Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ma Kiếm Lục – Chương 43

Ma Kiếm Lục

Tác giả: Tàn Nguyệt Bi Mộng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một người nếu không thể cùng một chỗ với người mình chân tâm yêu thích, thì cho dù có mang cả vinh hiển và tài phú của cả thế giới cho hắn, đến lúc đêm khuya mộng đến, lúc không thể ngủ được, hắn cũng chảy nước mắt như nhau. (Cổ Long, ngữ)

Trải qua một buổi cát bụi tung bay, bọn ba người Liễu Dật chậm tốc độ lại, thế này không chỉ chính mình có thể nghỉ ngơi, mà cả ngựa cũng có thể nghỉ ngơi, nếu không cứ tiếp tục như thế này, ngựa ắt hẳn phải cực kì mệt mỏi.

Liễu Dật ngồi trên mình ngựa, nói: “Thủy Nhi, cô nói ở chỗ Phật Môn quả thật có cao tăng có thể siêu độ được mấy oan hồn này à?”

Thủy Nhi gật gật đầu nói: “Lẽ ra phải thế, chỉ là không biết có tu đạo giả đạt đến tầng đó hay không.”

Liễu Dật gật gật đầu, đột nhiên cười nói: “Để Thủy Nhi cô nương cùng với Liễu Dật tới chỗ xa xôi ấy, thật là không yên tâm.”

Thủy Nhi cười nói: “Có gì mà không yên tâm, tôi ở Thần Môn hoài cũng buồn, đang muốn ra ngoài đi chơi đây.”

Đại Đao Vương ở bên cạnh nói chen vào: “Tôi nghe nói người ở Phật Môn rất ít đi lại với thế giới bên ngoài, không biết lần này chúng ta tới, liệu có bị nhốt ở ngoài cửa không?”

Liễu Dật lắc lắc đầu, nói: “Chúng ta vì thiên hạ thương sinh, Phật lấy từ bi làm gốc, tin rằng bọn họ không thể cự tuyệt thỉnh cầu của chúng ta.”

Thủy Nhi nhìn Liễu Dật nói: “Tựa hồ Liễu công tử đối với Phật cũng rất có nghiên cứu…”

Liễu Dật cười cười nói: “Chỉ là lúc nhỏ đọc qua một ít kinh thư của Phật môn, không thể cho là nghiên cứu, hì hì, chúng ta gấp rút đi mau đi, đã qua ba ngày rồi, tôi nghĩ nên nhanh chóng tiếp cận Phật môn.”

Thủy Nhi gật đầu nói: “Ừ.”

“Gia!”

Ba người tăng tốc hành trình, tiếp tục đi về hướng Phật môn.

Nhưng từ đám cỏ bên đường bỗng nhảy ra ba người, hồng y, bịt mặt, tay cầm trường kiếm, người ở giữa nói với hai người phía sau: “Thư sinh này nhất định là Liễu Dật, nhiệm vụ của chúng ta chính là lấy đầu của hắn.”

Hai người phía sau ăn mặc giống nhau, gật gật đầu nói: “Đúng!”

Ba người cử động, trường kiếm rời tay, trôi trên không trung, ba người bịt mặt nhẹ nhàng nhảy lên, lại ngự kiếm bay lên, bay lên rồi, nhắm thẳng hướng Liễu Dật mà đuổi theo.

Lại nói Liễu Dật, Thủy Nhi, Đại Đao Vương ba người khoái mã thêm roi, đã đến dưới một thác nước, Liễu Dật nhìn thác nước nói: “Xem lại bản đồ, thấy vượt qua thác nước này rồi, vượt qua ngọn núi nhỏ này, chính là Phật môn chi địa rồi.”

Đại Đao Vương thở ra một hơi nói: “Cuối cùng phải đem mấy cái oan hồn này tiễn đi hết, để chúng trên người Thủy Nhi, tim tôi cứ nhảy lên bình bịch.”

Ngay lúc Thủy Nhi đang muốn nói, trên không bỗng “rào” một tiếng, trên không ba luồng sáng đỏ lượn vòng bay qua.

Đại Đao Vương đưa tay chỉ nói: “Nhìn kìa, nhìn kìa, người bay trên không a! Còn chưa tới Phật môn đã nhìn thấy thần tiên rồi, mau nhìn đi!”

Thủy Nhi nhìn tốc độ, thân ảnh ba người bay lại, nói: “Đây không phải là thần tiên, cũng không phải người của Phật môn, trên người họ có sát khí, hiển nhiên là vì muốn giết ba người chúng ta nên mới tới.”

