Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lưu Công Kỳ Án – Chương 50

Lưu Công Kỳ Án

Tác giả: Ông Văn Tùng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cẩu Nhục Vương khẽ cười nhạt, nói:

- Tôn nhị tẩu, chị chớ lớn lối dọa nạt đứa con nít như tôi. Giở "Đại Thanh luật" ra, chúng ta cùng xem nhé. Kẻ giàu, người nghèo phạm pháp, tôi cũng ngang nhau. Chẳng lẽ, chỉ bậc tài chủ mới được phép trêu gái còn người nghèo thì không sao? Lý Văn Hoa qua lại với chị, nay tôi cũng muốn quan hệ với chị tốt đẹp. Vừa đặt vấn đề chị đã vội kêu. Để tôi xem chị có dám kêu lên không? Nếu tôi không dùng biện pháp mạnh, e chị không biết sự lợi hại của Vương lão bát này thế nào.

Nói xong, lao bổ tới vồ Hà thị. Giai nhân thấy vậy, không dám chậm trễ, vội vàng vồ lấy con dao thái rau. Hai tay nắm thực chắc nhằm mặt Cẩu Nhục Vương chém tới. Cẩu Nhục Vương nhanh mắt, né người qua một bên, đưa tay ra chộp lấy con dao, dùng sức đoạt lấy con dao cầm trên tay. Hà thị cuống lên, sợ Cẩu Nhục Vương làm bậy, trong lòng run rẩy cao giọng kêu lớn:

- Có kẻ giết người. Mau tới cứu người với!

Cẩu Nhục Vương nghe vậy, trong lòng cuống lên, tỉnh cả rượu, Hắn không dám chậm trễ, tay cầm chắc con dao, dùng sức chém mạnh một phát. Chỉ nghe "soạt" một tiếng vang lên, chém trúng vào cánh tay trái của Hà thị. Hà thị kêu lên một tiếng "ối chà", ngã lăn ra đất. Cẩu Nhục Vương thấy vậy đâu chịu nương tay, tung chân đá vào ngực Hà thị. Một tay nắm lấy tóc nàng kéo ngược lên, tay kia cầm dao, cắt phăng đầu nàng ra. Nhìn thấy cỗ thi thể, hắn chợt kinh sợ, lẩm bẩm nói một mình:

- Sao lại ra nông nỗi này? Cưỡng gian hại mạng, tội này không nhỏ chút nào. Chi bằng nhân lúc đêm khuya canh vắng, không ai hay biết, sao ta không mang đầu Hà thị ném vào nhà tên chủ quán ăn Triệu Tử Ngọc để hả nỗi giận mở quán ăn cạnh tranh với ta. Còn ta về nhà, giả đò đi ngủ. Đợi ngày mai Tôn Hưng trở về hoặc người nhà họ Lý phát hiện ra, nhất định họ sẽ lên báo quan, lùng bắt hung thủ. Trong nhà Triệu Tử Ngọc có đầu người, trong nhà Lý Văn Hoa có xác chết. Mặc cho hai nhà ấy lên báo quan, dù quan huyện nghi ngờ đến đâu đi nữa cũng không thể nghĩ ta là hung thủ thực sự.

Ác tặc nghĩ xong, trong lòng đã quyết ý. Hắn liền khom lưng, đưa tay ra, cầm cái đầu Hà thị lên, cột tóc của nàng lại thành một cục, giắt vào bên sườn, sải bước đi ra, vượt tường. ra ngoài. Hai chân khẽ dậm, tay vịn bờ tường, cả thân hình hắn lẫn đầu người bên sườn đã bay vụt ra ngoài. Hắn bỏ cái đầu của Hà thị vào trong thùng đựng thịt chó, khoác quang gánh lên vai, đi thẳng về hướng tây.

Đường lối trong thôn hắn thuộc như lòng bàn tay. Chỉ một lúc sau, hắn đã vòng qua đằng sau bức tường nhà bán hàng ăn. Dừng bước lại, nghe ngóng động tĩnh. Thấy chung quanh im lặng như tờ, hắn bèn đặt gánh thịt chó xuống, mở nắp thúng đựng thịt chó ra, lấy đầu Hà thị ra cầm trên tay, khẽ vận sức, ném mạnh vào trong bức tường. Chỉ nghe thấy "bộp" một tiếng, cái đầu của Hà thị rơi xuống đất. Khu vườn sau cửa nhà bán đồ ăn chất đầy cỏ khô, củi khô nên không có ai. Nhà họ Triệu không một ai hay biết chuyện này.

Cẩu Nhục vương lại khoác quang gánh lên vai, tiếp tục đi về phía trước. Rời khỏi thôn, về trước cửa nhà mình. Chỉ thấy bên trong cửa sổ vẫn còn sáng đèn, lại nghe thấy có tiếng xoàn xoạt hắn biết vợ đang may vá. Cẩu Nhục Vương vốn có tật giật mình, trong lòng thắc thỏm nên không dám gõ cửa vì sợ người quanh đó biết được. Hắn đứng bên ngoài cửa sổ, dùng ngón tay khẽ búng vào giấy dán cửa. Mao thị biết đó là ám hiệu của chồng ngày thường hay đi trộm mèo, trộm chó, vớ được món gì đó quay trở về thường búng vào cửa sổ làm hiệu chứ không dám đường hoàng gõ cửa. Mao thị dừng tay kim chỉ, hạ thấp giọng, hỏi:

- Ai đấy?

Cẩu Nhục Vương nói:

- Là ta.

Mao thị nghe rõ tiếng của chồng, bèn xoay mình rời khỏi giường, đưa tay ra mở cửa. Cẩu Nhục Vương sải bước vào phòng, đặt gánh trên vai xuống.

