Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mắc Bệnh Chiều Em ( Sủng Chứng ) – Chương 43: Một bước cũng đừng hòng rời khỏi thành phố Yến.

Mắc Bệnh Chiều Em ( Sủng Chứng )

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Thành chú ý tới vẻ mặt của anh ta thì giương mắt lên, trầm giọng hỏi: "Làm sao vậy?"

Sầm Duệ cố gắng duy trì bình tĩnh: "Vừa rồi vệ sĩ gọi điện thoại tới, nói mợ chủ bị người ta bắt đi rồi ạ."

Anh ta vừa dứt lời, động tác của Hạ Thành chợt khựng lại.

Thoáng cái, trong đôi mắt sâu không thấy đáy của anh quay cuồng sát khí khó có thể ức chế.

"Là cậu Hạ Giác, bây giờ chắc mợ chủ đã bị cậu ta đưa lên máy bay tới thành phố Yến."

...

Cùng lúc đó.

Ngu Thanh Vãn từ từ tỉnh lại giữa tiếng gầm rú ầm ĩ.

Cô mở mí mắt nặng nề ra, hòa hoãn vài giây, sau đó ý thức mới dần khôi phục.

Cô hoảng hốt một lát, nhìn hoàn cảnh xa lạ xung quanh, hô hấp chợt cứng lại.

Cô bị người ta bắt cóc lên máy bay tư nhân.

Trên chiếc sô pha đơn xa hoa ở đối diện, một người đàn ông tuấn tú thảnh thơi uống cà phê, tay còn cầm một quyển tạp chí tài chính và kinh tế.

Nghe thấy tiếng động, anh ta buông tạp chí xuống, ngẩng đầu cười với cô: "Chị dâu dậy rồi à?"

Nhớ lại chuyện xảy ra trước khi hôn mê, Ngu Thanh Vãn vô thức siết chặt ngón tay, nhìn người đối diện với ánh mắt dè chừng.

Không biết tại sao, người đàn ông trước mặt cho Ngu Thanh Vãn cảm giác rất nham hiểm, ý cười không chạm tới đáy mắt.

Cứ như sói đội lốt cừu, làm người ta không nhịn được mà lòng sinh cảnh giác.

Cô chợt nhớ tới Dung Tập từng nói với cô, ai trong nhà họ Hạ cũng là sài lang hổ báo cả.

Nhìn hành vi chưa nói được hai câu đã trói cô lên máy bay tư nhân là có thể hiểu rõ vài phần.

"Ngại quá, vừa rồi quên tự giới thiệu."

Anh ta buông tách cà phê xuống, vươn tay về phía Ngu Thanh Vãn, nở nụ cười nhã nhặn.

Anh ta lời ít mà ý nhiều: "Hạ Giác, em trai cùng cha khác mẹ của anh ta."

Ngu Thanh Vãn nghe vậy cũng không có vẻ bất ngờ, sắc mặt vẫn bình tĩnh.

Trước khi cô bị bắt cóc là đã đoán được vài phần rồi.

Cô cụp mắt nhìn bàn tay vươn tới trước mặt, không định bắt tay với đối phương, trên gương mặt xinh đẹp đầy vẻ đề phòng.

Hạ Giác cũng không để ý phản ứng của cô, thản nhiên rút tay về, còn cười tủm tỉm nói: "Chị dâu không cần phải căng thẳng, tôi không giống anh ta. Từ nhỏ tôi đã được bồi dưỡng để kế thừa nhà họ Hạ, vẫn phải biết phong độ lịch sự và lễ tiết cơ bản, không làm ra chuyện ép buộc phụ nữ đâu."

Ngu Thanh Vãn nghe ra sự khinh miệt và tự cho mình cao quý hơn người trong giọng anh ta, lập tức cau mày, ánh mắt lạnh xuống.

Cô ngước đôi mắt trong trẻo sóng gợn nhìn anh ta, giọng nói nghiêm túc: "Cậu Hạ, con người với nhau, không phân cao thấp sang hèn."

Nghe vậy, Hạ Giác kinh ngạc nhướng mày, thoáng điều chỉnh tư thế ngồi, ung dung nhìn Ngu Thanh Vãn như thể phát hiện chuyện gì thú vị.