Đại Đao Vương gân cổ kêu lên: “Cái gì, chúng ta với bọn họ vô oán vô cừu, vì cái gì lại giết chúng ta?”

Thủy Nhi lắc đầu nói: “Không thể tưởng ngươi lại ngây thơ như vậy, ở trên giang hồ này, giết ngươi cũng cần có lý do sao?” nói xong, ghìm cương, xuống ngựa.

Liễu Dật và Đại Đao Vương cũng xoay người xuống ngựa, Thủy Nhi nói tiếp: “Tốc độ của chúng ta không thể trốn được tốc độ ngự kiếm của họ, hai người có biện pháp gì không?”

Liễu Dật lắc đầu nói: “Chạy không thoát? Còn có một biện pháp… đó là nói lý lẽ.”

Ngay khi ba người đồng thời xuống ngựa, ba nhân ảnh màu hồng kia cũng dừng lại ở phía trước cách họ tám trượng, ba luồng nhãn thần băng lãnh bắn về hướng Thủy Nhi, Liễu Dật cùng Đại Đao Vương.

Liễu Dật chắp tay nói: “Tam vị đại hiệp, vì sao lại chặn đường chúng tôi thế?”

Hồng y nhân đứng đầu lạnh lùng nói: “Chỉ vì cái đầu trên cổ ngươi.”

Liễu Dật nhất kinh, hỏi tiếp: “Tôi có thù với ba vị sao?”

Hồng y nhân nói: “Không có thù.”

Liễu Dật lại hỏi: “Tôi với ba vị có oán sao?”

Hồng y nhân vẫn lạnh lùng nói: “Không có oán.”

Liễu Dật nhịp cây quạt giấy, nói: “Chúng ta đã không thù không oán, ba vị này lại có lý do gì lấy cái đầu trên cổ Liễu Dật?”

Trong khi Liễu Dật và hồng y nhân đối thoại, Thủy Nhi phát hiện trước ngực ba người hồng y có tiêu chí màu xám, hình dạng trên đó vừa giống như con thạch sùng bị đ//â//m, vừa như không phải, Thủy Nhi từng nghe sư phụ nói qua, tiêu chí của Ám môn giống như vậy.

Thủy Nhi nói: “Liễu công tử, đừng hỏi họ nữa, bọn họ là người của Ma tộc Ám môn, một tổ chức sát thủ, chỉ cần lấy tiền, không cần hỏi lý do.”

Hồng y nhân đứng đầu nhìn Thủy Nhi một cái, lạnh lùng nói: “Cô nương, hảo nhãn lực, nhiệm vụ lần này của bọn ta chính là lấy cái đầu của Liễu Dật, còn hai người các ngươi, nếu như hiện tại ly khai, ta nghĩ bọn ta không cần làm chuyện không có tiền, bởi vì không có ai cần tính mạng của các ngươi.”

Đại Đao Vương cầm ngang cây đại đao, nói: “Các ngươi đánh rắm cái mẹ gì thế, coi Đại Đao Vương ta là hạng người đó sao?”

Hồng y sát thủ nhìn Đại Đao Vương, đột nhiên phát hiện ra đầu tóc của Đại Đao Vương dựng đứng cả lên, trong nhất thời quả thật không nghĩ ra ở đâu lại có loại nhân vật như vậy.

Hồng y sát thủ kiếm trong tay chuyển động một vòng, đột nhiên dừng lại, nói: “Hai vị đã không chịu ly khai, thế thì ta nghĩ bọn ta không nhất thiết phải nói chuyện nữa, bọn ta tiện thể giải quyết hai người các ngươi luôn.”

Ba người bọn họ rút trường kiếm trong tay ra, mỗi người một cây, xông lại chỗ bọn Liễu Dật, tốc độ của ba người sát thủ rất nhanh, vượt xa cao thủ thông thường, thậm chí còn lợi hại hơn nhiều so với hai hộ pháp heo mập của Phong Đà động, chỉ thấy ba cây trường kiếm kéo ra ba đạo kiếm hoa bất đồng, bao vây ba người vào trong.

Liễu Dật trong lúc hoang mang thi triển “Ẩn toàn cửu ảnh”, có thể tránh được công kích của hồng y sát thủ, nhưng tốc độ của đối phương thật quá nhanh, hắn căn bản không có cơ hội hoàn thủ, thậm chí mỗi lần trốn tránh đều là vạn phần kinh hiểm, mà kiếm của hồng y sát thủ tựa hồ chỉ chậm hơn động tác của mình một cái nháy mắt, chỉ qua vài chiêu, Liễu Dật đã mồ hôi lạnh thấm khắp toàn thân, bụng nghĩ: “Nếu có Thập Nhất thì tốt biết mấy.”

