M-ẹ chồng và em chồng hút m-á-u – Chương 5
M-ẹ chồng và em chồng hút m-á-u
Tôi tìm đến bạn luật sư hôm trước — người duy nhất tôi còn tin tưởng trong thế giới này.
Sau vài thủ tục, tôi cầm được báo cáo tín dụng cá nhân của Trần Tĩnh.
Kết quả, khiến tôi lạnh sống lưng.
Cô ta không chỉ nợ thẻ tín dụng, app vay tiêu dùng, mà còn dính líu đến cờ b.ạ.c online.
Tổng số nợ: hơn trăm ngàn tệ.
Lãi cuộn lãi như quả cầu tuyết, lăn một vòng là đè nát một đời người.
Chưa hết.
Tôi còn phát hiện ra:
Trước khi tôi và Trần Minh cưới, Vương Tú Phương từng lấy danh nghĩa “mượn tiền mua nhà cho Trần Tĩnh”, moi từ Trần Minh hai mươi vạn.
Kết quả?
Không nhà.
Không giấy tờ.
Không bất động sản.
Số tiền ấy đã hóa thành quần áo, túi x-á-ch và những đêm bài bạc tanh tưởi.
Trần Minh hoàn toàn không biết.
Hoặc — biết, nhưng giả ng-u.
Tôi ngồi một mình, nhìn đống bằng chứng trước mặt — trái tim ng-uội như tro.
Bốn ngàn tệ tiền chợ mỗi tháng, trong mắt Vương Tú Phương, không phải “thiên vị con gái” như bà ta vờ vĩnh.
Mà là cái phao cứu s-i-nh của một con nghiện cờ b.ạ.c đang dìm cả gia đình vào hố lửa.
Là tấm mặt nạ m-ẹ hiền, vợ thảo bà ta đeo lên mỗi ngày để che đi bản chất m-ẹ ký s-i-nh trùng.
Cuối tuần, Trần Tĩnh lại vác mặt tới nhà.
Theo kế hoạch của tôi, hôm đó cô Lý nấu rất đơn giản — vài món rau, một bát canh chay.
Trần Tĩnh nhìn mâm cơm như bị t-á-t vào mặt:
“Chị dâu, hôm nay ăn kiểu thanh lọc hả?
Tôm hùm của tôi đâu rồi?”
Tôi cười rất tươi.
Múc một bát canh đậu xanh cho cô ta:
“Tôm hùm nhiều cholesterol lắm. Nghe nói mấy năm nay người trẻ bị nợ tín dụng nhiều lắm, chỉ vì tiêu xài không kiểm soát.”
Tôi chậm rãi nhấn thêm từng chữ:
“Lãi m-ẹ đẻ lãi con, dính vào mấy cái app vay nóng là có ngày đi đời nhà ma. Nghe thôi cũng thấy rợn người. Em thấy sao?”
Trần Tĩnh mặt tái không còn giọt m-á-u.
Tay cầm bát run run như lên cơn sốt rét.
Không ăn thêm nổi miếng nào, cô ta vội vã đứng dậy, viện cớ bỏ đi.
Đối diện, Vương Tú Phương mắt dán chặt vào tôi như thể tôi vừa bóp cổ con bà ta.
Ánh mắt vừa sợ hãi, vừa hằn học.
Tôi mỉm cười hồn nhiên.
Trong đầu, tôi đã chuẩn bị xong bước tiếp theo.
Tối hôm đó, tôi đợi Trần Minh về.
Không cãi nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Không hét hò.
Chỉ rút ra một tập tài liệu — in đầy đủ, đ-á-nh số thứ tự rõ ràng — đặt thẳng lên bàn.
Tôi đẩy về phía anh ta.
“Xem đi.”
Anh ta ngơ ngác lật từng tờ.
Tôi đọc từng nội dung như đọc bản cáo trạng:
Báo cáo tín dụng Trần Tĩnh.
Thông báo đòi nợ từ công ty tín dụng đen.
Giấy tờ vay tiền của Vương Tú Phương khắp nơi.
Sao kê chuyển khoản hai mươi vạn “đặt cọc mua nhà” đã biến mất không dấu vết.
Tôi nhìn thẳng vào mặt người đàn ông từng thề che chở cho tôi suốt đời, giọng lạnh hơn mùa đông năm Bắc Kinh:
“Trần Minh, đây là gia đình mà anh từng tự hào.”
“Xem thử m-ẹ hiền của anh, em gái ngoan của anh, đã rút ruột cái nhà này như thế nào.”
Tôi dừng lại, rồi nói câu cuối cùng:
“Tôi yêu cầu anh ngay lập tức xử lý chuyện này.
Rõ ràng. Dứt điểm.”
“Nếu không, chúng ta sẽ không tới cục dân chính ly hôn nữa.
Mà sẽ tới tòa án.”
“Nơi đó, tôi sẽ tính sổ từng đồng tài sản hôn nhân.
Đếm từng giọt m-á-u m-ẹ con họ đã hút từ cái nhà này bao năm qua.”
Tập chứng cứ tôi ném xuống bàn khiến Trần Minh ngẩn người như bị tạt gáo nước lạnh vào mặt giữa mùa đông.
Anh ta lật từng trang, ánh mắt chuyển từ kinh ngạc, sang bàng hoàng, rồi phẫn nộ đến trắng bệch.
Người em gái mà anh luôn cưng chiều, người m-ẹ mà anh tin là “hiền từ, tiết kiệm”, hóa ra lại giấu anh dựng nên cả một vở kịch đầy dối trá, tham lam và tàn độc như thế.
Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy sự khủng hoảng thực sự trên gương mặt người đàn ông này — khi anh ta nhận ra cuộc hôn nhân mình đang nắm, có thể tan rã bất cứ lúc nào.
Và quan trọng nhất: nó không còn nằm trong tay anh ta nữa.
Trần Minh hốt hoảng chạy đi chất vấn m-ẹ và em gái.
Tôi không theo.
Tôi biết kết quả.
Quả nhiên, phản ứng đầu tiên của hai m-ẹ con họ là chối bay chối biến, rồi ngay lập tức đổ ngược tội lỗi cho tôi.
“Anh tin lời nó à? Nó chỉ muốn chia rẽ nhà mình thôi!”
“Anh bị nó tẩy não rồi! Em là em gái anh, sao anh có thể nghi ngờ em?!”
“Cô ta âm hiểm thế nào anh còn chưa rõ? Cô ta không muốn làm dâu, muốn hủy cả cái nhà này!”
Tôi đứng im, lạnh nhạt nhìn đám kịch sĩ đang gào thét như chợ vỡ.
Một tràng kêu ca, một tràng đổ thừa — chẳng khác gì mớ giẻ rách được giặt lại bằng nước cống.
Tôi nói ngắn gọn với Trần Minh:
“Chúng ta họp gia đình.
Gọi m-ẹ, gọi em gái.
Ngồi xuống.
Để mọi chuyện lột trần ra trước mặt nhau.”
Anh ta không dám từ chối.
--------------------------------------------------













