Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lưu Quang Nhập Họa – Chương 11

Lưu Quang Nhập Họa

Tác giả: Liễm Chu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đã đến cuối thu. Thần Nhứ thay y phục mùa thu, đi đến nơi đã hẹn với Giác An Công chúa.

Trong đình nghỉ chân nơi Ngự hoa viên, Giác An Công chúa đang dùng bàn tay nhỏ bé mũm mĩm cầm lấy bút lông, từng nét từng nét mà viết chữ.

"Thần Nhứ tỷ tỷ!" Giác An Công chúa vội cầm tờ giấy đã chi chít chữ cho Thần Nhứ xem, Thần Nhứ cười gật đầu tán thưởng: "Chữ của Công chúa ngày càng đẹp."

Giác An Công chúa nhoẻn cười với cái miệng nhỏ bé, trên môi vẫn còn dính nước bọt, thấy Thần Nhứ thì rất vui thích.

"Quận chúa, Giác An tinh nghịch, có phải đã đánh động đến người không?" Một phụ nhân xinh đẹp đi tới, là mẹ đẻ của Giác An Công chúa, Tuệ Tài nhân. Tuệ Tài nhân vốn là người nước Dịch, cho nên khác với các phi tần trong cung, nàng rất thân cận với Thần Nhứ.

"Làm sao lại thế được? Giác An Công chúa rất đáng yêu, phải không?" Thần Nhứ lấy tay chọt mũi Giác An.

Giác An cười khanh khách, nhào vào lòng Tuệ Tài nhân.

Tuệ Tài nhân ôm lấy Giác An, bảo đám cung nữ đi chỗ khác: "Thật vinh hạnh khi thấy Quận chúa yêu thích Giác An. Nó tuy là công chúa nhưng vì địa vị ta quá thấp, không dạy dỗ nó cho tốt được. Ta khi ở nước Dịch đã nghe rằng Quận chúa là đại tài, nếu như Quận chúa không chê, có thể làm thầy dạy Giác An được không?"

Thần Nhứ lắc đầu: "Không phải là ta không muốn. Hiện tại thân phận ta không tiện, nếu như ta nhận làm thầy của Giác An Công chúa thì sẽ liên lụy đến mẹ con người. Từ trước đến nay, trong cung luôn là mẫu bằng tử quý, nếu như người muốn cho Giác An Công chúa một cuộc sống tốt hơn, sao không đi tranh sủng?"

Tuệ Tài nhân cười khổ: "Chẳng giấu gì Quận chúa, ta cũng đã từng cố gắng tranh sủng, đáng tiếc là ta đối nhân xử thế ngu dốt, tâm tư thủ đoạn không bằng người ta, có tranh cũng chẳng được."

"Tuổi Hoàng đế đã cao, nghe nói hay đau ốm. Sao người không đi chăm nom nhiều một chút đi? Người không có con trai, như vậy kẻ ngoài cũng sẽ không hoài nghi rằng người thay lòng đổi dạ nữa." Tay nàng trêu đùa Giác An Công chúa, "Nhớ đưa Giác An Công chúa theo."

Tuệ Tài nhân bán tín bán nghi, nhưng vẫn gật đầu rời đi, cũng chẳng biết có làm theo lời Thần Nhứ hay không.

Nhìn thấy đứa trẻ trắng mập kia đi xa dần, Thần Nhứ thu lại nụ cười, âm thầm thở dài. Cảnh Hàm U rất cưng chiều nàng, nhưng theo dõi sau lưng lại vô cùng chặt chẽ. Nàng không có nơi để động tay động chân, cũng không có ai có thể an tâm sai bảo.

Đang nghĩ ngợi, một nhóm người từ xa đi tới. Thần Nhứ ngẩng đầu nhìn lên, thấy một dáng hình quên thuộc. Là ngũ muội của nàng, Dịch Già Mạc Ly.

Dịch Già Mạc Ly vừa qua tuổi cập kê, bây giờ vóc người vẫn còn vẻ non nớt nhưng cũng đã thấy được là một tiểu mỹ nhân. Nhìn thấy Thần Nhứ đang ở trong đình nghỉ chân, Dịch Già Mạc Ly cười nói: "Tưởng ai xa lạ, chẳng phải đây là đại tỷ đang ở trong cung Vũ Yên sao?"

Thần Nhứ nghe được thanh âm gay gắt kia đã biết Cảnh Hàm U nói không sai. Mạc Ly quả nhiên oán giận nàng.