Nhìn lại Thủy Nhi, nguyên lai vũ khí của Thủy Nhi là hai dải lụa dài trong tay áo, cho nên, Thủy Nhi trước sự tấn công khoái tốc của hồng y sát thủ, tựa hồ cũng mất tiên cơ, như cô hiện tại, hoàn toàn lạc vào hạ phong, dần dần ứng phó không nổi…

Còn Đại Đao Vương, tựa hồ còn có một chỗ tốt, từ sau khi lấy được “Thiên tật tâm pháp” và “Hỏa diệm đao pháp” ở Phong Đà động, chỉ cần có thời gian liền khổ luyện, không nghĩ hai quyển sách này quả thật lợi hại, “Thiên tật tâm pháp” làm nội lực của Đại Đao Vương trong vòng mấy tháng ngắn ngủi đột phi mãnh tiến, đã tiến vào một cảnh giới khác, mà “Hỏa diệm đao pháp” thêm vào bảo đao trong tay, lại càng phát huy đến cùng cực, thân đao tán phát hồng sắc hỏa diệm, so với hồng y sát thủ bất phân thượng hạ.

Ngay lúc này, bỗng nghe Thủy Nhi kêu “A…” một tiếng, hai người lập tức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thủy Nhi bị hồng y sát thủ một chưởng đánh văng ra ngoài mười trượng, miệng không ngừng tuôn ra tiên huyết từ trong bụng bị thương.

Nhưng trong khi Đại Đao Vương phân thần, chợt cảm thấy vai bên trái của mình một trận đau đớn, lại cảm thấy ngay eo mình trúng phải một cước, tiếp đó là một sức cực mạnh khiến Đại Đao Vương bay đến bên cạnh Thủy Nhi.

Liễu Dật tuy dùng “Ẩn toàn cửu ảnh” chạy trốn, nhưng vì hai người bọn họ mà phân thần, cũng bất tri bất giác chậm lại một chút, chỉ cảm thấy ở bụng truyền lại một lực cực mạnh, sau đó đúng là đau, thân thể như con diều đứt dây, bay ra, rơi ở bên cạnh Thủy Nhi và Đại Đao Vương.

Ba sát thủ vung kiếm lên, tên đứng đầu nói: “Đừng lấy làm lạ với bọn ta, nếu lấy làm lạ thì phải lấy làm lạ với người mà các ngươi đã đắc tội.” nói xong, bèn muốn động thủ.

Thấy kiếm của sát thủ tiến lại gần từng chút một, ba người cuối cùng cũng cảm thấy sự khủng bố của cái chết.

“Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh. Như lộ diệc như điện, ưng tác như thị quán.”(1)

Mấy người đột ngột nhìn về hướng phát ra thanh âm, thanh âm phát ra gần như vầy, mà mấy người bọn họ đều không phát hiện, có thể thấy người này võ công không tệ.

Đại Đao Vương tay bịt vết thương, cố chịu đau, ráng sức la lên: “Là thần tiên à, thật là thần tiên, thần tiên tới cứu bọn ta rồi.”

Chỉ thấy ở ngoài sáu mươi trượng, trên đầm của thác nước, có một người trẻ tuổi đứng trên mặt nước, chu vi hai xích bên ngoài người trẻ tuổi, một mảnh bạch quang thực chất, làm nước của dòng thác vô pháp chạm đến thân. Người áo xám vừa đứng vừa cầm một cây trường kiếm màu da cam, nhẹ nhàng phiêu phù…

Nhìn kĩ thiếu niên áo xám này, thân mặc trường bào, thắt lưng màu đen buộc chỉnh tề ở eo, mái tóc dài đen buộc ở sau đầu, trước mặt có một sợi tóc màu tím tung bay theo gió, kiếm mi hổ mục cân đối, sống mũi cao vút, khuôn mặt ưa nhìn, một thân thoát tục chi khí, khiến người ta có cảm giác như là người ở trên trời…

(1): Bài kệ cuối kinh Kim Cang, dịch nghĩa: “Tất cả pháp hữu vi, đều nên quán chúng như giấc mơ, như huyễn giác, bọt nước, cái bóng, như sương, cũng như ánh chớp”. Đây là pháp quán vô thường của nhà Phật.

Pháp hữu vi: pháp có tạo tác, tức pháp thông thường.

Pháp: không phải pháp thuật, mà là đối tượng của ý, tức là tất cả mọi thứ có thể nghĩ tới (bao gồm cả thứ không có thật như lông rùa, sừng thỏ).

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ma Kiếm Lục
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...