Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ma Kiếm Lục – Chương 95

Ma Kiếm Lục

Tác giả: Tàn Nguyệt Bi Mộng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tất cả đều được tiến hành theo kế hoạch, việc kiến lập Ma giới –Vĩnh Hằng chi thành đã lan truyền đến tai vô số người trong tam giới lục đạo nhanh như sét đánh, đương nhiên gồm cả Nhân gian Chính đạo lẫn Ám chi ma đạo.

Thiên hạ vốn dĩ phân đôi, cục thế vi diệu, chiến tranh giữa Ám chi ma đạo và Nhân gian Chính đạo lúc nào cũng chực bùng phát. Một bên mang dã tâm thống nhất tam giới, một bên hô khẩu hiệu tiêu diệt ma đạo. Tuy nhiên mọi sự trên đời luôn vượt hẳn những gì con người tưởng tượng, không thể đoán theo lẽ thường, Ma giới – Vĩnh Hằng chi thành quật khởi trong chớp mắt trên Thiên Sơn, trở thành môn phái thần bí khó đoán, khiến cục thế thiên hạ lập tức yên lặng trở lại.

Không cần phải hoài nghi, bất kể kiêu hùng, anh hùng nào cũng không phải kẻ ngốc, Vĩnh Hằng chi thành tự xưng tân ma giới, quật khởi quá ư thần bí, nhiều ngày liền, chính, ma lưỡng đạo đều phái người thám thính môn phái này, có điều những người được cử đi đều không trở về. Thực lực của Vĩnh Hằng chi thành càng trở nên thần bí, không ai biết đầu cua tai nheo của thành chủ ra làm sao, chỉ biết Vĩnh Hằng chi thành tầng không băng sơn muốn cùng Nhân gian Chính đạo và Ám chi ma đạo chia ba thiên hạ.

Nơi đây là đại diện của Vĩnh Hằng chi thành, mười hai Thiên Quang bạch hổ đứng chỉnh tề dưới mười hai cột trụ, mình đều mặc hắc y, trên cánh tay, thắt lưng có giáp da bảo hộ. Bên trái đại điện là Lang Vương, tay cầm quạt gấp, ung dung phe phẩy, bên phải là Bạch Hổ, toàn thân bạch y, tinh thần hăng hái, râu rậm đầy mặt có vẻ xấu xí, nhưng vẫn không làm mất đi phong vị nam nhi.

Nhìn lên phía trên, ngồi trên bảo tọa là một người toàn thân áo da đen, trường kiếm đen ngòm đeo trên thắt lưng, trên mặt đeo khăn che màu trắng, tóc bạc đầy đầu, trông vô cùng tiêu sái, chỉ là trong mắt ánh lên vẻ bi thương, tà áo choàng cũng màu đen buông xuống, đó là ai? Mười năm trước chàng là một thư sinh vô dụng, mười năm sau là chủ nhân Tân ma giới, thành chủ Vĩnh Hằng chi thành: Liễu Dật.

Một nam một nữ phục trang màu đỏ, tay cầm trường kiếm đứng cạnh Liễu Dật, hai người khoảng ba mươi tuổi nhưng không thể xem thường bởi họ cùng tề danh với thủ hộ thần thú Thiên Long và Hoả Phượng, họ là Kỳ và Lân.

Trong mắt Liễu Dật hiển hiện bi thương, tại đại điện yên tĩnh này, bên tai chàng văng vẳng những lời Cát Lợi Nhi nói: “Thư sinh, Nếu một ngày nào đó, Cát Lợi Nhi mất đi, xin huynh đừng bi thương… Huynh hãy nhìn ánh nắng ấm áp, ngắm bầu trời bao la, nhìn tuyết bay trong Hoa Hải, ngửi mùi hương ngào ngạt trong gió. Thế giới này vẫn rực rỡ như thế, dù cho Cát Lợi Nhi có ra đi, cũng không ảnh hưởng gì đến thế giới của thư sinh cả, xin hãy chôn vùi sâu Cát Lợi Nhi trong ký ức của thư sinh, được không?” Chàng tê cứng như khúc gỗ, tại sao lại như vậy, có phải chàng đã bị chú định phải chịu cảnh cô độc?

Trong mắt chàng loé lên hồng quang, đứng bật dậy, hét lớn: “Vi Phong, ta nhất định đòi lại nợ máu này”. Thanh âm vang vọng trong đại điện, lòng chàng buốt xé, có vết thương nào sánh nổi nỗi đau đớn này.

Đại điện hết mực yên lặng, Lang Vương tiến lên một bước, nói: “Ma chủ bớt giận, thần có một tin tức tốt lành, có lẽ giúp được cho Ma chủ.”

Liễu Dật mắt loé hồng quang, xoay người nhẹ nhàng ngồi lên bảo tọa: “Mời lão sư nói.”