"Thuận Ân Quận chúa Dịch Già Thần Nhứ tham kiến Thái tử Thứ phi." Tôn t//i cách biệt. Nàng chẳng qua chỉ là một quận chúa hữu danh vô thực, mà Dịch Già Mạc Ly lại là dâu của Hoàng gia, đã được nhập vào gia phả Hoàng thất.

"Đứng lên đi." Mạc Ly lấy ra một cái khăn tay, vương theo một làn Vong Linh hương. Thần Nhứ nhíu mày lùi về sau hai bước, vội vàng che mũi mình lại.

Mạc Ly vờ như mới nhận ra gì đó, cười nói: "Ôi chao! Thì ra ta đã quên, đại tỷ không thể nào ngửi được Vong Linh hương này! Thật sự là lỗi của Mạc Ly, đại tỷ à, tỷ không sao chứ?" Vẻ mặt cười cợt kia nào có một chút lo lắng gì?

Thần Nhứ miễn cưỡng cúi người hành lễ: "Thần Nhứ thân thể không khỏe, xin cáo lui trước." Nói xong cũng chẳng đợi Dịch Già Mạc Ly gật đầu, nhanh chóng rời đi Ngự hoa viên.

Mạc Ly nhìn khăn tay của mình, khóe miệng cười khoái trá. Dịch Già Thần Nhứ, ngươi hiến thành bán nước, phản bội gia tộc, cho là trốn ở thâm cung sẽ không ai có thể làm khó ngươi sao?

Thần Nhứ một đường đi rất nhanh, nhưng vẫn không cản được tốc độ của Vong Linh hương. Mùi hương này thanh mà nhạt, là mùi hương mà nữ tử quý tộc ưa thích nhất. Nhưng nàng trời sinh đã bị dị ứng với mùi hương này, hơn nữa còn vô cùng nghiêm trọng. Vong Linh hương này là loại độc chí mạng với nàng, mỗi lần trúng phải đều có thể ảnh hưởng đến tính mạng. Năm đó ở Phi Diệp Tân, sau khi sư phụ của nàng phát hiện ra chuyện này cũng đã tìm rất nhiều cách, đáng tiếc là không có tác dụng. Sau này sư phụ dạy nàng một loại bế khí công, có thể tạm thời áp chế.

Bây giờ nàng đã bị phế võ thuật, ngoài chạy khỏi mùi hương này thì không còn cách nào khác. Chuyện này cả tộc Dịch Già đều đã nghe nói, nàng tuyệt đối không ngờ rằng Dịch Già Mạc Ly vừa gặp đã dùng loại thủ đoạn này.

Khí huyết cuồn cuộn khiến nàng choáng váng từng cơn. Nàng muốn trở lại cung Vũ Yên, Cảnh Hàm U cũng biết chuyện, hẳn sẽ cứu nàng. Tiếc là, nàng biết mình không đi về được.

Tái Phúc đi theo bên nàng, vừa thấy tình huống này đã sợ đến mức luống cuống. Nàng dìu Thần Nhứ, thấy thân thể trên tay ngày càng nặng, cuối cùng Thần Nhứ phun ra một ngụm máu rồi ngất đi trên mặt đất.

Tái Phúc hoàn toàn sợ đến ngây người. Giờ... Lẽ nào Quận chúa đã chết? Nếu như Quận chúa chết thật, chắc chắn nàng cũng không sống nổi.

Bên Thần Nhứ chỉ có một cung nữ là nàng, bây giờ nàng muốn đi tìm Thái y nhưng cũng chẳng thể rời khỏi Thần Nhứ, chỉ có thể luống cuống đi vòng vòng.

Cảnh Hàm U đang ngồi ở thư phòng xem công văn của Phi Vân Kỵ. Thần Nhứ xuất cung đi gặp Giác An Công chúa, nàng biết. Lường được rằng chẳng thể nào cứ giữ nàng như thế, cho nàng ra ngoài giải khuây cũng chẳng sao. Dù gì Giác An cũng chỉ là một đứa trẻ, cũng sẽ chẳng gây họa gì được.

Xử lý công văn xong, nàng nhìn sắc trời bên ngoài. Đã sắp đứng bóng, có lẽ Thần Nhứ cũng gần về rồi. Đang nghĩ ngợi, một cung nữ chạy vào nhanh như gió, vừa đến cửa cung đã hô lớn: "Công chúa, Quận chúa đã xảy ra chuyện!"

"Chuyện gì?" Thân hình Cảnh Hàm U thoắt cái đã đi vào trong sân.