"Xem ra cô có vẻ hiểu biết quá khứ của anh ta ghê nhỉ."

Ngu Thanh Vãn nhăn mày nhìn anh ta, không nói một lời.

"Chẳng trách cô lại kháng cự anh ta đến thế."

Hạ Giác thong thả mỉm cười, đặt tay lên đầu gối, giọng nói ngạo nghễ tự cao: "Người bên ngoài chỉ nhìn nhìn thấy địa vị và quyền lợi của Hạ Thành hiện tại thôi, chứ không biết anh ta từng giãy dụa dưới đáy xã hội, quá khứ đê tiện đáng buồn thế nào..."

Lông mi Ngu Thanh Vãn run lên, bất chợt lên tiếng cắt ngang: "Cậu Hạ."

Cô lẳng lặng siết chặt nắm tay, giận đến mức tay hơi run lên.

Ngu Thanh Vãn hít sâu một hơi, ngẩng mặt lên, đáy mắt đã khôi phục lại vẻ tỉnh táo, bình tĩnh.

Cô thản nhiên đối diện với Hạ Giác, gằn từng chữ một: "Không phải ai cũng có thể hưởng thụ cuộc sống an nhàn sung sướng, quá khứ đều đã qua, không thể đại diện cho hiện tại và tương lai."

Hạ Giác giật mình, sau đó lại nghe giọng nói lạnh nhạt của cô gái vang lên.

"Cuộc đời của cậu trôi chảy không đồng nghĩa với việc cậu có quyền lợi chỉ trích cuộc đời của người khác."

Giọng của cô rất mềm mại, nhưng âm điệu lại kiên định khác thường, từng câu từng chữ đều mang theo ý bảo vệ, không hề nhượng bộ.

Chờ cô nói xong, bầu không khí yên lặng một lúc lâu, Hạ Giác hoàn hồn lại, cúi đầu bật cười như thể nghe được chuyện gì thú vị.

"Không ngờ trên đời lại thật sự có người bảo vệ Hạ Thành đấy."

Anh ta nhún vai, lại quay về giọng điệu ung dung thoải mái: "Chị dâu yên tâm đi, thật ra là ba tôi muốn gặp cô nên mới để tôi đích thân tới thành phố Lâm một chuyến, đón cô về nhà họ Hạ, không cho xảy ra bất cứ việc bất trắc gì."

Hạ Giác cười khẽ, nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt không rõ ý tứ: "Nghe đâu Hạ Thành quan tâm tới cô lắm, không biết chờ anh ta biết cô bị tôi mang đi thì có nổi điên không nữa."

Ngu Thanh Vãn bị người này nhìn rợn cả sống lưng, cảm giác như bị rắn độc nhìn chằm chằm.

Anh ta cúi đầu nhìn đồng hồ, thờ ơ nói ý: "Giờ này chắc Hạ Thành đã biết cô bị tôi đưa đi rồi. Nhưng theo tôi được biết, anh ta đang có hẹn ký một hợp đồng vô cùng quan trọng, không biết liệu có đến đón cô không đây."

Hạ Giác cười tủm tỉm, dáng vẻ chờ xem kịch vui: "Máy bay sắp hạ cánh rồi. Nếu nửa tiếng sau mà Hạ Thành còn chưa tới, chị dâu cũng chỉ đành theo tôi về nhà họ Hạ trước thôi."

Trái tim Ngu Thanh Vãn trầm xuống, vì căng thẳng nên đầu ngón tay cô vô thức cuộn chặt, nhưng ngoài mặt vẫn không chút cảm xúc.

Cô vừa hy vọng anh đến, vừa không hy vọng anh đến.

Hạ Giác bắt cóc cô là có chuẩn bị từ trước, ba của Hạ Thành muốn gặp cô.

Nhưng từ sau khi cưới, Hạ Thành chưa từng nhắc đến chuyện nhà họ Hạ với cô, chứng tỏ anh không muốn cô tiếp xúc nhiều với nhà họ Hạ.

Mà xem tình hình trước mắt... có vẻ cô không tránh được rồi.

...