Lang Vương giải thích: “Tam giới luận võ diễn ra năm năm một lần, năm nay sẽ cử hành vào ngày mười lăm tháng tám, còn bốn ngày là đến. Hàng tháng nay, người trong thiên hạ tề tựu tại Phù Hoa sơn trang ở kinh đô, lúc này chính, ma lưỡng đạo đã đến, kể cả hộ pháp Ma môn Vi Phong. Mỗi kỳ luận võ năm năm, Phù Hoa sơn trang sơn trang sẽ định lại thứ bậc cao thủ trong tam giới, mê hoặc của danh lợi đó kẻ nào mà không muốn?”

Liễu Dật gật đầu: “Tốt, cứ thế đi, chúng ta lập tức xuất phát đến Phù Hoa sơn trang, ta không thể để cho Vi Phong chết mát mẻ được… còn cả Ám chi ma đạo nữa, không phải cũng muốn ngẩng đầu lên sao? Hảo, ta sẽ dập lửa nhuệ khí của chúng, Bạch Hổ?

Bạch Hổ bước lên một bước: “Tiểu thần có mặt.”

Liễu Dật dặn: "Ta và Lang Vương, Kỳ, Lân đến Phù Hoa sơn trang, an toàn của Vĩnh Hằng chi thành giao cho ngươi, kẻ nào tự tiện xông vào giết hết không tha”. Nói xong, mắt lại loé hồng quang.

Bạch Hổ trả lời: “Rõ, thưa Ma chủ.”

Liễu Dật nói tiếp: “Lão sư, chuẩn bị cho ta một hồ máu tươi, đề phòng thiên hoả xuất hiện lúc trăng tròn.”

Phân phó, chuẩn bị xong xuôi, Liễu Dật phất tà áo choàng màu đen, tay trái nắm chắc trường kiếm, nói: “Chúng ta lên đường”. Bốn người rảo bước ra ngoài Vĩnh Hằng chi thành.

Trên không trung, bốn nhân ảnh từ Vĩnh Hằng chi thành đỏ rực phi hành ngược gió, Liễu Dật cơ hồ nhớ đến một vấn đề gì đó, vòng tay lại, ngoái đầu hỏi Lang Vương: “Trong mười năm qua, lão sư có gặp Thập Kiệt Nhất và Đại Đao Vương không?"

Lang Vương trầm tư kể: "Chỉ gặp một lần, bốn người đó đã thành thân, mười năm trước, ba tháng sau khi Ma chủ mất, Thập Kiệt Nhất đã cưới A Cửu, Đại Đao Vương cưới Thuỷ Nhi, bọn họ có mời thần uống rượu mừng."

Liễu Dật gật đầu: “Tam giới luận võ náo nhiệt thế này, với tính cách của A Cửu chắc chắn sẽ đến, Đại Đao Vương vốn ái mộ truyền thuyết anh hùng, chắc cũng tham gia, mười năm rồi, ta cũng mong được thấy bọn họ bây giờ ra sao.”

Lang Vương than thở: “Đúng vậy, mười năm rồi, thần cũng quên mất hình dáng của bọn họ, thời gian đúng là vô cùng kỳ quái, có thể làm phai mờ ký ức của một con người.”

Liễu Dật nhẹ nhàng gật đầu: “Thật kỳ quái, nó có thể làm phai mờ ký ức, nhưng cũng có thể làm ký ức sâu đậm hơn.”

Bọn Liễu Dật bốn người gia tăng tốc độ ngự kiếm, như sao băng trên trời, bay thẳng đến Phù Hoa sơn trang tại kinh đô Trung Nguyên, ở đó có nhiều điều chưa biết đang chờ họ giải đáp.

Với tu vi của bốn người, mất ba ngày đã tới được Phù Hoa sơn trang giáp với phía nam kinh đô, phía tây Hàng Châu. Nhìn qua một lượt Phù Hoa sơn trang rộng mênh m//ô//n//g, đây là sơn trang do người trong tam giới cùng kiến lập nhằm mục đích cử hành tam giới luận võ năm năm một lần, bình thường luôn có người quét dọn nên rất sạch sẽ.

Đến đại môn của sơn trang làm cho người ta có cảm giác, đây tuyệt không phải là một sơn trang, ít nhất phải là một thôn, không, là một trấn, giữa các khu nhà vô số con đường lớn giao nhau, bên đường có những người bán hàng rong, khiến sơn trang lẽ ra phải trầm trầm tử khí lại đượm vẻ phồn hoa.

Những người đang đi lại trên đường đều là người trong tam giới: Tiên tộc, Ma tộc, Nhân tộc, kể cả Yêu tộc của Thiên Thần Đàm, tất cả đã đến Phù Hoa sơn trang.

Mục đích của ai cũng rất đơn giản, trường tam giới luận võ này là nơi có thể nhất chiến thành danh, được người thiên hạ nhìn bằng con mắt khác. Nhưng, cao nhân trong tam giới đầy rẫy, danh lợi có khi phải trả giá bằng tính mạng, một trường mưa máu sắp bắt đầu. Liễu Dật đưa ánh mắt đầy bi thương nhìn những người trên đường.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ma Kiếm Lục
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...