Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mãi Bên Anh – Chương 114

Mãi Bên Anh

Tác giả: Lui Lê
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rốt cuộc, sau một hồi đứng yên hồi tưởng lại những kí ức găm sâu vào trí nhớ tôi nhất, tôi cũng đã tự kéo chính bản thân mình trở về thực tại.

Thực tại của tôi hiện giờ, mặc dù nó có rách nát tới cỡ nào, nhưng vẫn còn tốt hơn hồi đó.

Nhìn người đàn ông họ Lưu trước mặt, tôi hận không thể dùng dao rạch da moi móc trái tim thối nát của ông ta ra ngoài, để xem cái thứ kinh tởm đó của ông ta làm bằng gì mà có thể tàn nhẫn đến như vậy. Tôi biết mình đang khóc, nhưng cả hai cánh tay lại buông thõng như chưa từng có ý định đưa lên để gạt đi. Tôi trừng mắt nhìn thẳng vào ông ta, đôi môi bị cắn chặt tới chảy máu cuối cùng cũng được thả lỏng.

"Ông nghĩ mình là ai mà dám đặt chân vào căn hộ này?"Tôi mở miệng nói, thậm chí còn không thèm nói mẹ đẻ của mình với ông ta. Rồi, tôi bật cười một cách châm biếm và nhanh chóng trở về trạng thái bình tĩnh, để mặc những giọt nước đang lăn dài trên má. "Ông thử nghĩ xem, hồi trước ông đã hành hạ mẹ tôi như thế nào, đã hành hạ cuộc sống vốn yên bình của hai mẹ con tôi ra sao? Lúc tôi khóc, lúc tôi buồn, những lúc tôi lâm vào tình cảnh thê thảm nhất, ông có ở bên không? Ông đã bao giờ nghĩ cho mẹ và tôi tới một lần chưa? Sau khi ly dị, tôi cứ tưởng ông đã tan biến rồi, tan thành tro bụi rồi, không còn tồn tại trên thế giới này nữa, nên tôi chưa từng ôm hi vọng rằng ông sẽ tới tìm thăm tôi. Tôi thật sự không cần! Tôi hối hận vì đã gọi ông là bố, hối hận vì coi ông là bố, hối hận vì có một người bố như ông."Tôi thở mệt nhọc, dừng lại một lúc rồi lại tiếp tục. "Ông nghĩ mình xứng đáng sao?"Tôi hét ầm cả nhà lên.

"Thiên Ân, bây giờ ta mới tới tìm con là vì..."Tôi biết ông ta rất giỏi tiếng Trung, nhưng không hiểu sao, ông vẫn đáp lại bằng Tiếng Việt.

"Tên tôi mà ông cũng nói sai à?"Tôi bật cười, hai mắt đỏ hoe cố gắng trợn trừng lên. "Ông là cái thá gì? Ông không cảm thấy nhục nhã sao? Sau bao nhiêu chuyện ông làm, sau bao nhiêu chuyện kinh tởm do ông đè lên người mẹ con tôi, vậy mà ông bây giờ còn mặt mũi để tới tận nơi tìm tôi à?"

Không để cho ông ta nói gì thêm, tôi tiếp tục. "Đừng có lấy lí do tôi là con gái của ông! Con gái ư? Tôi chưa bao giờ có một người bố cả, mà tôi đã nói rồi, tôi chẳng cần gì hết. Thế giới này đã điên, điên thật sự khi để tôi sinh ra là con gái của hạng người như ông!"Tôi cuối cùng cũng đã bật những lời nén lại trong lòng bao lâu nay ra ngoài.

"Thiên Ân, có thể con không hiểu..."Ông ta tiếp tục bằng giọng nói bẩn thỉu đó.

"Dì Khuê, sao dì lại cho người lạ vào nhà chứ?"Tôi ngưng sụt sịt, quay sang phía dì Khuê.

"Thiên..."

"Đó không phải tên tôi!"Tôi gào lên ngắt lời ông ta. Sau đó tôi chỉ tay ra phía cửa ra vào. "Cửa ở đằng này, mời ông ra ngoài ngay lập tức cho tôi."

Tôi không có gương, nhưng cũng đủ biết mặt mũi tôi giờ đỏ hoe ra sao. Tôi giữ nguyên cánh tay trên không trung đang run rẩy lẩy bẩy, chỉ ra phía cửa, hằm hằm nhìn ông. Lưu Thiên Hoàng không nói gì nữa, hai tay đút túi quần, đôi mắt bỗng cụp xuống. "Ta sẽ để con bình tĩnh, vài ngày nữa sẽ..."

"Đừng để tôi thấy mặt ông."Tôi chưa kịp để ông ta nói hết thì đã lên tiếng phản đối.

Tôi không thèm lấy một cái liếc nhìn người đàn ông khốn nạn đó bước ra khỏi cửa, nước mắt lưng tròng, cánh tay từ nãy giờ giơ lên mỏi không tả nổi liền buông xuống. Tôi ngồi thụp xuống như mất hết sức lực, ôm mặt khóc bật thành tiếng. Dì Khuê đã lấy một chiếc khăn tắm ra từ khi nào, đặt lên người tôi rồi nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, khẽ khàng vỗ nhẹ lên lưng.