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Hạ Giác gác tay lên bàn, ban đầu chỉ hờ hững gõ nhịp thôi, nhưng vì mãi không chờ được tin tức của Hạ Thành nên động tác của anh ta ngày càng hậm hực, ngày càng sốt ruột.

Chỉ còn mười lăm phút nữa là máy bay hạ cánh, nhưng bên phía Hạ Thành vẫn không có tin gì.

Vốn dĩ hôm nay anh ta có thể nhân cơ hội ba anh ta bảo anh ta mang Ngu Thanh Vãn đi mà thuận tay đẩy thuyền, xáo trộn hợp đồng này của Hạ Thành, sau đó sẽ nghĩ cách có được hợp đồng phân phối rượu ngoại của Mỹ vào tay mình. Tiếp đó anh ta có thể chia nhỏ một phần quyền thế nhà họ Hạ, tranh thủ lôi kéo cổ đông.

Nhưng giờ xem ra anh ta coi trọng cô nàng này quá mức rồi thì phải? So với ích lợi và quyền thế chân thật, một ả đàn bà có là cái thá gì đâu.

Hạ Giác càng nghĩ sâu càng cảm thấy nước cờ này đi sai rồi, buồn bực cau chặt mày.

Nhưng còn Ngu Thanh Vãn thì lại thảnh thơi ngồi tại chỗ, không nhìn ra chút căng thẳng hay bối rối nào cả.

Thậm chí cô còn có tâm tình gọi tiếp viên hàng không lấy cho mình tách trà nóng, nhấp từng chút một.

Hạ Giác chống cằm nhìn cô, ánh mắt chợt lộ ra vài phần nghiền ngẫm.

"Cô không sợ à?"

"Sao tôi phải sợ?"

Ngu Thanh Vãn ngước mắt, buông tách trà trong tay xuống, nhìn thẳng vào Hạ Giác không chút sợ hãi.

Đôi mắt trong trẻo của cô không lúng túng chút nào, thong thả nói: "Nhà họ Hạ các cậu không ăn thịt người đâu nhỉ? Tôi là vợ của Hạ Thành, sớm hay muộn cũng phải theo anh ấy về thôi. Một khi đã như vậy, về lúc nào thì có gì khác biệt đâu?"

Hạ Giác nghe cô nói xong thì lại cười, đáy mắt càng thêm hứng thú.

"Thú vị đấy."

Ngu Thanh Vãn mím chặt môi, không đáp lại.

Thành tách trà truyền đến nhiệt độ khiến đầu ngón tay ấm lên, thoáng an ủi nỗi lòng Ngu Thanh Vãn lúc này.

Anh sẽ đến.

Đúng lúc này, một trợ lý chợt sốt sắng đi tới, nói nhỏ bên tai Hạ Giác: "Cậu Hạ, mấy tàu hàng đêm nay rời bến ở thành phố Giang đều bị chặn lại hết rồi."

Đồng tử Hạ Giác co rụt lại: "Cậu nói gì?"

"Là sếp Hạ làm. Hình như sếp Hạ điều động rất nhiều tàu khách, chặn đứng mọi đường ra của bến cảng, hiện tại không cách nào vận chuyển hàng hóa ra ngoài, nếu muộn thêm chút nữa thì sẽ sai thời gian trong hợp đồng."

Trợ lý nuốt khan một ngụm, giọng nói cũng run lên: "Không chỉ bên phía bến tàu, mà còn cả kho hàng ở thành phố Bắc cũng bị người của sếp Hạ bao vây rồi."

Nghe vậy, lông mi Ngu Thanh Vãn run lên, lén ngừng thở.

Cậu trợ lý vừa dứt lời, mặt mày Hạ Giác lập tức biến sắc. Anh ta đặt tách cà phê trong tay xuống bàn thật mạnh, phát ra tiếng vang lanh lảnh.

"Sếp Hạ còn bảo tôi chuyển lời cho anh, nói... hoặc là sau khi máy bay hạ cánh, anh để vợ của anh ấy lại, hoặc là... anh ấy cho người đốt sạch mọi thứ, giờ đã chất thùng xăng trước cửa kho hàng rồi..."

Nghe vậy, mặt mày Hạ Giác xanh mét.