"Quận chúa chẳng hiểu tại sao lại nôn ra máu, bây giờ đang ngất xỉu trên đường nhỏ phía tây cung Lưu Ly. Nô tì đã bảo Hoàn Doanh đi gọi Thái y." Cung nữ này tên là Hoàn Phương, là tỷ muội song sinh với Hoàn Doanh, được Cảnh Hàm U đặc biệt sắp xếp bí mật giám thị Thần Nhứ.

Không hỏi nhiều, sau khi nghe được địa điểm, Cảnh Hàm U đã chạy ra ngoài như một cơn gió.

Nơi Thần Nhứ té xỉu đã có rất nhiều người đến. Tái Phúc năn nỉ những người này đi gọi Thái y đến, nhưng vì sự tình chẳng liên quan, những người này cũng chỉ đến xem mà không ra tay giúp đỡ.

Sự xuất hiện của Cảnh Hàm U khiến mọi người nhao nhao lui về phía sau rất nhiều. Nàng tiến lên ôm lấy Thần Nhứ, đã ngửi thấy mùi Uẩn Kết thảo trên người nàng. Vong Linh hương! Nàng và Thần Nhứ là đồng môn, học nghệ cùng nhau nhiều năm, hiển nhiên cũng sẽ biết Thần Nhứ không ngửi được Vong Linh hương, thế nên cung Vũ Yên từ trên xuống dưới đều không có loại hương này.

Khi nàng bế Thần Nhứ về cung Vũ Yên, Thái y cũng chạy đến.

"Nàng trúng độc Vong Linh hương. Ngươi thuốc gì giải được độc thì đưa nàng uống, ngăn độc lan ra rồi tính tiếp." Cảnh Hàm U vừa đặt người nọ lên giường, miệng đã phân phó Thái y.

Thái y thoáng run người, Vong Linh hương có phải là độc đâu! Nhưng y cũng chẳng hỏi nhiều, lấy vài viên thuốc giải độc từ trong hòm đút cho Thần Nhứ. Thấy Thần Nhứ nuốt hết rồi, Cảnh Hàm U cuối cùng mới an tâm được một chút.

Thái y bắt mạch, cau mày nói: "Thuận Ân Quận chúa đúng thật là đã trúng độc. Nhưng Vong Linh hương này..."

"Thần Nhứ vốn đã không ngửi được Vong Linh hương. Loại hương này là chất độc chí mạng đối với nàng." Cảnh Hàm U lo lắng nhìn khóe miệng còn chảy máu của Thần Nhứ. Mùi hương từ mũi đi vào người, căn bản không cách nào tiêu hết.

Thái y lần đầu tiên gặp phải vấn đề này, ngoài việc kê thuốc thanh độc thì cũng không biết làm gì hơn. Y để lại mẩu sâm cho nàng ngậm, cũng chỉ có thể miễn cưỡng duy trì một chút sự sống.

Cho Thái y lui đi, Cảnh Hàm U cau mày, nàng nhớ rõ khi ở viện, Thần Nhứ cũng đã từng trúng độc Vong Linh hương một lần, khi đó có sư phụ ra tay cứu giúp. Tiếc là khi đó cách thức khi đó nàng chưa hề ghi nhớ. Nàng chỉ nhớ mang máng rằng sư phụ sử dụng nội công bản môn Phi Diệp Tân ép độc ra khỏi cơ thể.

"Thần Nhứ, ta phải mạo hiểm một lần. Là sống hay là chết thì còn phải trông chờ vào số phận của chúng ta." Để mấy người khác canh giữ bên ngoài, Cảnh Hàm U quyết định liều lĩnh ép độc ra cho Thần Nhứ.

Quá trình ép độc không chỉ cực nhọc mà còn rất nguy hiển. Một khi thất bại, không chỉ có Thần Nhứ không cứu được, mà ngay cả bản thân Cảnh Hàm U cũng có thể lâm vào nguy kịch.

Bọn người Trần Tâm và Tái Phúc ở ngoài tẩm điện nôn nóng chờ đợi. Các nàng không hiểu tại sao Công chúa lại đối xử tốt với Thuận Ân Quận chúa như vậy. Vì người ta mà ngay cả mạng sống của chính mình cũng không màng. Các nàng chỉ biết là nếu Nhu Gia Công chúa có mệnh hệ gì, ai trong các nàng cũng đừng mong còn mạng.

Hết chương 11

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lưu Quang Nhập Họa
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...