"Không sao, không sao, đừng khóc nữa! Dì sẽ không để ông ấy đến nữa."Dì thì thầm, ôm chặt tôi hơn.

Lúc tôi khóc đó, tôi không hiểu mình khóc vì tức giận hay là khóc vì quan điểm tình yêu của bản thân.

Tắm rửa xong xuôi, tôi ngồi trên giường cuốn khăn tắm quanh tóc cho khô đầu, rọi cái quạt vào giữa mặt cho mát. Dì Khuê từ nãy giờ không hỏi tôi tới một câu về lí do tôi bỏ học ở trường, chỉ lặng lẽ nấu cơm và dọn dẹp ở bên ngoài phòng. Tôi đưa mắt nhìn xuống cái thùng rác để cạnh chân bàn học, có một cái thẻ sim bị bẻ đôi ngay ở phía trên. Tôi thầm thở dài não nề, rồi nhìn lên trên mặt bàn học, một chiếc điện thoại hãng Iphone xịn đang nằm úp mặt xuống không động tĩnh. Tôi không muốn liên lạc lại với bất kì ai nữa, trong đó có Lôi Vĩ Vĩ. Điều tốt nhất nên làm chính là bẻ sim, rồi lát nữa đưa dì Khuê bán chiếc điện thoại này đi. Kể cả bây giờ tôi có đem trả lại Lôi Vĩ Vĩ, hắn cũng sẽ không nhận lại.

Tôi bối rối quá, câu hỏi duy nhất ở trong đầu là mình nên làm gì bây giờ? Hôm nay lại xảy ra chuyện, tự dưng lòi đâu ra một ông tên Lưu Thiên Hoàng. Hai ngày liền nhau đã khiến tôi mệt mỏi lắm rồi, ông trời không để cho tôi bình yên dù chỉ một phút sao?

"Trúc Y, ra ăn trưa đi."Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, tiếp nối là giọng dì Khuê từ bên ngoài vọng vào.

"Vâng."Tôi đáp như hết hơi.

Thôi, cứ để cho ngày hôm nay trôi vào dĩ vãng đi, tôi không muốn nhắc lại tới nó nữa, bởi vì tôi mệt đủ rồi, đau đủ rồi, khổ đủ rồi, không muốn thêm nhiều hơn nữa.

Nhưng tôi có cảm giác, để quên đi được ngày hôm nay cũng như ngày hôm kia, cứ như tôi đang cố gắng nhớ lại một người mà tôi chưa bao giờ gặp mặt vậy. Mãi mãi không thể nào quên hẳn được, trừ việc đập đầu vào đâu đó, xóa sạch kí ức của mình.

Đúng, như cố gắng nhớ lại khuôn mặt của một người mà tôi chưa bao giờ gặp...

"Dì Khuê, dì có dùng chiếc điện thoại này không?"Tôi đặt lên bàn, đưa ra cho dì. "Nếu dì không dùng thì bán đi cũng được ạ."

"Điện thoại mà con nói dối gì là của bạn ý hả?"Dì tôi hỏi lại.

"Bây giờ không quan trọng ạ."Tôi cười nhạt.

"Để đấy mai dì hỏi một vài người xem có mua không."Dì vừa nói vừa gặp cho tôi một miếng thịt kho. "Ăn đi cho no, con vừa dầm mưa về rồi đấy."

Tôi lặng lẽ nhìn dì ăn như vậy, mặt không chút biểu cảm nên tôi liền hơi nghi ngờ. Tôi giấu mãi không được, đành buột miệng hỏi. "Dì không muốn biết lí do sao con về nhà à?"

"Biết thì cũng có làm gì được."Dì nói, tiếp tục gắp rau vào trong bát ăn một cách ngon lành. Nhìn vẻ mặt dì như vậy, chắc hẳn dì biết chuyện tôi đội sấm đội mưa về nhà một phần là do ông Lôi. Bản thân dì cái gì cũng biết, lúc tôi nói dối cũng biết, chỉ là dì luôn im lặng và tỏ ra cố tình bị lừa để muốn tôi tự nói ra sự thật.

"Con vẫn sẽ học ở Lam Nguyệt, nhưng dì yên tâm, con không còn dính líu đến Lôi Vĩ Vĩ nữa rồi."Tôi nói để cho dì yên lòng.

"Ừ."Dì chỉ ậm ừ cho qua chuyện rồi lại chuyển chủ đề. "Ăn xong con rửa bát giúp dì nhé!"

Dì không muốn nhắc tới, đương nhiên tôi cũng không ngu mà cứ nhắc đi nhắc lại. Tôi mỉm cười gật đầu, rồi bắt đầu ăn bữa trưa trông rất ngon lành. Nhưng nhìn bề ngoài là vậy, còn thực ra bên trong tôi, cứ mỗi lần ăn được miếng cơm nào là y rằng cảm thấy vị của nó đắng ngắt. Thịt hay rau, tôi đều không muốn ăn nhưng dì đã có ý nhắc nhở như vậy, tôi không ăn cũng không được. Ăn cái gì cũng chẳng ra vị, nhưng tôi vẫn ăn sạch bữa ăn.

Dì và chú đã làm nhiều điều có ý nghĩa với mẹ con tôi, tôi đương nhiên phải thay mẹ đáp trả rồi, tuyệt đối không phụ lòng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mãi Bên Anh
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...