Nguyên vật liệu cả chục triệu đến trăm triệu tệ đấy... anh ta chỉ đưa người đến thành phố Yến thôi.

Còn Hạ Thành rõ ràng muốn mạng của anh ta mà.

Hạ Giác giận đến bật cười, tay cũng hơi run lên, nghiến răng nghiến lợi.

"Hạ Thành... Đúng là thằng điên."

Trợ lý dè chừng nhìn anh ta: "Cậu Hạ, bây giờ chúng ta..."

Đúng lúc này, chuông di động vang lên dồn dập.

Là điện thoại của Hạ Giác.

Hạ Giác nhìn dãy số lạ trên màn hình thì xanh mặt, ấn nút nhận máy.

Tiếng xe thể thao gầm rú truyền ra từ ống nghe điện thoại. Nghe tiếng động cơ là biết tốc độ xe lúc này nhanh đến mức nào, tiếng gió xen lẫn tiếng điện truyền, vang ong ong qua đường dây điện thoại.

Giọng nói trầm thấp của đối phương nghe hơi hờ hững.

"Hạ Giác."

Cả khoang máy bay chợt im bặt.

Vài ngày không gặp, giờ lại bỗng dưng nghe thấy giọng nói quen thuộc của đối phương, Ngu Thanh Vãn vô thức thả nhẹ hơi thở.

Cảm giác sợ hãi và bối rối vừa rồi còn đang nỗ lực che giấu, nhưng vừa nghe được giọng anh thì đã hoàn toàn biến mất sạch sẽ.

Cảm giác an toàn khó diễn tả dâng trào trong đáy lòng, bao bọc toàn thân cô.

Rõ ràng không thấy người, nhưng lại có cảm giác khí thế áp chế lan tràn ra xung quanh, khiến bầu không khí trong khoang máy bay lặng ngắt.

Giọng Hạ Thành nghe nhẹ nhàng như mây gió, nhưng càng như vậy mới thì càng khiến người ta sợ hãi.

Anh không buồn vô nghĩa nửa câu: "Máy bay hạ cánh thì để cô ấy lại cho tôi, tự cậu về nhà họ Hạ đi."

Là giọng mệnh lệnh không cho phép làm trái, không hề có ý thương lượng.

Hạ Thành cũng chưa bao giờ cho người ta cơ hội thương lượng.

Hạ Giác âm thầm cắn chặt răng, đáy mắt lóe qua vẻ sắc lạnh, nhưng lại ra vẻ hờ hững cười nhạt.

"Thế nếu tôi không nghe anh thì sao? Tôi đưa cô ấy về gặp ba thôi mà, để ba nhìn xem cô gái khiến anh không màng cuộc liên hôn với nhà họ Thịnh trông như thế nào..."

"Cậu có thể thử xem."

Dứt lời, Hạ Thành một tay đánh tay lái, bánh xe kịch liệt ma sát mặt đất phát ra tiếng xé không khí chói tai.

Lúc này, mặt trời ngả về Tây, một chiếc Koenigsegg được cải tạo nhanh chóng lướt tới trên đường cao tốc dẫn đến sân bay thành phố Yến.

Hạ Thành dùng một tay nắm tay lái, cổ tay rắn chắc còn lại hờ hững khoát lên cửa kính đang mở, đồng hồ vàng đen chiếu xạ ra cảm giác lạnh lẽo của kim loại dưới ánh chiều mờ nhạt.

Gương mặt anh bị bóng mờ che khuất, không thể thấy rõ vẻ mặt, anh nâng tay tháo ống nghe Bluetooth xuống, ném lên bệ xe, chân ga đã bị giẫm đến cực hạn.

Ngu Thanh Vãn nghe được tiếng ma sát nhanh chóng thay đổi bên kia đầu dây, có thể hình dung ra anh đang lái xe nhanh đến thế nào, khiến cho nhịp tim cô không kìm được mà đập nhanh hơn.

Anh mở cửa sổ, có lẽ vì tốc độ xe nhanh quá nên tiếng gió không ngừng ùa vào.

Tiếng nói của anh bị lẫn trong tiếng gió, nhưng lại cực kỳ rõ ràng.

Hạ Thành cười khẽ, trong giọng nói mang theo vẻ tàn nhẫn làm người dựng tóc gáy.

