Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

M-ẹ chồng và em chồng hút m-á-u – Chương 10

M-ẹ chồng và em chồng hút m-á-u

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Tĩnh – cô công chúa ảo tưởng ấy – chẳng mấy chốc bị hiện thực vả cho tơi tả.

Không tiền, không nhà, không việc làm.

Bị công ty sa thải, bị chủ nhà đuổi cổ, bị chủ nợ gọi tới nổ máy.

Cuối cùng, cô ta gọi đến – cầu xin giúp đỡ.

Lúc ấy tôi và Trần Minh đang ăn tối.

Anh không nói gì, chỉ liếc nhìn tôi, rồi bấm loa ngoài.

Giọng Trần Tĩnh vang lên, nghẹn ngào, mềm yếu, thảm hại đến tội nghiệp.

Trần Minh lắng nghe hết, không chen lời.

Rồi lạnh lùng nói đúng một câu:

“Con đường em đi – là em chọn. Em nên học cách tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.”

Dứt lời, anh dập máy, chặn số.

Vài lần sau, Vương Tú Phương cũng gọi – lần này là giọng điệu khác: đau khổ, hối hận, nài nỉ.

Nhưng tôi không còn là con dâu ngây thơ từng múc canh, gắp rau, sống nhẫn nhục bên mâm cơm lạnh lẽo nữa.

Tôi chỉ hỏi thăm vài câu cho phải phép, rồi cúp máy.

Sự thương hại là món xa xỉ, và tôi không dư để bố thí.

Thoát khỏi xiềng xích gia đình, tôi như được tiếp thêm s-i-nh lực.

Tôi tập trung hơn vào công việc, dốc toàn lực cho dự án quan trọng và nhanh ch-óng được đề bạt làm trưởng phòng.

Tôi có tiếng nói, có năng lực, có sự công nhận – tất cả là nhờ tôi không còn phải tiêu hao năng lượng vào những cuộc chiến nhàm chán với người nhà chồng.

Trần Minh – người từng đứng giữa tôi và m-ẹ anh – giờ đã thực sự trở thành người đồng hành đúng nghĩa.

Chúng tôi bàn đến chuyện s-i-nh con, nói về một gia đình thật sự: chỉ có chúng tôi và đứa trẻ. Một thế giới nhỏ, sạch sẽ, bình đẳng, không dối trá, không thiên vị.

Thỉnh thoảng, tôi nhớ lại những năm tháng cũ – bên mâm cơm, tôi đến một miếng thịt cũng không dám gắp, sợ bị mắng là “ích kỷ”, là “đàn bà không biết điều”.

Tôi nhớ cả những ngày chỉ có rau xanh và đậu phụ – nuốt vào đầy nước mắt.

Rồi nhìn hiện tại – phòng khách tràn ngập nắng, chồng đang cười pha trà, mọi thứ yên bình đến lạ.

Tôi chợt hiểu sâu sắc một điều:

Tôi đấu tranh – không phải vì một bữa ăn.

Mà là vì quyền được sống như một con người.

11

Vài năm sau, cha ruột Trần Minh – Trần Kiến Quốc – trút hơi thở cuối cùng.

Ông ra đi trong yên lặng, chẳng để lại tiếng động gì sau mấy chục năm nằm bất động.

Trần Minh lo hậu sự cho cha. Tôi đi bên anh.

Vương Tú Phương cũng có mặt.

Bà ta già rồi. Rất già. Tóc bạc trắng, lưng còng, không còn chút bóng dáng của người đàn bà từng ngạo nghễ chi phối cả nhà này.

Cái ch-ếc của Trần Kiến Quốc – chẳng khác gì vết d.a.o cuối cùng cắt đứt mối dây liên hệ mong manh giữa bà ta và con trai.

Bà không còn lý do nào để bám víu, để đòi hỏi, để giả bộ làm m-ẹ thương con.

Sức khỏe của bà xuống dốc nhanh ch-óng. Không còn tiền, không còn quyền, không còn tiếng nói.

Một lần, bà tìm đến chúng tôi, đề nghị được chuyển đến sống cùng – để chúng tôi phụng dưỡng như “đạo làm con”.

Tôi và Trần Minh không đồng ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Chúng tôi thuê một hộ lý tốt, trả chi phí dưỡng lão hằng tháng, đảm bảo bà được chăm sóc tử tế.

Chúng tôi thỉnh thoảng ghé thăm. Vẫn gọi là làm tròn chữ hiếu.

Nhưng ranh giới giữa "bổn phận" và "bị lợi dụng" – tôi nắm rất rõ.

Giữa chúng tôi và bà – mãi mãi sẽ có một bức tường ngăn.

Trần Tĩnh – người từng ảo tưởng cả đời sẽ sống trên tiền người khác – giờ thành kẻ mất tích giữa dòng đời.

Bị nợ bủa vây, bị xã hội t-á-t liên tục, bạn bè tránh xa, tín dụng sụp đổ.

Lần cuối cô ta gọi – vẫn là để vay tiền.

Trần Minh cười nhạt, tắt máy không do dự.

Chúng tôi chưa từng nghe lại từ cô ta kể từ đó.

Con của chúng tôi chào đời sau ba năm.

Một đứa trẻ ngoan ngoãn, thông minh, sống trong tình yêu và sự công bằng.

Con bé không cần biết những bữa cơm lạnh, những đêm khóc thầm, những lần m-ẹ nó cãi tay đôi với cả dòng họ – để bảo vệ quyền được ăn no, sống yên.

Con bé chỉ cần biết – ba m-ẹ nó yêu nhau, yêu con, và không ai có quyền chen ngang vào gia đình này nữa.

Một lần tình cờ, tôi nghe từ người hàng xóm cũ rằng trước lúc lâm chung, Vương Tú Phương có thì thào sám hối.

Bà ta nói – đời này, người bà ta thấy có lỗi nhất ngoài chồng cũ… chính là tôi.

Rằng bà ta hối hận.

Nghe xong, tôi chỉ cười.

Hận ư?

Không còn.

Tha thứ?

Không cần thiết.

Chúng tôi – mỗi người – đã bước ra khỏi vũng lầy và đi đến cái kết riêng của mình.

Vương Tú Phương qua đời trong cô độc.

Không ai bên cạnh. Gia sản chẳng còn gì.

Tất cả đã dùng để trả nợ – cả tiền và nhân quả.

Tôi và Trần Minh đến dự tang lễ. Không vì tình nghĩa, chỉ vì sự tử tế tối thiểu.

Nhìn tấm di ảnh bà ta – tôi không thấy gì ngoài một tiếng thở dài.

Cuộc chiến kéo dài suốt bao nhiêu năm – từ mâm cơm nghẹn ngào đến những trận đối đầu trước tòa – cuối cùng cũng khép lại.

Câu chuyện của tôi và Trần Minh, về sau trở thành lời kể giữa các cuộc trà dư tửu hậu. Nhiều người hỏi tôi:

“Sao chị mạnh mẽ được như vậy?”

Tôi chỉ cười.

“Vì tôi biết – nếu mình không giành lấy, không ai trao cho tôi cả. Những gì tôi giành được không phải là tiền bạc. Mà là tự do. Là quyền được sống, được yêu, được tôn trọng.”

Ánh nắng rọi qua cửa sổ, rọi vào khuôn mặt con gái tôi đang cười đùa trong lòng chồng.

Tôi biết – mọi thứ tôi có hôm nay, không phải nhờ ai cho.

Là tôi giành lấy bằng công sức và m-á-u.

Và tôi xứng đáng.

[HOÀN]

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
M-ẹ chồng và em chồng hút m-á-u
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...