Kính thưa quý vị độc giả: Thiện ác, đều có báo ứng. Ác tặc nửa đêm giết người, chuyện này ai biết được? Cho dù Bao đại nhân tái sinh cũng khó lòng xử được vụ này. Ngờ đâu trời xui đất khiến thế nào lại có một oan gia biết chuyện, ra làm nhân chứng. Quý vị có biết người ấy là ai không. Người ấy họ Lý, bày vai thứ chín, là một kẻ hơi hơi ngớ ngẩn. Người anh chết sớm, lại không có họ hàng thân thích, giờ chỉ còn lại người mẹ ruột vốn là một quả phụ họ Trần. Hai mẹ con Trần thị sống với nhau vô cùng nghèo khổ. Hôm ấy thằng dở hơi họ Lý bị đau bụng, hắn bèn ra đầu đừơng, đi bậy. Nhìn thấy Cẩu Nhục Vương vô nhà, vào phòng. Tên dở hơi này đại tiện xong, kéo quần lên, miệng không nói gì nhưng trong lòng thầm nghĩ.

Lý Cửu đi đại tiện xong, đứng ở trên đường, trong bụng thấy trống không. Chợt hắn nhớ ra một chuyện bèn lẩm bẩm tự nói với mình. Ta thường nghe người già nói thịt chó rất bổ. Dùng thịt chó chữa tháo dạ rất tốt. Khi nãy Cẩu Nhục Vương về nhà, sao ta không tới mua cân thịt chó về ăn? Lý Cửu nghĩ xong không chút chậm trễ, lập tức sãi bước như bay, chỉ trong chớp mắt đã tới bên ngoài cửa sổ nhà Vương Bát. Chợt nghe thấy tiếng phụ nữ vọng ra. Đúng là quỷ thần xui khiến tên dở hơi Lý Cửu, lúc ấy, hắn đột nhiên vô cùng thông minh, lanh lợi. Hắn vội đứng im ngoài cửa sổ, ghé tai chăm chú nghe người trong phòng nói chuyện. Chỉ thấy Mao thị nói với chồng:

- Tại sao khắp người anh dính đầy máu tươi vậy?

Cẩu Nhục Vương xua tay, nói:

- Chớ làm ầm lên! Vợ hiền hãy nghe ta nói.

Tên tội đồ này bị oan hồn mê ám, đã nói thực ra cả.

- Nàng chớ quá kinh sợ. Cũng bởi ta rời thành hơi muộn, rượu đã ngà ngà nên lạc lối về. Tới khu vườn bên ngoài nhà họ Lý, thấy trong phòng Tôn Hưng còn sáng đèn. Ta ngờ rằng trong đó có chuyện mờ ám nên vượt tường vào trong do thám chuyện gian. Ta đẩy cửa vào khiến Hà thị giật mình tỉnh dậy. A lại nhầm tưởng ta là đại tướng công nhà họ Lý. Ta vốn muốn, đã nhầm cũng nên vui vẻ nhầm luôn, không ngờ ả cương quyết không chịu, vớ lấy dao nhằm ta chém tới. Ta thấy vậy vội né tránh, giằng con dao trong tay ả ra. Ả mất dao, kêu ầm lên như muốn báo động cho những người quanh đó. Lúc ấy, ta cũng cuống lên, đành phải giết người diệt khẩu, cắt lấy đầu ả cho vào thùng thịt chó rồi đem ném vào vườn sau nhà tên bán hàng ăn. Do đó, trên mình ta bê bết máu như vậy. Chúng ta mau tắt đèn đi ngủ, nàng với ta làm như chưa có chuyện gì xảy a. Ngày mai, vụ án mạng sẽ được đưa lên quan chính là vụ án không đầu này. Trong vườn sau nhà bán lương thực có đầu người, trong ngôi nhà ở vườn họ Lý có thi thể. Lý Văn Hoa và Triệu Tử Ngọc, hai nhà ấy lên quan mà chẳng hiểu làm sao. Chuyện ta giết người không ai hay biết, quỷ thần cũng chịu. Ta làm thật gọn. Đừng nói là quan tư khó lòng gọi ta lên thẩm vấn, dù Bao Công thiết diện vô tư cũng khó lòng xử được vụ này.

Tên hung đồ kể xong hành vi hung ác của mình, Mao thị nghe xong, sợ đến xanh cả mặt, tay chân run rẩy, thân mềm nhũn, một lúc lâu sau mới mở mồm nói được câu:

- Đồ trời đánh!

Rồi hạ thấp giọng nói:

- Họa lớn bằng trời chớ nên coi thường như vậy! Cưỡng gian không thành giết người ta đi, ấy là tội chết, chắc chắn không thoát khỏi việc lên cửa quan. Hà cớ gì lại đem ném đầu người ta, di họa cho nhà bán thức ăn, đúng là vừa độc địa, vừa hung tàn. Triệu Tử Ngọc với anh đâu có thù hận gì mà anh lại bày trò mượn đao giết người như vậy? Tất cả cũng vì ngày thường cạnh tranh làm ăn với nhau nên chuyện nhỏ đã thành lớn. Rượu say hành hung, chẳng ai như anh. Lại vô cùng tận độc đối với oan gia! Nay đã gây ra án mạng, có hối cũng không ích gì rồi.

Mao thị tức giận chửi mắng chồng. Tên hung đồ trong lòng thầm hối hận, chỉ còn biết nói:

- Hiền thê, giờ chúng ta hãy tạm thời đi ngủ.

Rồi cởi quần áo, leo lên giường, tắt đèn đi. Hai vợ chồng hắn nói chuyện với nhau trong phòng đều bị tên dở hơi họ Lý nghe thấy cả. Thực tai hại.

_________________

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lưu Công Kỳ Án
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...