M-ẹ chồng và em chồng hút m-á-u – Chương 8
M-ẹ chồng và em chồng hút m-á-u
Chưa hết.
Sự nuông chiều mù quáng mà bà dành cho Trần Tĩnh, hóa ra không phải từ tình mẫu tử.
Mà là một cuộc đầu tư.
Bà ta muốn tạo thêm một “ng-uồn m-á-u” thứ hai – một đứa con gái khác biết kiếm tiền, biết hi s-i-nh, để bà có thể tiếp tục giấu tội lỗi đến tận lúc ch-ếc.
Nhưng bà không ngờ – Trần Tĩnh lại là kẻ biết nắm thóp.
Cô ta biết cha ruột của anh trai vẫn sống.
Biết Vương Tú Phương đang che giấu.
Và biết chính mình là quân cờ dự phòng.
Vậy là cô ta tận dụng. Moi tiền. Mượn danh “con cưng”. Lợi dụng mặc cả tình thân.
Một ván cờ m-á-u lạnh.
Một gia đình đen tối.
Một sự thật thối rữa.
Tôi mang tất cả tài liệu về nhà.
Trần Minh vừa thấy mặt tôi, đã chạy ra. Anh thấy tôi thất thần, hốt hoảng hỏi:
“Uyển, em sao vậy?”
Tôi không trả lời.
Chỉ lặng lẽ lấy từng tờ tài liệu, đặt trước mặt anh.
Khi ánh mắt anh dừng lại ở tờ đầu tiên – hồ sơ bệnh nhân với cái tên Trần Kiến Quốc, tôi thấy rõ… đôi môi anh cứng lại.
Run lên.
Không phát ra nổi âm thanh.
Anh cầm tờ giấy, nhìn đi nhìn lại.
Đôi tay nắm chặt như muốn bóp nát cả quá khứ.
“Đây là gì?”
Tôi nhìn anh.
“Là cha ruột anh.”
“Ông ấy… vẫn sống.”
Anh ngồi phịch xuống sofa như bị gãy cột sống, mắt trống rỗng, miệng nấc lên như một đứa trẻ mất phương hướng.
“Không thể nào…
Không thể nào…
Không thể nào…”
Tiếng khóc vỡ ra –
Không phải vì đau,
Mà vì cả một đời bị lừa dối.
Đúng lúc đó, Vương Tú Phương về đến nhà.
Vừa bước vào cửa, bà ta thấy cảnh tượng con trai gục xuống, tài liệu rải đầy sàn, sắc mặt lập tức tái mét.
Bà ta hiểu.
Mọi thứ đã bại lộ.
Trần Minh ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy m-á-u.
“M-ẹ…
Cho con biết.
Đây có phải sự thật không?!”
Vương Tú Phương lắp bắp. Muốn chối. Nhưng không kịp.
Cả vở kịch đã bị xé toạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Cuối cùng, bà ta bật khóc, thừa nhận tất cả.
Bắt đầu màn diễn cũ rích:
– “M-ẹ khổ lắm…”
– “M-ẹ chỉ muốn con có một gia đình mới…”
– “Lúc đó m-ẹ còn trẻ, không còn đường lui…”
– “M-ẹ không dám nói, m-ẹ sợ… m-ẹ chỉ nghĩ cho con thôi…”
Lời nào cũng có vẻ xúc động.
Nhưng tôi chỉ thấy ghê tởm.
Trần Tĩnh cũng bước ra, đứng lấp ló sau lưng m-ẹ, thì thào:
“Em biết… một phần. Nhưng… em không dám nói…”
Cô ta cố tỏ ra đáng thương.
Tôi nhìn cảnh tượng nhếch nhác, nhơ nhớp đó – một gia đình tự nuốt chính mình.
Tôi thương Trần Minh.
Nhưng tôi cũng thương chính tôi.
Tôi –
Người ngoài cuộc –
Bị nhốt vào ván cờ m-á-u lạnh này, chỉ vì trót đặt lòng tin sai người.
Lúc này, tôi chưa bao giờ thấy rõ ràng hơn:
Cuộc phán xét thực sự –
Mới chỉ bắt đầu.
Sau khi toàn bộ sự thật bị bóc trần, Trần Minh hoàn toàn sụp đổ.
Anh nhốt mình trong phòng, không ăn uống, không nói năng, không nhúc nhích. Giống như một cái x-á-c sống, ngồi bất động giữa đống đổ nát của chính cuộc đời mình.
Nhìn dáng vẻ thất thần ấy, ngọn lửa giận dữ trong tôi bỗng chùng xuống, nhường chỗ cho một chút xót xa.
Trần Minh – người đàn ông tôi từng căm phẫn – giờ đây chẳng khác gì một đứa trẻ bị chính m-ẹ ruột xé toạc thế giới.
Tôi tạm gác lại những hận thù chồng chất, lặng lẽ mang nước và ít đồ ăn vào phòng.
Không an ủi, không khuyên răn.
Chỉ ngồi bên cạnh anh, như một sự hiện diện.
Tôi nói ngắn gọn, chỉ một câu: "Dù anh quyết định thế nào, em đều ở phía anh."
Phải mất ba ngày, anh mới bắt đầu dần dần thoát khỏi trạng thái hoảng loạn và trầm cảm.
Sau nỗi đau là cơn phẫn nộ cuộn trào. Sau cơn phẫn nộ là sự tỉnh táo lạnh lẽo. Lần đầu tiên, Trần Minh thực sự tỉnh dậy từ cơn mê kéo dài ba mươi năm.
Anh đứng dậy, ánh mắt kiên quyết, nói với tôi: “Anh muốn đòi lại công bằng. Cho ba. Cho chính mình.”
Chúng tôi đối mặt với Vương Tú Phương.
Lần này, tôi không còn đơn độc.
Chúng tôi mời luật sư – người bạn thân của tôi – chính thức đưa ra ba yêu cầu:
Một: Vương Tú Phương phải công khai xin lỗi tôi và Trần Minh vì những năm tháng dối trá và thiên vị.
Hai: Bà ta phải hoàn trả toàn bộ số tiền đã chiếm dụng: hai mươi vạn "tiền đặt cọc nhà" trước đây, cộng thêm tất cả khoản lương bà ta âm thầm cắt xén từ Trần Minh suốt bao năm. Tổng cộng hơn bảy trăm ngàn.
Ba: Toàn bộ chi phí điều trị, chăm sóc cho Trần Kiến Quốc – người chồng mà bà ta giả vờ đã ch-ếc để tái giá – từ nay về sau, bà ta phải tự chịu.
Lúc đầu, Vương Tú Phương lại giở bài cũ.
Gào khóc, ngã quỵ, ăn vạ, lôi cái ch-ếc ra dọa, gọi tôi là “con đàn bà độc ác phá hoại tình cảm m-ẹ con”.
Nhưng lần này, Trần Minh không còn là thằng con ngoan yếu đuối năm nào nữa.
Anh đứng dậy, nhìn thẳng vào bà ta, giọng lạnh như băng:
“Những gì m-ẹ nợ ba, nợ con… cả đời này cũng không trả nổi.”
“Giờ là lúc m-ẹ phải trả giá.”
--------------------------------------------------