"Cái giá sẽ là... từ giờ trở đi, hàng của cậu, người của cậu... đều không thể bước khỏi thành phố Yến một bước."

...

----------------------------------------------------------

(*) Lời tác giả:

Chúc mừng sếp Hạ lại điên rồi

Em trai, cậu động vào ai không động, lại đi động vào vợ anh ta!

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Khởi đầu
Chương 2: Rất muốn gặp anh Chung của cô sao?
Chương 3: Hạ Thành
Chương 4: Bạn gái của anh, đêm nay thuộc về tôi
Chương 5: Dùng miệng cắn thử xem
Chương 6: Chủ nợ của cô chỉ có thể là tôi
Chương 7: Anh ta chắc chắn không phải người tốt
Chương 8: Anh sẽ làm giống như vậy, cướp lại tất cả
Chương 9: Dù sao năm đó cũng là cô không từ mà biệt
Chương 10: Người đó là phu nhân của tổng giám đốc?!
Chương 11: Thế này mới gọi là áp bức
Chương 12: Đừng hòng rời khỏi anh
Chương 13: Cô ấy
Chương 14: Nếu sợ thì ôm chặt tôi
Chương 15: Đẹp trai một cách quá đáng
Chương 16: Bệnh tình nguy kịch
Chương 17: Sẽ không nhìn anh
Chương 18: Cô nhất định phải tìm được một người để kết hôn
Chương 19
Chương 20: Anh cứ mơ đi
Chương 21: Em có nỡ ra tay không?
Chương 22
Chương 23: Chán sống rồi
Chương 24
Chương 25: Ngu Thanh Vãn, gả cho tôi đi
Chương 26
Chương 27
Chương 28: Không phải là mơ
Chương 29: Nếu anh vẫn cần một người vợ, tôi bằng lòng gả cho anh
Chương 30: Đi đăng ký kết hôn
Chương 31: Đêm tân hôn
Chương 32: Điều dưỡng thân thể cho khỏe, tôi không nhịn lâu được đâu
Chương 33
Chương 34
Chương 35: Sau này không được nhận đồ của người đàn ông khác
Chương 36
Chương 37: Cô cần anh, nên anh quay về.
Chương 38
Chương 39: Khiêu khích
Chương 40: Cô không phải là gánh nặng, mà là mạng sống của anh
Chương 41
Chương 42
Chương 43: Một bước cũng đừng hòng rời khỏi thành phố Yến.
Chương 44
Chương 45: Bà Hạ, em nghiêm túc đấy à?
Chương 46
Chương 47: Bà Hạ, em quên đeo nhẫn rồi
Chương 48: Giận dỗi
Chương 49
Chương 50: Em về nhà với anh, thử là biết.
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54: Hôm nay cho em nợ.
Chương 55: Lên đi, anh đưa Vãn Vãn về nhà.
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59: Em là vợ anh.
Chương 60: Vợ, có muốn thử không?"
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66: Nhớ em quá, vợ à.
Chương 67: Rời đi
Chương 68: Nói em yêu anh đi
Chương 69: Giận dỗi
Chương 70: “Dỗ cô ấy.”
Chương 71: Thẩm Tri Cẩn
Chương 72: Anh chỉ còn em thôi.
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84: Hoàn chính văn
Chương 85: Ngoại truyện 1
Chương 86: Ngoại truyện 2
Chương 87: Ngoại truyện 3
Chương 88: Ngoại truyện 4
Chương 89: Ngoại truyện 5
Chương 90: Ngoại truyện 6
Chương 91: Ngoại truyện 7
Chương 92: Ngoại truyện 8 – Thời niên thiếu
Chương 93: Ngoại truyện 9- Thời niên thiếu
Chương 94: Ngoại truyện 10 - Thời niên thiếu
Chương 95: Ngoại truyện 11- Thời niên thiếu
Chương 96: Ngoại truyện 12- Hoàn chính văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mắc Bệnh Chiều Em ( Sủng Chứng )
Chương 43: Một bước cũng đừng hòng rời khỏi thành phố Yến.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43: Một bước cũng đừng hòng rời khỏi thành phố Yến.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...