ý hắn là sao ta? Tôi không hiểu, ngơ ngác nhìn Lôi Vĩ Vĩ, người cũng đang nhìn lại tôi bằng con mắt chờ đợi. Tôi vội né tránh ánh mắt đó, lấy cái băng urgo để dán vào vết thương.

"Bộ cô không nhớ thật à?"Lôi Vĩ Vĩ dứt khoát hỏi lại lần nữa.

Hic hic, sao hắn cứ bắt bẻ tôi thế? Tôi có làm gì sai đâu. Hơn nữa, tôi đâu quên mất mình là ai. Nỗi sỉ nhục khi bị trở thành đàn em của Lôi Vĩ Vĩ sao tôi quên.

Xoẹt xoẹt đùng! Chớp đánh ngang tai.

Á, tôi nhớ ra rồi. Hắn là đại ca tôi.

"Argh, tôi đi đây. Có thế mà cô cũng không nhớ, đồ óc bã đậu."Lôi Vĩ Vĩ vò đầu bứt tai, gào lên như lợn bị chọc tiết, vội chạy đi.

Tôi nhìn Lôi Vĩ Vũ chạy ra khỏi khách sạn, khẽ phì cười. Hihi, hắn ta cư xử như đứa trẻ bị lãng quên vậy.

Tôi bất giác nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh, thấy cái áo khoác của hắn vẫn ở đó.

Má ơi, Lôi Vĩ Vĩ ơi, cậu lại quên áo này!

Chân tôi vẫn còn đau điếng. Tuy nhiên, vì hắn quên áo thêm một lần nữa, tôi lại dở chứng muốn xin lỗi vì không gọi cậu ta là đại ca, nên tôi vội chạy chân trần đi.

"Á! Lôi Vĩ Vĩ..."Tôi cố gắng đi nhanh hơn nhưng chân tôi lại không cho phép. "Ý tôi là... đại... đại ca..."Tôi nuốt nước bọt mãi mới nói ra được. "Đại ca để quên đồ này."

Đúng là gặp họa thì không thể tránh nổi. Thôi kệ, người xưa hay nói: Vi thiện tối lạc. Làm điều thiện là tốt nhất à nha.

Tôi vội vàng, cố gắng chạy nhanh ra khỏi khách sạn, đuổi theo Lôi Vĩ Vĩ đã chạy mất từ lâu.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mãi Bên Anh
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...